Chương 49 - Chương 49: Mẹ Kế Tham Tiền
Chương 49: Mẹ Kế Tham Tiền
Điện thoại còn rung lần thứ hai khi Tô Dĩnh úp màn hình xuống bàn. Cô không mở tệp ngay, cũng không xóa thông báo. “Không ai chuyển tiếp thêm. Giữ nguyên tin nhắn, giờ nhận, tài khoản gửi và tệp đính kèm. Ai đã mở thì đừng sửa tên, đừng tải lại qua ứng dụng khác.”
Tú Mai dựa vào lưng ghế, vẻ hoảng loạn vừa rồi đã được thay bằng một sự bình tĩnh có chuẩn bị. “Luật sư Tô sợ mọi người đọc à?”
“Tôi sợ dấu vết bị làm bẩn.” Tô Dĩnh kéo điện thoại của mình về phía máy ghi âm đã tắt. “Hai chuyện khác nhau.”
Hứa Nghi nhìn màn hình của Thừa Vũ. Tiêu đề viết hoa chiếm gần hết phần xem trước. Bên dưới là ba ảnh chụp giấy tờ, một đoạn tô vàng và chữ ký của cô được phóng lớn đến mức những nét mực vốn bình thường trông như một lời thú nhận. Không có trang trước, trang sau hay phần định nghĩa “đơn vị quản lý tài sản”. Nhưng người nhận sẽ không cần những phần đó để giận dữ.
Máy của Lâm Chính Đức đổ chuông. Ông nhìn tên người gọi rồi tắt, chưa đầy mười giây sau lại có một tin nhắn khác hiện lên. Gương mặt ông sa xuống. “Tệp này đã vào nhóm thư ký hội đồng.”
Thừa Vũ mở danh sách người nhận. Ngoài vài người trong họ Lâm còn có trợ lý pháp chế của công ty, một thành viên hội đồng quản trị và địa chỉ dùng chung của ban phụ huynh trường An Nhiên. Anh ngẩng lên. “Chị lấy những địa chỉ này ở đâu?”
“Tôi không gửi.” Tú Mai đáp rất nhanh. “Tôi chỉ chuyển cho vài người cần biết. Người ta thấy chuyện nghiêm trọng thì tự hỏi nhau.”
“Chị vừa nói cô ấy có thể giải thích với từng người đã nhận.” Hứa Nghi nhìn thẳng Tú Mai. “Chị biết danh sách.”
Tú Mai nhếch môi. “Tôi đoán được. Một người sắp có quyền với tài sản của con riêng đáng để nhiều người quan tâm.”
Hai chữ “con riêng” khiến An Nhiên cứng người. Em kéo cuốn sổ bìa xám về trước ngực. Lời khai của Gia Hân chưa kịp thành biên bản, một câu chuyện khác đã chạy nhanh hơn và dễ tin hơn.
Hứa Nghi nhận ra ngón tay An Nhiên đang miết vào cạnh bìa đến trắng bệch. Cô định bảo em lên phòng, rồi dừng lại. Đưa An Nhiên ra khỏi bàn lúc này sẽ giống hệt cách người lớn vẫn làm: cất đứa trẻ đi để nói về quyền lợi của nó.
“Con có thể ở đây,” cô nói. “Hoặc sang phòng bên. Con tự chọn.”
An Nhiên không nhìn cô. “Nếu cháu đi, họ sẽ nói cô giấu cháu.”
“Vậy con ở lại vì con muốn, không phải để làm bằng chứng cho cô.”
Gia Hân khẽ nấc. Tú Mai quay sang con gái. “Con thấy chưa? Người ta chỉ cần con nói vài câu là lập tức dùng con chống lại mẹ, còn chuyện thật là cô ta đã chuẩn bị từ trước.”
Gia Hân lùi ghế. Tô Dĩnh đặt tay lên túi niêm phong chứa điện thoại, không chạm vào em. “Gia Hân, em đã chọn giao máy. Bây giờ em có muốn ngồi ở phòng bên với tôi không? Mẹ em sẽ không vào nếu em không đồng ý.”
“Con về với mẹ.” Tú Mai đứng dậy.
“Con chưa nói vậy.” Gia Hân đáp. Giọng em rất nhỏ, nhưng rõ.
Tú Mai khựng lại. Nụ cười biến mất khỏi mặt Tú Mai. Sợ hãi lướt qua mắt Gia Hân khi em nhận ra mình vừa chống lời mẹ lần thứ hai. Hứa Nghi không khen hay thúc em mạnh mẽ hơn; em không cần bị kéo ngay vào một vai diễn mới.
