Chương 69 - Chương 69: Sau Phán Quyết
“Tôi lấy điện thoại theo lệnh.”
Phòng xử không nổ tung như những bản tin nóng thường mô tả. Không ai đứng bật dậy, không tiếng kêu nào bật khỏi hàng ghế. Chỉ có một khoảng im lặng đặc lại, đủ để An Nhiên nghe tiếng điều hòa rung trên trần và tiếng đầu bút của thư ký tòa chạm xuống giấy.
Vũ Kiến Thành quay sang Đặng Quốc Huy. Ánh mắt ấy chỉ kéo dài một nhịp, nhưng lần đầu tiên trong suốt phiên xử, vẻ bình thản trên mặt ông không còn giống sự kiểm soát. Nó giống một người vừa nhận ra cánh cửa mình đã khóa từ bên ngoài đang được mở bằng chìa nằm trong tay kẻ khác.
An Nhiên không hỏi ngay tên người ra lệnh.
“Ông nhận lệnh bằng cách nào?”
“Một cuộc gọi.”
“Thời điểm?”
“Khoảng mười giờ mười bảy phút tối.”
“Thiết bị nào nhận cuộc gọi?”
“Điện thoại công việc của tôi.”
“Người gọi là ai?”
Huy nhìn xuống hai bàn tay. “Luật sư Tống Gia Minh.”
Luật sư Đại Tín đứng lên phản đối, cho rằng câu trả lời chỉ mới xác định người truyền đạt, không chứng minh nguồn chỉ đạo. Thẩm phán chấp nhận giới hạn đó và nhắc An Nhiên không được biến lời kể của Huy thành kết luận về Vũ Kiến Thành.
“Ông Minh nói nguyên văn thế nào?” cô hỏi.
“Anh ấy nói tôi phải đến cầu vượt, lấy điện thoại của Hải Đăng trước khi cảnh sát kiểm tra, rồi đưa về bộ phận pháp chế.”
“Ông có hỏi vì sao không?”
“Có.”
“Câu trả lời?”
Huy nuốt khan. “Anh ấy nói: ‘Chủ tịch đã chỉ đạo. Làm ngay.’”
Đại Tín lại phản đối. Lần này thẩm phán loại phần câu nói dùng để chứng minh Vũ Kiến Thành thực sự đã ra lệnh, nhưng cho phép giữ nó để giải thích vì sao Huy hành động. Khoảng cách pháp lý vẫn còn nguyên: Huy có thể chứng minh Gia Minh gọi cho mình; anh ta chưa thể tự chứng minh điều Gia Minh nói về người đứng sau là thật.
An Nhiên quay sang thư ký tòa. “Đề nghị đối chiếu nhật ký cuộc gọi đã được bảo toàn.”
Bản trích xuất hiện lên màn hình. Lúc 22 giờ 17 phút 08 giây, điện thoại công việc của Huy nhận một cuộc gọi kéo dài bốn mươi ba giây từ số thuộc nhóm khẩn cấp của Đại Tín, số được cấp riêng cho Tống Gia Minh trong đêm xảy ra tai nạn. Hai phút sau, Huy rời bãi xe Hưng Thịnh bằng chiếc xe nghiệp vụ không có trong lịch trực. Lúc 22 giờ 31 phút, thiết bị của anh ta gửi một tin nhắn đã bị xóa nhưng được phục hồi từ bản sao máy chủ: “Đã lấy. Bàn giao cho pháp chế?”
Tin trả lời đến sau mười hai giây: “Không. Đưa về phòng Chủ tịch. Không mở máy.”
Luật sư của Huy xác nhận thân chủ chấp nhận thiết bị và tài khoản gửi tin thuộc về mình. Đại Tín không thể phủ nhận dòng tin nhắn, nên chuyển sang tranh luận rằng cụm “phòng Chủ tịch” có thể chỉ là khu hành chính, không phải Vũ Kiến Thành. An Nhiên không tranh cãi. Cô chỉ đề nghị mở mẩu giấy Tống Gia Minh đã nộp.
Thẩm phán cho hội đồng xem bản gốc niêm phong, sau đó hỏi Gia Minh có giữ yêu cầu bảo mật nghề nghiệp đối với phần nội dung này hay không. Gia Minh đứng lên, gương mặt nhợt hơn lúc sáng.
“Tôi xin từ bỏ quyền phản đối đối với phần liên quan hành vi có dấu hiệu che giấu chứng cứ,” anh nói. “Tôi đồng ý chịu trách nhiệm về lời trình bày của mình.”
