Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 46: Ta Không Muốn Nàng Cứu Ta

Chương 46: Ta Không Muốn Nàng Cứu Ta

Tờ giấy trong ống trúc mỏng đến mức gần như bị tuyết làm tan ra. Bốn chữ “không được sống” nằm giữa lòng bàn tay Hoài Trầm, đen hơn cả mực trên cổ tay tôi. Tôi nhìn nó rất lâu, lâu đến mức tiếng gió trong khe Bạch Thạch dường như cũng bị kéo mỏng, chỉ còn tiếng tim mình gõ vào lồng ngực, từng nhịp đều nhắc rằng tôi vẫn còn ở đây, nhưng không còn được phép ở quá lâu.

Hoài Trầm gấp mảnh giấy lại, động tác chậm và cẩn thận như sợ chỉ cần mạnh tay một chút, thứ bị xé nát sẽ không phải giấy mà là phần bình tĩnh cuối cùng của hắn. Sau đó hắn quay sang phó tướng, giọng lạnh đến mức tuyết rơi xuống cũng như bị chém làm đôi: “Đổi đội hình. Tất cả người không thuộc quân trạm phải kiểm lại lệnh bài. Tô cô nương đi giữa đội giáp nặng. Ai đến gần trong vòng mười bước, chém trước hỏi sau.”

Tôi giữ tay hắn lại trước khi hắn bước đi. “Không thể rút hết người về bảo vệ tôi. Ba đường chứng cứ vừa xuất phát, Hứa gia chưa chắc chỉ nhắm vào mạng tôi. Nếu ông ta khiến chàng vì tôi mà gọi người đưa tin quay về, chứng cứ sẽ mất đường.”

Hắn nhìn xuống bàn tay tôi. Vết mực dưới cổ tay bị tuyết làm nổi rõ, giống một nhánh rễ đen đang chậm rãi ăn vào da thịt. “Ta không gọi họ quay về.”

“Vậy cũng không được đưa tôi đến y trạm.” Tôi nói rất nhanh, vì tôi biết nếu chậm thêm một nhịp, hắn sẽ nhìn ra tôi đang sợ. “Ống trúc này có mùi thuốc của Như Sơ quá rõ. Cố Tử Khiêm gửi nó để chứng minh tin thật, nhưng cũng có nghĩa là đường y trạm đã lộ. Nếu tôi đi theo đường ấy, chẳng khác nào tự đưa mình vào lưới.”

Ánh mắt Hoài Trầm tối đi. Hắn không hỏi vì sao tôi vẫn có thể phân tích những thứ ấy khi tin giết mình còn nóng trong tay. Hắn chỉ kéo dây áo choàng trên vai tôi chặt hơn, thấp giọng: “Vậy nàng nói đi.”

Tôi chỉ vào con đường men theo vách đông của khe đá. “Không về tiền trạm bằng lối cũ. Đi đường vận đá bỏ hoang. Xe chứng cứ đã chia ba, tôi đi đường thứ tư, không cầm gì ngoài bản sao giả. Nếu có kẻ bám theo, ta biết chúng nhắm tôi hay nhắm chứng cứ.”

Một phó tướng biến sắc. “Đường vận đá hẹp, nếu phục kích…”

“Chính vì hẹp nên người ít thắng người nhiều không dễ. Muốn giết tôi trước khi trời sáng, họ phải chặn ở đá răng sói. Gió bắc thổi ngược, cung nỏ khó giấu khói dầu. Cho một đội đi trước dò vết tuyết mới là được.”

Hoài Trầm nhìn bản đồ, rồi nhìn tôi. Trong mắt hắn có một thoáng đau không giấu được, như thể hắn vừa nghe tôi sắp xếp đường sống của mình bằng giọng điệu của người đang sắp xếp tang sự. Nhưng hắn vẫn gật đầu. “Theo nàng.”

Chúng tôi rời khe Bạch Thạch khi lửa trên những xe bị cháy chỉ còn lại vài vệt than đỏ. Tôi ngồi trong xe nhỏ giữa đội giáp nặng, bên cạnh là hòm da đựng bản sao giả do tôi tự tay viết. Bản sao có một lỗi răng cháy cố ý, đủ để dụ người từng chạm vào bản thật.

Đi được chưa đầy nửa canh giờ, đội tiên phong gửi tín hiệu về. Trên sườn đá phía trước có dấu chân mới bị tuyết phủ một lớp mỏng. Hoài Trầm giơ tay, cả đoàn lập tức dừng lại. Tuyết rơi lên áo giáp nghe như tro giấy rắc xuống một quan tài quá lớn.