Tô Dĩnh ghi nhận thời điểm Gia Hân giao máy, chụp màn hình trạng thái kết nối trước mặt em, rồi hướng dẫn em tự tắt dữ liệu di động và Wi-Fi. Mỗi thao tác đều được nói thành lời. Tú Mai nhìn chằm chằm nhưng không thể chen tay vào mà không khiến chính mình đáng ngờ hơn.
“Chiếc điện thoại sẽ không được mở để tìm nội dung cho đến khi có sự đồng ý và quy trình phù hợp,” Tô Dĩnh nói. “Nhưng từ giờ không ai được tự ý xóa thêm.”
“Cô đang ám chỉ tôi xóa?” Tú Mai hỏi.
“Tôi đang lặp lại đúng chữ con chị vừa dùng.”
Lâm Chính Đức đập đầu ngón tay xuống bàn. “Đủ chuyện điện thoại. Giải thích giấy tờ trước. Hứa Nghi, chữ ký có phải của cô không?”
Hứa Nghi hiểu chiếc bẫy nằm ở câu hỏi. Chỉ cần cô phủ nhận chữ ký thật, mọi lời sau sẽ mất giá trị.
“Chữ ký là của tôi,” cô nói.
Không khí quanh bàn như bị ai rút mất một lớp đệm. Tú Mai chậm rãi ngồi xuống. “Ít nhất cô còn biết nhận.”
“Nhưng chữ ký thật không làm toàn bộ tệp này thành bản tôi đã ký.” Hứa Nghi kéo bản in về phía mình mà không tháo ghim. “Trang có chữ ký trong bộ cuối cùng chỉ xác nhận thỏa thuận tài sản riêng giữa tôi và Thừa Vũ. Điều khoản tô vàng thuộc một bản trao đổi trước đó, và tôi đã yêu cầu sửa.”
“Cô yêu cầu sửa vì thấy viết chưa đủ có lợi?” Tú Mai hỏi.
Hứa Nghi nhìn đoạn bị cắt, nhớ buổi chiều ở văn phòng Tô Dĩnh và câu mình từng nói: tài sản của An Nhiên không được trở thành giá của cuộc hôn nhân này.
“Tôi yêu cầu thêm cơ chế xung đột lợi ích,” cô đáp. “Nếu người đang quản lý quỹ có liên quan đến giao dịch bị nghi ngờ, người chăm sóc hợp pháp có quyền đề nghị một đơn vị độc lập xem xét. Quyền đề nghị không phải quyền nhận tiền, càng không phải quyền tự thay người quản lý.”
Tô Dĩnh mở tệp nhưng chỉ xem trên ứng dụng gốc. “Phần sau câu được tô vàng đã bị cắt khỏi ảnh. Bản PDF còn có dấu hiệu ghép trang: số mục nhảy từ 6.4 sang 8.2, chân trang khác định dạng, còn trang chữ ký không có mã phiên bản giống hai trang trước.”
“Dấu hiệu không phải kết luận,” Tú Mai nói.
“Đúng. Nên chị giao tệp gốc.”
“Tệp tôi nhận được chỉ có vậy.”
“Từ ai?”
“Tôi không nhớ.”
“Chị phát tán một tài liệu buộc tội người khác chiếm tài sản trẻ vị thành niên, nhưng không nhớ nguồn?”
Tú Mai không trả lời. Điện thoại Lâm Chính Đức lại rung. Lần này ông nghe máy, quay lưng về phía bàn nhưng căn phòng quá yên để che được giọng người bên kia. Họ hỏi liệu Hứa Nghi đã được trao quyền đại diện cho An Nhiên hay chưa, liệu Lâm thị có đang thay đổi đơn vị quản lý quỹ, và vì sao một tranh chấp trong nhà lại xuất hiện trong hòm thư hội đồng.
“Chưa có thay đổi nào cả,” ông nói. “Đây là tài liệu chưa được xác minh.”
Ông cúp máy rồi quay lại, ánh mắt dừng ở Hứa Nghi như thể chính cô đã làm sự việc lan ra. “Cô phải tạm thời tránh mọi việc liên quan quỹ của An Nhiên cho đến khi làm rõ.”
An Nhiên ngẩng lên. “Cô ấy chưa từng cầm quỹ của cháu.”
