Chương 55 - Chương 55: Bản Ghi Âm Trong Gấu Bông
Chương 55: Bản Ghi Âm Trong Gấu Bông
Tô Dĩnh không kéo khóa túi niêm phong ngay. Cô đặt nó giữa bàn, chụp bốn mặt con gấu bông rồi yêu cầu Gia Hân nhắc lại, trước mặt quản gia và Thừa Vũ vừa được gọi lên, rằng em tự nguyện giao vật này. Con bé trả lời hai lần mới thành câu. Hai tay em vẫn giữ tư thế ôm một thứ đã không còn nằm trong ngực mình. Hứa Nghi nhìn đường chỉ trắng ở tai con gấu, nghĩ đến một đứa trẻ phải tự khâu món đồ giữ bí mật thay mình.
“Tối nay chỉ kiểm tra sơ bộ,” Tô Dĩnh nói. “Thiết bị gốc sẽ được giữ nguyên, ngày mai phải sao lưu có người chuyên môn và lập dấu kiểm tra toàn vẹn. Không ai được cắm thẻ vào điện thoại cá nhân, gửi qua ứng dụng hay cắt một đoạn cho họ hàng.” Câu cuối khiến Lâm Chính Đức ngoài cửa khựng lại. Tô Dĩnh ghi giờ, vị trí, mô tả con gấu, hộp ghi âm và thẻ nhớ vào biên nhận. Gia Hân ký dưới mục người giao, nét đầu run đến gần rách giấy.
Từ tầng dưới, Tú Mai gọi vọng lên: “Các người giấu con tôi làm gì?” Hứa Nghi bước ra hành lang nhưng không xuống. “Không ai giấu Gia Hân. Chị đang bị tách khỏi em ấy vì vừa yêu cầu em nhận hết trách nhiệm.” Tú Mai ngẩng lên, lớp bình tĩnh trên mặt căng cứng. “Một con gấu đồ chơi mà cũng làm như vật chứng. Ai biết con bé cắt ghép cái gì.” “Chị chưa nghe mà đã biết cần nói đến cắt ghép,” Hứa Nghi đáp. “Vậy chị sợ đoạn nào?”
Tú Mai đòi đưa Gia Hân về ngay. Tô Dĩnh đứng ở cửa phòng khách nhỏ. “Gia Hân vừa cho biết chị từng khóa cửa phòng để ép em nghe lời. Trong tình trạng xung đột lợi ích, chị không tự đưa em ấy đi.” Lâm Chính Đức cuối cùng gọi quản gia chuẩn bị một phòng ở dãy khách, cửa mở và có người lớn trung lập ở gần. Gia Hân nghe lệnh ấy, môi trắng đi. “Mẹ cháu sẽ ghét cháu.” Hứa Nghi đáp: “Có thể bà ấy sẽ nói vậy để cháu đổi ý. Người thương cháu không nên bắt cháu làm hại một đứa trẻ khác rồi dọa bỏ cháu khi cháu nói thật.”
Tô Dĩnh hỏi Gia Hân có đồng ý kiểm tra thiết bị ngay trong đêm không. Em gật đầu, nhưng chỉ muốn nghe đoạn đầu để biết dữ liệu còn nguyên. Chiếc máy tính Tô Dĩnh mang theo được ngắt mạng; đầu đọc thẻ có khóa chống ghi nằm trong hộp dụng cụ đã chuẩn bị cho buổi đối chất. Dưới máy quay, cô ghi nhãn rồi tạo một bản sao chỉ đọc. Trên màn hình hiện mười bảy tệp âm thanh. Nhiều ngày trùng với các vụ đã xảy ra. Căn phòng nhỏ như mất hết không khí.
Tệp đầu vang tiếng sột soạt, rồi giọng Gia Hân trẻ hơn: “Con không thích nó. Ai cũng bênh nó.” Giọng Tú Mai đáp rất gần máy: “Vậy thì con làm cho người ta thấy nó không đáng được bênh.” Bà ta hỏi chiếc áo khoác An Nhiên thường để đâu, giờ nào Hứa Nghi xuống ăn sáng, rồi nói rõ: “Phong bì có tám triệu. Con đặt vào túi áo xanh của An Nhiên. Nếu bị thấy, con khóc và nói không nhớ.” Gia Hân hỏi nếu tiền bị tìm thấy trong túi mình thì sao. Tú Mai im hai giây. “Con nói con muốn trêu nó. Con là trẻ con, cùng lắm bị mắng.”