Mẩu giấy không phải lời thú tội hoàn chỉnh. Đó là một bản tường trình sáu dòng, ghi thời điểm 22 giờ 14 phút Gia Minh nhận cuộc gọi từ số riêng của Vũ Kiến Thành. Đi kèm là ảnh chụp màn hình nhật ký cuộc gọi và một đoạn tin nhắn Gia Minh đã chuyển vào kho lưu trữ cá nhân trước khi tài khoản Đại Tín bị đặt dưới lệnh bảo toàn: “Điện thoại của Đăng phải về chỗ tôi trước. Đừng để cảnh sát mở.”
Thẩm phán gọi Gia Minh lên để xác nhận nguồn và cách lưu giữ. Anh khai đã chụp lại vì ba ngày sau tai nạn, phía Hưng Thịnh yêu cầu đội pháp lý mô tả việc lấy điện thoại là “thu hồi tài sản doanh nghiệp theo quy trình”. Anh biết câu chữ ấy không đúng. Anh vẫn im lặng, vẫn giúp dựng phòng tuyến và chỉ giữ bản sao để tự bảo vệ nếu bị đẩy thành người ra quyết định duy nhất.
“Anh có biết về chiếc xe đen trước tai nạn không?” An Nhiên hỏi.
“Không.”
“Anh có ra lệnh gây tai nạn?”
“Không.”
“Anh có truyền lệnh lấy điện thoại?”
“Có.”
“Và anh biết việc đó xảy ra trước khi cảnh sát khám xe?”
“Có.”
Không có sự chuộc lỗi nào trong bốn câu trả lời. Gia Minh không trở thành người tốt chỉ vì cuối cùng đã nói. Anh chỉ ngừng nói dối ở thời điểm sự im lặng không còn bảo vệ được mình.
Vũ Kiến Thành phủ nhận nội dung tin nhắn, cho rằng điện thoại riêng có thể đã được trợ lý sử dụng. Nhưng hồ sơ truy cập cho thấy thiết bị được mở bằng sinh trắc học lúc 22 giờ 13 phút, cuộc gọi cho Gia Minh bắt đầu chưa đầy một phút sau, và không có đăng nhập ủy quyền nào trong khoảng thời gian đó. Chuỗi chứng cứ không chứng minh ông đã điều chiếc xe đen lên cầu vượt. Nó không chứng minh ông muốn con trai chết. Nhưng nó đặt mệnh lệnh thu hồi điện thoại vào đúng bàn tay ông đã dùng để phủ nhận mọi hiểu biết suốt phiên xử.
Khi hội đồng xét xử tuyên bố nghị án, An Nhiên mới nhận ra vai mình đau vì giữ nguyên một tư thế quá lâu.
Ngoài hành lang, Minh Châu ngồi cạnh cửa sổ, hai tay ôm chai nước Duy Kha đã đưa. Dưới sân tòa, phóng viên đứng thành từng cụm, điện thoại giơ lên như một lớp hàng rào khác. Kha không xuống đó. Anh đọc lại ghi chú, gạch bỏ ba chữ “toàn bộ sự thật” khỏi tiêu đề dự kiến.
“Chưa phải toàn bộ,” anh nói khi An Nhiên nhìn sang.
“Ừ.”
Lan Anh đứng cách họ vài bước. Cô không khóc. Điện thoại rung liên tục trong túi nhưng cô không mở. Qua lớp kính, Vũ Kiến Thành được đưa sang phòng chờ riêng cùng luật sư. Hai cha con không nhìn nhau.
Minh Châu hỏi rất nhỏ: “Nếu tòa không kết luận ông ấy cho xe đâm anh Hải Đăng, vậy lời khai của em có đủ không?”
An Nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. “Lời khai của em không có nhiệm vụ gánh thay những chứng cứ chưa tồn tại.”
“Nhưng họ sẽ nói em chỉ đúng một nửa.”
“Họ có thể nói.” Cô nhìn đôi tay Châu vẫn còn run. “Tòa không cần phán em là người hoàn hảo. Tòa chỉ cần xác định họ không được dùng một lần em sợ hãi để xóa điều em thật sự nhìn thấy.”
Châu im lặng một lúc rồi gật đầu. Không nhẹ nhõm. Chỉ là lần đầu tiên cô không còn phải xin lỗi trước khi nói mình nhớ gì.
Gần ba giờ chiều, hội đồng xét xử trở lại.