“Con không hiểu thủ tục,” ông gắt.
Hứa Nghi thấy vai em co lại. “Đừng dùng việc con bé chưa đủ tuổi để phủ nhận điều nó biết. Nhưng An Nhiên cũng không cần đứng ra bảo đảm cho tôi.”
“Cháu có thể nói với trường.” An Nhiên nhìn xuống cuốn sổ. “Cháu sẽ nói cháu không muốn cô quản tiền. Như vậy họ sẽ không—”
“Không.” Hứa Nghi cắt lời, nhanh hơn mức cô định. An Nhiên im bặt. Cô hạ giọng. “Con không cần từ chối một quyền mà cô chưa từng xin, càng không cần biến mình thành lá chắn. Lời con vừa nói về những lần bị oan không phải món nợ khiến con phải cứu danh tiếng cho cô.”
An Nhiên vẫn không nhìn cô, nhưng ngón tay thôi miết cạnh bìa. “Vậy vì cháu mà cô bị gọi là tham tiền thì sao?”
“Thì cô chứng minh họ sai bằng giấy tờ. Không phải bằng việc bắt con hy sinh thêm.”
Tú Mai bật cười. “Nghe rất đẹp. Nhưng cô đã tính đến quyền chăm sóc trước cả khi cưới. Một người không muốn gì sao lại thuê luật sư viết kỹ đến thế?”
Hứa Nghi không phủ nhận. “Vì tôi biết một chữ ký bất cẩn có thể làm gì với một đứa trẻ.”
Ánh mắt Thừa Vũ khẽ động, như bị chạm đúng bản ủy quyền anh từng ký mà không đọc. Từ khi tệp được phát tán, anh gần như không nói. Sự im lặng ấy làm Hứa Nghi nhớ đến những lần anh chờ mọi người bớt giận thay vì chọn điều đúng.
Tô Dĩnh quay sang anh. “Bản cuối cùng được gửi đồng thời cho anh và Hứa Nghi. Anh còn thư không?”
Thừa Vũ gõ tìm kiếm. “Hộp thư công việc của tôi đã chuyển máy chủ cuối năm ngoái. Bản cũ nằm trong kho lưu trữ của pháp chế.”
“Vậy yêu cầu khóa kho lưu trữ ngay. Không để ai thay tệp hoặc nhật ký truy cập.”
Anh gọi cho trưởng bộ phận công nghệ, yêu cầu bảo toàn thư, bản sao lưu và lịch sử tải xuống.
Ngoài hành lang, điện thoại bàn vang lên. Người giúp việc nghe rồi bước vào, sắc mặt khó xử. “Thưa ông, phía trường gọi. Họ nói đã có phụ huynh gửi tài liệu, yêu cầu xác nhận người nào đang có quyền quyết định đối với em An Nhiên.”
An Nhiên cúi mặt. Gia Hân ở bên kia bàn bật khóc không thành tiếng. Tú Mai không nhìn con nữa. Chị ta chỉ nhìn Thừa Vũ.
Lâm Chính Đức đứng lên. “Thừa Vũ, con phải ra thông báo ngay. Xác nhận Hứa Nghi không có quyền đối với quỹ và tạm thời không tham gia việc chăm sóc, đại diện cho An Nhiên. Cắt tin đồn trước khi nó ảnh hưởng công ty.”
“Không tham gia chăm sóc?” Hứa Nghi hỏi. Cổ họng cô khô lại, nhưng giọng vẫn đều. “Ông đang dùng một tài liệu chưa xác minh để tách tôi khỏi con bé, đúng điều người phát tán muốn.”
“Đây là biện pháp tạm thời.”
“Những lần An Nhiên bị kết tội cũng đều bắt đầu bằng hai chữ tạm thời.”
Thừa Vũ vẫn cầm điện thoại. Trên màn hình, cuộc gọi từ chủ tịch hội đồng quản trị chen lên cuộc gọi chờ của trường. Một bên yêu cầu anh bảo vệ công ty, bên kia yêu cầu xác định ai có quyền với con gái anh. Trước mặt anh là người vợ bị gắn chữ tham tiền và đứa trẻ đã quá quen với việc người lớn chọn danh tiếng trước.
Tú Mai nghiêng đầu, giọng dịu xuống như đang trao cho anh một lối thoát. “Chỉ cần cậu nói cô ấy không được dính vào An Nhiên nữa, mọi chuyện sẽ lắng. Thừa Vũ, lần này cậu tin ai?”
