Chương 215 - Chương 215: Đổi Mạng Lấy Đường Đi - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
“Có người ở ngoài… đang dùng tên của huynh gọi mắt thần.” Lời đứa trẻ vừa dứt, nhánh đen dưới chân Tạ Huyền lại giật mạnh. Một tiếng đục vọng xuyên qua cánh cửa đá. Không ai đáp. Cố Dã quay đầu, vẫn cắn chặt răng, không để tên người lọt ra. Tạ Huyền chống tay trái vào mép hốc. Hắn nhìn phần bóng của mình đang bị kéo mỏng về phía cửa. Nửa nét “Huyền” ngoài kia vừa dài thêm một đoạn.
Tiếng đục thứ hai chưa rơi ngay. Kẻ bên ngoài cố ý ngắt nhịp, chờ mắt thần nuốt sâu vào liên kết. Tạ Huyền giữ hơi thở ngắn, lệch nhịp, rồi gõ mảnh đá xuống nền. Người thứ sáu hiểu ý, tiếp tục đếm bằng đầu ngón tay thay vì thành tiếng. Ba nhịp rung chạy qua bốn mươi ba tấm bia; khe mắt đá khép rồi mở rộng hơn. Ánh xám không còn quét cả nhóm. Nó gom thành một đường mảnh, đóng chặt lên bóng Tạ Huyền.
Chỉ còn hai nét nữa. Mỗi lần lực lạ hạ xuống, cái lạnh trong cẳng tay phải lại tiến gần khuỷu một đốt. Khi chữ hoàn chỉnh, thứ bị kéo đi có lẽ không chỉ là bóng. Tạ Huyền nhìn nửa vỏ nêm trong tay Dương Thạch. Bốn mươi bốn vết cào sáng dần; vết cuối bị cắt ngang đã có sợi xám nối tiếp, giống nét ngoài cửa. Kẻ bên ngoài không trực tiếp điều khiển mắt thần. Hắn dùng danh nêm ép hai nửa cơ quan nhận nhau.
Một tiếng đá cọ nặng nề vang ở mép hố. Hình người vô diện cùng ghế đã trượt thêm nửa thước, nhưng bàn tay đá của nó bất ngờ khép lại trên tay vịn. Không phải phản ứng của vật chết. Các ngón tay gõ ba lần, dừng, rồi gõ một lần. Dương Thạch cúi nhìn. “Nó còn biết.” Tạ Huyền đưa tay ra hiệu ông đừng tiến. Hắn đổi góc mảnh đá, gõ lại ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Hình người lập tức xoay khuôn mặt phẳng về phía hắn. Bụi mỏng rơi từ dấu lõm giữa trán.
Tạ Huyền hiểu vì sao chiếc ghế chưa rơi. Nó vẫn dùng phần mệnh cuối giữ bệ ngồi; cái nêm giữa trán đã bị rút để xóa tên và biến nó thành vật giữ mạch. Bốn mươi ba tấm bia là bốn mươi ba người đã bị thay thế. Ghế đá là vị trí thứ bốn mươi bốn chưa hoàn thành. Kẻ ngoài cửa đang dùng tên hắn lấp vào chỗ trống ấy. Nếu để mặc, mắt thần sẽ kéo hắn lên ghế; ghép nêm sai, bất kỳ ai trong ánh xám cũng có thể bị xóa.
Cố Dã đọc được ý trong mắt hắn, giọng ép thấp đến khàn: “Đừng nói ngươi định dùng nó.” Tạ Huyền không phủ nhận. “Không ai được quyết định thay nó.” Hắn bước ra lối đá hẹp. Dây quanh eo lập tức căng; Tạ Vân Chi dùng khuỷu khóa nút, Cố Dã quấn đầu dây qua vai lành. Tạ Huyền dừng cách hình người một sải tay. “Ta có thể mượn tên mình đặt lên ngươi trong một hơi thở. Mắt thần sẽ xóa nó cùng phần mệnh còn lại của ngươi. Đổi lại, tải trọng dưới ghế sẽ nhả ra và đường có thể mở. Muốn hay không, do ngươi chọn.”