Gia Hân bật đứng dậy, ghế cọ mạnh xuống sàn. Em nói không nghe nữa rồi đi sang phòng khách ở dãy bên, đúng như thỏa thuận. Hứa Nghi không giữ. Thừa Vũ đứng cạnh máy tính, bàn tay đặt trên lưng ghế. “Chị còn muốn nói Gia Hân tự nghĩ ra hết không?” Tú Mai đã lên đến chiếu nghỉ nhưng Tô Dĩnh không cho bà ta bước vào vùng đặt vật chứng. “Tôi muốn nghe toàn bộ, không phải đoạn các người chọn.” “Chúng tôi sẽ nghe toàn bộ,” Tô Dĩnh nói. “Chị có quyền đề nghị giám định độc lập, không có quyền chạm vào thiết bị.”
Tệp thứ hai liên quan đến tấm ảnh. Tiếng kéo ngăn bàn, tiếng giấy chạm nhau, rồi Tú Mai nói: “Đây là bản mới. Con rạch ngang mặt dì Mạn Thanh, dao để lại trong hộp bút. An Nhiên thấy ảnh sẽ nổi nóng, nó tự làm phần còn lại.” Gia Hân hỏi nếu An Nhiên không làm thì sao. “Con nói con thấy nó cầm dao. Người ta tin con hơn vì con biết khóc.” Đầu ngón tay Hứa Nghi lạnh buốt. Bà ta biến nỗi đau của An Nhiên thành công cụ, rồi dùng nước mắt Gia Hân làm dấu xác nhận.
Lâm Chính Đức quay mặt đi. Ông từng gọi những việc ấy là xích mích trẻ con. Bây giờ chính giọng người lớn tháo từng lớp ngụy trang của câu nói đó. Ông đề nghị dừng một lát. Tô Dĩnh đáp: “Ông có thể nghỉ, nhưng tôi không để bất kỳ ai yêu cầu dừng đúng ở đoạn bất lợi cho người nhà.” Ông Đức nhìn cô rồi chậm rãi rời khỏi cửa. Lần này không ai đứng dậy đỡ.
Tệp có ngày trùng vụ camera bắt đầu bằng tiếng Tú Mai đọc bốn con số. “Vào phòng quản lý, nhập mã, bấm nút hình con mắt rồi nút đỏ. Trần Vân sẽ xử lý phần ghi đè.” Gia Hân hỏi về chiếc xe đạp. “Làm xong việc này, mẹ mua.” Tiếng cười của con bé trong bản ghi khiến Hứa Nghi khó chịu hơn tiếng khóc. Nó nhắc rằng Gia Hân có lúc đã vui vì phần thưởng và vì An Nhiên sẽ bị phạt. Em bị lợi dụng, nhưng không phải mọi bước đều diễn ra trong nước mắt.
“Đoạn này phải ghi rõ phần chủ động của Gia Hân,” Hứa Nghi nói. Thừa Vũ quay sang, dường như không ngờ cô còn nhắc điều đó khi bằng chứng đang dồn Tú Mai vào chân tường. “Không thể dùng việc Tú Mai sai khiến để biến Gia Hân thành hoàn toàn vô can. Nếu làm vậy, chúng ta chỉ đổi người bị xóa trách nhiệm.” Tô Dĩnh ghi nguyên ý vào biên bản. Ngoài hành lang, Gia Hân không còn ở đó, nhưng lời này cần tồn tại cho cả hai đứa trẻ.
Tú Mai cười khan. “Một người mẹ dạy con ứng xử trong nhà mà bị biến thành sai khiến.” Tô Dĩnh mở tệp về chiếc vòng cổ. Giọng Tú Mai lạnh và gấp: “Đặt vào ngăn ngoài cặp An Nhiên. Khi mẹ hỏi, con nói thấy Hứa Nghi đi ra từ phòng nó. Phải kéo cả cô ta vào, chỉ đổ cho An Nhiên thì chưa đủ.” Gia Hân hỏi: “Nhưng cô Nghi không vào.” Tú Mai đáp: “Sự thật là thứ người lớn quyết định khi không có camera.”
Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng điều hòa chuyển nhịp. Hứa Nghi từng nghe một câu gần giống vậy năm mười bốn tuổi, bằng giọng của một người lớn tin rằng ký ức trẻ con có thể bị viết lại nếu cả nhà cùng lặp một phiên bản. Xương ức cô lạnh, cổ họng khô. Nhưng lần này trên màn hình có ngày giờ, trong túi niêm phong có thiết bị gốc, bên cạnh là luật sư ghi từng câu. Im lặng không còn thuộc về kẻ mạnh hơn.
