Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 68 - Chương 68: Lời Khai Cuối Cùng

Luật sư Đại Tín đứng lên trước khi sự im lặng trong phòng xử kịp tan.

Ông ta không hỏi Vũ Kiến Thành có viết email hay không, cũng không chạm lại dòng tên trên bản dự thảo tố giác. Ông ta đi thẳng vào giới hạn thẩm phán vừa đặt ra: bức thư chỉ chứng minh Hải Đăng muốn làm gì và tài khoản của Vũ Kiến Thành đã nhận được gì, không chứng minh ai ra lệnh gây tai nạn.

“Ông có từng yêu cầu bất kỳ ai làm hại con trai mình không?”

“Không.”

“Ông có từng yêu cầu thu hồi điện thoại của Vũ Hải Đăng tại hiện trường không?”

“Không.”

“Ông có biết một chiếc xe đen sẽ xuất hiện trên cầu vượt Nam Phong tối hôm đó không?”

“Không.”

Ba câu trả lời đủ dựng lại khoảng cách giữa người cha bị tố cáo với đêm mưa khiến con trai ông chết. Đại Tín không cần xóa email. Họ chỉ cần giữ nó trong căn phòng gia đình, không cho nó bước ra cầu vượt.

An Nhiên không phản đối. Vũ Kiến Thành đã mất lớp phòng thủ “không biết”, nhưng chưa mất lớp phòng thủ quan trọng hơn: không trực tiếp ra lệnh. Nếu cô nhảy qua khoảng trống ấy bằng suy đoán, chuỗi chứng cứ vừa dựng sẽ trở thành một câu chuyện giận dữ thay vì một hồ sơ.

Luật sư Đại Tín kết thúc: “Mâu thuẫn giữa ông và Hải Đăng là mâu thuẫn nội bộ gia đình, không liên quan đến tai nạn?”

Vũ Kiến Thành nhìn thẳng về phía An Nhiên. “Đúng.”

Một tiếng giấy sột soạt vang lên ở hàng ghế sau. Tống Gia Minh mở mẩu giấy gấp từ đầu giờ, đọc lại rồi đứng dậy.

“Tôi đề nghị được tiếp cận hội đồng xét xử về một vấn đề nghĩa vụ nghề nghiệp.”

Luật sư chính của Đại Tín quay phắt lại. “Anh Minh, ngồi xuống.”

Gia Minh không ngồi. Anh đưa tờ giấy cho thư ký tòa. “Nội dung này có thể tạo xung đột lợi ích giữa tôi, thân chủ và một nhân chứng đã được triệu tập. Tôi đề nghị niêm phong, đồng thời xin rút khỏi phần đại diện liên quan đến người đó.”

Vũ Kiến Thành quay đầu, lần đầu nhìn Gia Minh như nhìn một người ở phía đối diện. Thẩm phán đọc tờ giấy, hỏi hai câu rất nhỏ rồi yêu cầu Gia Minh giữ nguyên vị trí và không trao đổi với bất kỳ nhân chứng nào. Nội dung chưa được công bố, nhưng một dòng trong quyết định miệng đủ làm bàn tay An Nhiên lạnh đi: người được nhắc đến là nhân viên Hưng Thịnh có mặt gần hiện trường trước khi cảnh sát đến.

Thẩm phán cho Vũ Kiến Thành rời bục, đồng thời chấp nhận đề nghị triệu hồi Minh Châu để làm rõ mắt xích hiện trường. Khi tên cô được gọi, Châu đứng lên từ hàng ghế gần cửa. Cô không bước nhanh. Cô đi như người đã học cách không để sự run rẩy quyết định hướng chân mình.

Trước khi tuyên thệ lần nữa, Châu đặt ngón cái lên đường may túi áo. Chiếc túi từng giữ mảnh thẻ nhớ, từng giữ lời nói dối khiến cả vụ án suýt gãy, giờ trống không.

An Nhiên bắt đầu từ điều đơn giản nhất.

“Đêm tai nạn, em đứng cách xe của Hải Đăng bao xa?”