Một người mặc áo lính hộ lương lảo đảo chạy từ phía trước ra, vai cắm mũi tên, miệng gọi: “Tướng quân! Y trạm bị tập kích, Thẩm cô nương cầu viện…”

Hắn chưa nói hết, tôi đã cảm thấy sống lưng lạnh toát. Máu trên vai hắn đỏ tươi, nhưng dưới trời rét thế này lại không đông viền. Mùi tanh cũng sai, pha một chút rượu gạo và mực khoáng rẻ tiền. Tôi từng dùng thứ mực ấy để thử phục chế giấy bị cháy; nó bám da rất nhanh, nhưng khi gặp tuyết sẽ loang thành viền tím nhạt.

Tôi không nhìn Hoài Trầm, chỉ khẽ nói: “Máu giả.”

Kiếm của Hoài Trầm rời vỏ ngay trong nhịp thở tiếp theo. Người kia biến sắc, tay trái phất lên từ trong tay áo, một ống nỏ nhỏ bật ra nhắm thẳng vào xe tôi. Hộ vệ chưa kịp che, mũi tên đã xé gió lao tới. Tôi chỉ thấy Hoài Trầm quay người chắn trước xe, và vết mực trên cổ tay tôi bỗng nóng như lửa, nóng đến mức mọi lý trí đều bị đốt sạch.

Tôi lao khỏi xe, kéo mạnh dây cương con ngựa gần nhất. Con ngựa hoảng hốt dựng lên, thân nó nghiêng vừa đủ làm mũi tên lệch khỏi ngực Hoài Trầm, cắm phập vào thành xe cạnh vai tôi. Đầu tên vỡ ra, một làn khói đen mỏng tỏa lên, mùi đắng khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Nếu nó trúng người, có lẽ chỉ cần vài nhịp là đủ.

Quân Lục gia ập lên như nước lũ. Kẻ giả lính bị đè xuống tuyết, nhưng hắn vẫn cười, trong miệng trào ra bọt máu tím. “Giết nàng… hoặc giết hắn… đều như nhau…”

Câu ấy làm cả người tôi lạnh đi. Hoài Trầm nghe thấy. Tôi biết hắn nghe thấy, vì bàn tay đang đỡ tôi chợt siết lại đến đau. Hắn cúi đầu nhìn cổ tay tôi. Vết mực dưới da không còn là một vệt loang nữa. Nó hiện thành những chữ nhỏ, méo mó như bị ai viết bằng tro nóng: Người ngoài sử lưu lại, người trong sử thế mệnh.

Tôi lập tức kéo tay áo xuống, nhưng đã muộn.

Gió bắc thổi qua khe đá, cuốn những hạt tuyết vụn đập vào mặt tôi. Hoài Trầm không hỏi ngay. Hắn ra lệnh xử lý thích khách, kiểm độc trên đầu tên, đổi xe, dọn đường, từng câu vẫn ngắn gọn và chính xác. Chính sự bình tĩnh ấy mới đáng sợ. Nó giống mặt hồ đã đóng băng, bên dưới là dòng nước sâu đang cuộn lên không tiếng động.

Đến khi chúng tôi vào được một hang đá nhỏ bên đường vận đá, hắn mới buông màn da xuống, ngăn toàn bộ gió tuyết và ánh mắt người ngoài lại. Trong hang chỉ có một ngọn đèn dầu đặt trên hòn đá phẳng. Ánh lửa yếu đến mức không đủ sưởi ấm, nhưng đủ soi rõ cổ tay tôi đang run.

“Người trong sử thế mệnh là gì?” hắn hỏi.

Tôi cúi đầu. “Chỉ là lời sách.”

“An Chi.”

Hắn rất ít khi gọi tên thật của tôi; mỗi lần gọi, tôi đều thấy mình bị kéo ra khỏi thân xác Tô Vãn Ninh. Tôi muốn nói dối, nói rằng mọi chuyện chưa chắc, rằng Vô Quy Ký chỉ dọa người, rằng chúng tôi vẫn còn cách. Nhưng mũi tên độc vừa rồi nằm ngoài hang, chứng cứ đã lên đường, chữ trên tay tôi đã bị hắn nhìn thấy. Có những dòng đến cuối cùng không cho phép người ta bôi đi.