Thừa Vũ chắn lối khi Tú Mai định xuống. Anh yêu cầu bảo vệ cổng ghi nhận xe và người ra vào, không cho bà ta đến gần Gia Hân, An Nhiên hay túi tài liệu dưới bàn. Anh đang làm đúng, nhưng Hứa Nghi không vì thế mà thấy nhẹ. Những mệnh lệnh tối nay không xóa được những năm anh giao quyền quyết định câu chuyện cho người khác.
Tệp thứ mười ba có tiếng Gia Hân khóc vì không muốn tiếp tục. Tú Mai dỗ: “Con chỉ cần học mấy câu trên giấy hồng. An Nhiên hay nổi nóng, lấy đồ, có xu hướng làm hại người khác. Nếu bác sĩ hỏi, con kể đúng ngày mẹ đánh dấu.” “Con không nhớ ngày.” “Mẹ sẽ điền. Khi họ kết luận nó không ổn, chú Vũ phải giao người khác quản tiền của nó. Lúc ấy mẹ con mình không phải xin ai.” Động cơ vốn nằm trong hồ sơ tài chính giờ xuất hiện bằng chính giọng Tú Mai, giản dị đến tàn nhẫn.
Lâm Chính Đức trở lại đúng lúc câu “quản tiền của nó” vang lên. Tú Mai lập tức nói mình chỉ lo quỹ bị Thừa Vũ bỏ mặc, rằng mọi việc đều để bảo vệ nhà họ Lâm. Ông Đức nhìn chiếc túi tài liệu ở chân bà ta. “Cô dùng hai đứa trẻ để bảo vệ cái gì?” Tú Mai mở miệng nhưng không có câu nào đủ nhanh. Tô Dĩnh vẫn ghi giờ kết thúc từng tệp, khóa bản sao, niêm phong thiết bị gốc và yêu cầu Thừa Vũ cùng quản gia ký chứng kiến. “Những gì nghe tối nay chưa thay cho giám định,” cô nói, “nhưng đủ bác bỏ việc đổ toàn bộ lên Gia Hân và đủ để yêu cầu bảo vệ hai đứa trẻ, bảo toàn tài liệu, chuyển hồ sơ đúng thẩm quyền.”
“Chưa đủ,” Tú Mai bám vào mép bàn. “Giọng có thể ghép. Ngày giờ có thể sửa. Con bé ghét tôi nên dựng chuyện.” Tô Dĩnh mở tệp cuối, một file không có ngày. Ban đầu là tiếng khóa cửa. Gia Hân hỏi vì sao mẹ lấy giấy khỏi phòng. Tú Mai đáp: “Nếu ai tìm thấy, con nói An Nhiên viết để hại con.” Gia Hân im rất lâu rồi hỏi: “Nếu họ biết con làm thì sao?” Giọng Tú Mai hạ xuống, rõ từng chữ: “Con nhận hết. Con nói con ghét nó nên tự nghĩ ra. Con là trẻ con, họ không bỏ tù con. Nếu con kéo mẹ vào, mẹ sẽ không nhìn mặt con nữa.”
Tệp chạy đến hết. Tú Mai nhìn cầu thang, như tìm Gia Hân để gọi tên, tìm ông Đức để cầu xin hoặc tìm Hứa Nghi để dựng thêm một vai mẹ kế tham lam. Nhưng những lối ấy đã được chính giọng bà ta đi qua và khóa lại. Hứa Nghi không nói câu chiến thắng. Cô chỉ hỏi: “Chị còn khẳng định Gia Hân tự làm tất cả không?” Tú Mai siết quai túi đến trắng tay. Lần đầu tiên, bà ta không thể dùng một đứa trẻ, một tờ giấy hay sự im lặng của cả nhà để trả lời thay mình.
Ở cuối hành lang, cánh cửa phòng An Nhiên hé ra. Em không bước tới, chỉ nhìn Hứa Nghi từ sau cánh cửa. Hứa Nghi rời căn phòng có bản ghi, dừng cách em vài bước. “Chứng cứ còn nguyên. Không ai có thể bắt con nhận những việc đó nữa.” An Nhiên nhìn về phía cầu thang, nơi không còn tiếng Tú Mai, rồi hỏi: “Ngày mai họ sẽ xin lỗi con à?” Hứa Nghi đáp thật: “Có thể.” Cánh cửa không đóng lại. An Nhiên đặt tay lên mép cửa, giọng thấp nhưng chắc: “Vậy dì nói trước với họ, xin lỗi không có nghĩa là con phải tha thứ.”