Hành lang chỉ còn tiếng đá rơi xuống hố. Hình người vô diện giữ nguyên rất lâu. Rồi bàn tay đang bấu tay vịn buông ra, đặt lên ngực. Tay còn lại chỉ xuống dưới ghế, sau đó chậm rãi đẩy về phía nhóm người trong các hốc. Cuối cùng, nó cúi đầu một lần. Cố Dã nhắm mắt trong chớp mắt rồi mở ra, không nói thêm. Tạ Huyền cũng không gọi đó là hi sinh. Người trước mặt đã bị lấy tên, lấy mặt và giữ lại như một cây cột. Việc duy nhất hắn có thể trả lại là quyền chọn cách kết thúc.
Tiếng đục thứ hai rơi xuống. Nửa chữ “Huyền” ngoài cửa gần như khép kín. Mắt thần co mạnh, kéo Tạ Huyền trượt khỏi mép đá. Cố Dã và Tạ Vân Chi cùng ghì dây; đầu gối phải của Cố Dã đập xuống nền, mặt hắn trắng bệch nhưng vai không nhả. Tạ Huyền quát ngắn: “Chuẩn bị.” Dương Thạch quấn thêm một vòng vải quanh bàn tay, nâng nửa vỏ nêm. A Mộc ôm đứa trẻ sát ngực, đẩy người bảo vệ và người thứ sáu sâu vào hốc. Sau nhịp cuối, họ chỉ có một lần thử.
Tạ Huyền đặt mảnh đá ngang qua nhánh bóng mang tên mình, không cắt mà ép nó thành một đường cong hướng về ghế. “Nâng.” Dương Thạch đưa đầu nêm tới gần dấu lõm giữa trán hình người nhưng giữ cách một đốt ngón tay. Sương trên tay ông nứt ra. “Nghiêng trái.” Đầu nêm chuyển góc. Ánh xám từ mắt thần lập tức bám theo bốn mươi bốn vết cào, trượt khỏi cửa, quét qua bóng Tạ Huyền rồi dừng trên trán hình người. Dấu lõm sáng lên. Hình người rung mạnh nhưng không lùi, hai tay ghì lấy ghế.
Tiếng đục cuối cùng vang lên từ ngoài khu sập. Chữ “Huyền” hoàn chỉnh trong cảm giác của Tạ Huyền, lạnh như một lưỡi dao đặt vào xương. Khe mắt mở hết. Trong mặt đá bóng đen, hắn thoáng thấy một bàn tay phủ bụi và ống tay áo xám đang giữ mũi đục trên chiếc thẻ danh nêm. Hình ảnh lập tức bị ánh xám nuốt mất. Giọng cổ trong hành lang dội xuống: “Tên đã đủ. Người chưa xóa.”
“Cho nó.” Tạ Huyền xoay mảnh đá. Nhánh bóng bị uốn bật khỏi chân hắn, quấn lên đầu nêm rồi đổ vào dấu lõm. Dương Thạch hạ cổ tay đúng nửa tấc. Đầu nhọn không cắm sâu, chỉ chạm mép trán, nhưng cả hình người bỗng hiện lên những đường sáng mảnh. Trên mặt đá, mắt, mũi và đường miệng hiện mờ bằng bụi xám. Mắt thần chuyển ánh nhìn khỏi Tạ Huyền. “Người đã nhận.”
Hình người vô diện ngẩng lên. Từ nơi vừa hiện thành miệng thoát ra âm thanh khô vụn: “Mở… đường.” Đó chỉ là ý muốn cuối cùng. Nó đẩy cả ghế về phía hố. Bệ đá rơi xuống một đoạn rồi bị chuỗi khớp giấu dưới nền giữ lại. Tải trọng khổng lồ giật căng, làm bốn mươi ba tấm bia xoay nghiêng đồng loạt. Từ mặt sau các bia, những thanh đá mỏng bật ra, nối thành một lối bậc men quanh thành hố. Phía dưới vị trí chiếc ghế vừa rời khỏi, một cửa vuông đen ngòm lộ ra.
Mắt thần phát ra tiếng rít khiến máu trong tai mọi người rung lên. “Xóa.” Ánh xám đổ xuống hình người. Những nét mặt vừa được trả lại lập tức bong khỏi đá, nhưng lần này nó không bị biến thành bia. Các vết nứt chạy từ trán xuống ngực, mang theo ánh sáng của chữ “Tạ Huyền” vay tạm. Mỗi vết nứt tắt đi, một bậc đá khóa vào vách. Phần mệnh còn lại của người thủ mạch đang bị đổi thành đường đi.