Phán quyết được đọc chậm, chia thành từng phần như một đường cắt không thể làm vừa lòng tất cả. Tòa công nhận lời khai trung tâm của Minh Châu có độ tin cậy khi được đối chiếu với thủ tục nhận diện, video khôi phục, lịch di chuyển và lời thừa nhận của Đặng Quốc Huy. Các cáo buộc Châu dựng chuyện để tống tiền không có căn cứ; Hưng Thịnh và nhóm truyền thông liên quan phải gỡ bỏ, cải chính công khai và bồi thường những thiệt hại đã được chứng minh.
Tòa xác định có hành vi lấy và giữ trái phép điện thoại của Vũ Hải Đăng trước khi cơ quan chức năng tiếp cận; có dấu hiệu tổ chức che giấu chứng cứ, sửa hồ sơ và cản trở quá trình điều tra. Toàn bộ tài liệu về Huy, Gia Minh, Vũ Kiến Thành, khoảng trống camera và hồ sơ giám định được chuyển cho cơ quan điều tra để tách vụ án hình sự.
Nhưng hội đồng không kết luận Vũ Kiến Thành ra lệnh gây tai nạn. Chứng cứ về chiếc xe đen đủ bác bỏ giả thuyết Hải Đăng đơn thuần tự mất lái, chưa đủ xác định người điều khiển và người chỉ huy. Phần trách nhiệm đối với cái chết của Hải Đăng vẫn để ngỏ.
Đặng Quốc Huy không được miễn trách nhiệm vì hợp tác muộn. Tống Gia Minh bị kiến nghị điều tra về hành vi che giấu chứng cứ và chuyển hồ sơ sang đoàn luật sư xem xét kỷ luật. Đại Tín không sụp đổ trong một buổi chiều; Vũ Kiến Thành cũng chưa bị dẫn đi khỏi phòng xử. Công lý đến dưới hình thức những cánh cửa bắt buộc phải mở, không phải một bản án đủ sức trả người chết về.
Khi thẩm phán đọc đến phần cuối, An Nhiên nghe tên Nguyễn Thảo Vy.
Từ các tài liệu mới, lời khai của Gia Minh và điểm trùng trong hai chuỗi hồ sơ, tòa kiến nghị phục hồi việc xác minh cái chết của Thảo Vy cùng dấu hiệu làm sai lệch giám định sáu năm trước. Chỉ một câu. Không lời xin lỗi. Không ai trả lại sáu năm cô đã sống với suy nghĩ mình là mắt xích duy nhất làm Vy chết.
An Nhiên cúi đầu. Lần này ký ức không kéo cô trở lại căn phòng cũ. Nó chỉ đứng cạnh, đau nhưng không còn ra lệnh.
Bên ngoài tòa, Minh Châu bước qua hàng máy quay cùng mẹ. Duy Kha đi chếch phía trước, không chạm vào cô, chỉ yêu cầu phóng viên giữ lối. Khi một người hỏi Châu có thấy mình chiến thắng không, cô dừng lại.
“Không,” Châu nói. “Em chỉ không còn bị gọi là kẻ bịa chuyện.”
Câu trả lời ấy xuất hiện trên mọi màn hình trước khi An Nhiên rời khỏi tòa.
Đến cuối chiều, Mai Hạnh gọi. Giọng cô nghèn nghẹn nhưng vẫn đọc chính xác số văn bản: viện kiểm sát đã ban hành quyết định phục hồi giải quyết nguồn tin liên quan vụ Nguyễn Thảo Vy, đồng thời yêu cầu bàn giao lại toàn bộ hồ sơ gốc từng bị đình chỉ.
An Nhiên không quay về văn phòng.
Cô mua một bó cúc trắng ở quầy hoa gần nghĩa trang. Trời Nam Thành không mưa, nhưng mây thấp đến mức con đường giữa những hàng mộ tối sớm hơn thường lệ. Phong bì chứa quyết định mở lại vụ án nằm trong tay cô, mỏng hơn bất cứ tập hồ sơ nào đã khiến cô mất ngủ suốt sáu năm.
Trước bia mộ Nguyễn Thảo Vy, An Nhiên đứng rất lâu mới đặt bó hoa xuống.
“Tôi đến muộn,” cô nói.
Gió lật mép phong bì. Lần này, cô giữ nó lại không phải vì sợ một bằng chứng bị cuốn mất.
“Nhưng hồ sơ của chị mở lại rồi.”