“Khoảng tám đến mười mét lúc đầu. Sau đó em tiến gần hơn, còn khoảng sáu mét.”

“Trời thế nào?”

“Mưa. Mặt đường ướt và ánh đèn bị phản lại.”

“Em nhìn thấy người lấy điện thoại trong bao lâu?”

“Khoảng hơn nửa phút. Em nhìn rõ mặt ông ta vài giây khi đèn pha chiếc xe phía sau chiếu sang.”

An Nhiên đưa lên màn hình sáu ảnh chân dung đã dùng trong thủ tục nhận diện trước đó. Hồ sơ ghi rõ người thực hiện không biết nghi phạm là ai, ảnh được xáo trộn, Châu không được xem tên hay chức vụ, buổi nhận diện có ghi hình và luật sư hai bên được tiếp cận bản sao.

“Em có được bảo rằng người em thấy chắc chắn nằm trong sáu ảnh này không?”

“Không.”

“Có ai chỉ vào một ảnh cho em không?”

“Không.”

“Em chọn ảnh nào?”

“Ảnh số bốn.”

Ảnh số bốn là Đặng Quốc Huy, nhân viên điều phối an toàn của Hưng Thịnh. Hồ sơ nhân sự, lịch trực xe và đoạn video khôi phục ở khoảng trống mười một phút đã đặt anh ta gần cầu vượt. Những thứ đó chứng minh cơ hội. Chúng chưa chứng minh bàn tay nào đã chạm vào điện thoại.

“Vì sao em chọn người này?”

“Vì mặt. Phần chân mày trái thấp hơn bên phải. Và khi quay đi, ông ta hơi kéo chân phải.”

Đại Tín phản đối phần dáng đi vì Châu từng xem video khôi phục. An Nhiên đồng ý bỏ phần đó, chỉ giữ nhận diện khuôn mặt đã được ghi nhận trước khi Châu xem bản video hoàn chỉnh. Cô không cần giữ mọi chi tiết. Cô cần giữ những chi tiết có thể đứng được.

“Trong phòng xử hôm nay, em có nhìn thấy người em đã chọn không?”

Châu quay sang hàng ghế nhân chứng. Một người đàn ông mặc sơ mi xám ngồi ở cuối hàng, giữa hai nhân viên bảo vệ tòa. Ông ta không nhìn cô.

“Có.”

“Em hãy chỉ người đó.”

Cánh tay Châu nâng lên chậm rồi dừng chắc chắn. “Người mặc sơ mi xám.”

Thư ký tòa ghi nhận. Đặng Quốc Huy cúi đầu. Vũ Kiến Thành không quay lại nhìn anh ta.

Luật sư Đại Tín đứng lên hỏi chéo. Ông ta nhắc Châu đã không nói hết về mảnh thẻ nhớ, từng sai một chi tiết về màu đèn trên áo cứu hộ, từng điều trị lo âu và đã nhìn thấy ảnh nhóm nhân viên Hưng Thịnh trên mạng.

“Cô đã thấy ảnh người này trước khi vào phòng nhận diện, đúng không?”

“Em từng thấy một ảnh chụp nhóm từ xa. Không có tên từng người và em không nhận ra ông ta từ ảnh đó.”

“Cô từng nói người ở hiện trường mặc áo cứu hộ màu cam.”

“Em nói áo có mảng phản quang màu cam.”

“Sau đó cô lại nói đó không phải nhân viên cứu hộ.”

“Vì ông ta không giúp người bị nạn. Ông ta lấy đồ rồi đi.”

“Đó là suy đoán.”

“Việc ông ta không sơ cứu là điều em thấy. Việc ông ta lấy điện thoại cũng là điều em thấy. Em không biết lúc đó ông ta làm cho ai.”

Luật sư Đại Tín tiến thêm một bước. “Cô đã nói dối về thẻ nhớ. Tại sao lần này tòa phải tin cô?”

Không còn là một chi tiết hiện trường. Đó là nơi danh dự của Châu đã bị kéo ra mổ xẻ suốt nhiều tháng.