“Đi!” Tạ Huyền ra lệnh. A Mộc đưa đứa trẻ linh nhãn sang trước, rồi kéo người bảo vệ bò lên bậc thứ nhất. Tạ Vân Chi dìu người thứ sáu, dùng lưng chặn đá vụn từ trần. Cố Dã không thể đứng vững, phải trườn bằng chân trái và khuỷu tay phải, nhưng vẫn giữ dây quanh eo Tạ Huyền. Dương Thạch lùi sau cùng trong nhóm, hai tay giữ nửa vỏ nêm không rời dấu lõm cho đến khi người cuối cùng qua khỏi khoảng nền nứt. Tiếng sập phía trên càng lúc càng gần. Con đường vừa mở chỉ là khoảng thở mua bằng một mạng sống bị giam quá lâu.
Khi Tạ Vân Chi đẩy người thứ sáu vào cửa vuông, ánh xám trên hình người chỉ còn tụ ở ngực. Tạ Huyền ra hiệu Dương Thạch rút nêm. Ông giật mạnh. Nửa vỏ nêm bật khỏi trán, một đường nứt mới chạy dọc vết cào thứ bốn mươi bốn. Cùng lúc đó, bàn tay áo xám trong mắt thần hạ mũi đục thêm một lần, cố kéo chữ đã chuyển đi trở lại. Liên kết quấn quanh cẳng tay phải Tạ Huyền siết chặt. Bốn vết rách bật máu, bàn tay gần như mất cảm giác.
Hắn không thể dùng linh lực cưỡng ép. Huyền Cốt Quy Tức đang loạn, bất kỳ nhịp vận công tròn nào cũng sẽ trở thành đường cho mắt thần bám vào. Tạ Huyền nhìn chiếc ghế đang treo trên hố, nhìn chuỗi khớp sắp đứt, rồi đặt mảnh đá vào đúng giao điểm giữa bóng mình và bóng hình người. “Buông ghế.” Hình người nghe thấy. Bàn tay đá rời tay vịn. Ghế rơi thẳng, kéo chuỗi khớp giật ngang qua đường ánh xám. Liên kết danh nêm bị cắt bằng chính tải trọng của cơ quan. Cẳng tay phải như bị xé khỏi vai; hắn ngã xuống, nhưng nhánh đen về cửa đã đứt.
Tạ Vân Chi và Cố Dã kéo dây, lôi hắn qua cửa vuông trước khi mép nền sụp tiếp. Dương Thạch ôm nêm lăn theo. Phía sau, hình người vô diện vỡ thành bụi đá, nhưng không có tấm bia thứ bốn mươi bốn mọc lên. Chỗ nó đứng chỉ còn vệt sáng hình bàn tay trên ngực, rồi cũng tắt. Mắt thần mất vật nhận tên, xoay loạn trên trần. Nó chưa khép, nhưng ánh nhìn không còn khóa chính xác vào Tạ Huyền. Bàn tay áo xám bên ngoài biến khỏi mặt mắt trước khi hắn kịp nhìn rõ hơn.
Cửa vuông dẫn xuống một cầu thang bảo trì hẹp, dốc sâu vào lòng mỏ. Tạ Huyền nằm nghiêng trên bậc đầu, ép cánh tay phải vào ngực để cầm máu. Trên cổ tay hắn còn một vệt xám mảnh, giống nửa nét chữ chưa bị xóa sạch. Phía trên, bậc đá bắt đầu gãy; họ không thể quay lại hay dừng lâu. Dương Thạch kiểm tra nửa vỏ nêm. Vết cào thứ bốn mươi bốn đã nứt tới lõi, nhưng đầu nhọn vẫn còn nguyên.
Từ bóng tối dưới cầu thang, tiếng xích kéo trên đá bỗng vang lên. Ba nhịp ngắn, một nhịp dài—đúng nhịp hình người vô diện đã dùng. Cả nhóm im phăng phắc. Một giọng khàn vọng lên từ tầng sâu, không gọi tên ai: “Bốn mươi bốn… chưa phải người cuối.”