“Tôi phải trở về.” Tôi nghe giọng mình rất nhỏ. “Khi bản sử hoàn chỉnh, cửa sẽ mở. Nếu tôi không đi, nếu tôi cố ở lại…”

“Ta sẽ chết thay nàng.”

Hắn nói nốt phần còn lại bằng giọng bình thản đến tàn nhẫn. Tôi nhắm mắt, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống mu bàn tay. Từ khi đến Đại Lương, tôi từng bị vu tội, bị truy sát, bị thương, vậy mà chưa lần nào tôi khóc trước hắn như lúc này. Có lẽ vì lần này, tôi không còn việc gì để che mặt mình nữa.

Hoài Trầm đưa tay lau nước mắt cho tôi. Ngón tay hắn lạnh, trên khớp còn dính vệt máu của thích khách chưa kịp rửa. Hắn nhìn tôi rất lâu, ánh mắt đỏ lên nhưng không hề rơi lệ. “Cho nên nàng gửi chứng cứ đi ba đường. Cho nên nàng không chịu để ta phá sách. Cho nên nàng nhìn ta như thể mỗi lần nhìn đều là lần cuối.”

Tôi không biết phải đáp thế nào. Mọi câu trả lời đều giống một nhát dao đặt vào tay hắn. Cuối cùng tôi chỉ nói được: “Tôi muốn chàng sống. Hoài Trầm, tôi thật sự muốn chàng sống. Án Lục gia phải được minh oan, cha chàng phải được trả tên. Còn chàng… chàng không thể chết vì một người vốn không thuộc về nơi này.”

Hắn bật cười rất khẽ, nhưng tiếng cười ấy còn đau hơn khóc. “Nàng lại nói thay ta rồi.”

Hoài Trầm cúi xuống, hai tay giữ lấy vai tôi, không mạnh, nhưng run đến mức tôi có thể cảm thấy cả sự kiềm chế của hắn đang nứt ra từng đường. “Ta biết nàng muốn cứu ta. Ta biết nàng đến đây vì sử, vì người chết, vì tất cả những thứ nàng cho là đúng. Nhưng An Chi, ta không muốn nàng cứu ta như vậy.”

Ngọn đèn dầu run lên. Bóng của chúng tôi trên vách đá chập vào nhau rồi tách ra, giống hai nét mực bị nước kéo về hai phía.

“Ta không muốn sống bằng cách nhìn nàng biến mất.” Hắn nói từng chữ rất chậm. “Ta cũng không muốn nàng thay ta quyết định rằng đời ta đáng giữ hơn đời nàng.”

Nước mắt tôi lại rơi. Tôi từng nghĩ mình đủ tỉnh táo để buông tay, vì tôi biết quy tắc và cái giá. Nhưng khi Hoài Trầm nói hắn không muốn tôi cứu hắn, tôi mới hiểu buông tay không phải là một quyết định cao thượng. Nó chỉ là cách đau nhất để yêu một người mà không kéo người ấy chết cùng mình.

Tôi bước tới ôm hắn. Lần đầu tiên, không phải vì lạnh hay vì sợ. Tôi chỉ muốn ôm hắn, bằng toàn bộ phần thời gian còn sót lại của mình. Hoài Trầm khựng một nhịp rồi ôm siết lấy tôi, cằm tựa lên tóc tôi, hơi thở nặng nề rơi xuống như tuyết sắp tan.

Trong vòng tay ấy, vết mực trên cổ tay tôi lại nóng lên. Tôi nghe thấy tiếng giấy lật rất xa, rất nhẹ, như ai đó đang mở một quyển sách giữa cơn mưa của thế giới khác. Trước mắt tôi thoáng hiện ánh đèn trắng trong kho lưu trữ hiện đại, mùi giấy cháy và tiếng còi báo cháy mơ hồ. Tôi vẫn đang ở trong lòng Hoài Trầm, vẫn nghe được nhịp tim hắn, nhưng bàn tay hắn sau lưng tôi siết càng chặt, tôi lại càng thấy mình nhẹ đi, giống một nét mực sắp bị nhấc khỏi trang giấy.

Hoài Trầm cũng cảm thấy. Hắn cúi đầu gọi tên tôi, giọng khàn đến vỡ: “An Chi.”

Tôi muốn đáp, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Ngoài hang, tuyết vẫn rơi, phủ kín đường về kinh. Còn trong hang đá nhỏ ấy, người mạnh nhất Đại Lương ôm tôi bằng tất cả sức lực của hắn, nhưng lần đầu tiên tôi biết rõ, có những thứ dù hắn dùng cả đời cũng không thể giữ lại.