Châu siết hai tay trên thành bục. “Vì lần đó em sợ và em đã giấu. Em đã thừa nhận trước khi biết việc thừa nhận có giúp em hay không. Còn chuyện người lấy điện thoại, từ đêm đầu tiên em đã nói có một người làm việc đó.”

“Nhưng cô không nói tên.”

“Vì em không biết tên.”

“Hôm nay cô dám chỉ vì đã được luật sư chuẩn bị?”

Châu nhìn sang An Nhiên. Cô không gật đầu, không ra dấu, chỉ giữ ánh mắt ở đó như đã hứa: không nói thay Châu.

“Hôm nay em dám vì nếu em lại im, tất cả những gì họ làm với em sẽ trở thành lý do đúng để em im lần nữa.”

An Nhiên cảm thấy một vết đau cũ kéo qua lồng ngực. Sáu năm trước, cô từng muốn một thân chủ yếu thế nói đúng câu có lợi nhất. Hôm nay cô chỉ muốn Châu nói câu thuộc về mình.

Khi được hỏi lại, An Nhiên đặt ba câu.

“Có điều gì trong đêm đó em không chắc?”

“Em không chắc chiếc xe đen là mẫu nào. Em không chắc chính xác bao nhiêu phút trôi qua. Em từng nhớ sai màu một phần đèn trên áo.”

“Có điều gì em chắc?”

“Chiếc xe đen ép xe Hải Đăng. Người đàn ông kia đến trước cảnh sát. Ông ta lấy điện thoại từ trong xe rồi mang đi.”

“Vì sao em vẫn nói?”

Châu nhìn thẳng về phía trước. “Vì anh Hải Đăng không còn nói được. Và vì em không muốn một người khác phải chứng minh rằng mình đáng được tin bằng cách chết trước.”

Không ai vỗ tay. Phòng xử không phải nơi dành cho sự vỡ òa dễ dãi. Nhưng Châu đã thoát khỏi mọi nhãn Đại Tín từng dán lên cô: cô gái bất ổn, kẻ trục lợi, nhân chứng được dẫn dắt. Cô không xin người khác tin mình. Cô đã chỉ rõ phần nào là ký ức, phần nào là sai số và phần nào cô sẵn sàng chịu trách nhiệm.

Thẩm phán cho Châu rời bục. Khi ngồi xuống, bàn tay cô mới run. Duy Kha đặt một chai nước lên mép ghế bên cạnh, không chạm vào cô, không biến sự can đảm của cô thành cảnh để người khác sở hữu.

Thư ký tòa gọi Đặng Quốc Huy.

Luật sư riêng của Huy đề nghị vài phút trao đổi. Thẩm phán cho phép, đồng thời nhắc rằng tờ giấy Tống Gia Minh vừa nộp, nhật ký cuộc gọi và lệnh bảo toàn thiết bị liên lạc của Huy đã được ghi nhận. Đại Tín phản đối việc nhắc tài liệu chưa công bố. Thẩm phán nói rõ: chưa nội dung nào được coi là sự thật, nhưng nhân chứng không được rời tòa hoặc liên lạc với Hưng Thịnh.

Năm phút sau, Đặng Quốc Huy bước lên bục. Áo sơ mi xám dính vào lưng vì mồ hôi. Anh ta xác nhận tên, chức vụ và việc đã có mặt gần cầu vượt Nam Phong theo lệnh điều phối ngoài hệ thống trực thông thường.

An Nhiên hỏi: “Ông có lấy điện thoại của Vũ Hải Đăng khỏi xe trước khi cảnh sát đến không?”

Huy nhìn luật sư của mình. Người luật sư khẽ nói điều gì đó. Huy nhắm mắt một giây.

“Có.”

Vũ Lan Anh cúi mặt. Vũ Kiến Thành vẫn ngồi bất động.

“Vì sao ông làm vậy?”

“Tôi không tự quyết định.”

“Vậy ông làm theo yêu cầu của ai?”

Huy nhìn về phía bàn Đại Tín, rồi nhìn Vũ Kiến Thành. Môi anh ta trắng bệch.

“Tôi lấy điện thoại theo lệnh.”