Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 70 - Chương 70: Vương Hãn

Chương 70: Vương Hãn

Quân rút pin bộ đàm trước khi màn hình kịp đổi trạng thái. Anh đặt cả máy lẫn pin lên nền gạch, cách nhau một sải tay, rồi ra hiệu cho hai cán bộ phía sau làm theo. Không ai hỏi lý do. Ánh sáng xanh trên ba thiết bị tắt lần lượt, nhưng Vương Hãn vẫn lùi sâu hơn vào buồng điện thoại, lưng chạm tấm kính bẩn. “Không đủ,” anh ta nói. “Cầu lặp ở đây đã nhận mã máy. Họ biết thiết bị nào đứng gần cửa ba.” Quân nhìn người phụ trách tổ xác minh. “Thu điện thoại cá nhân, tắt nguồn, bỏ riêng từng máy. Ghi giờ bằng đồng hồ cơ.” Sau đó anh quay lại Hãn. “Anh biết vì từng dựng cầu lặp này?” Hãn nuốt khan. “Tôi biết vì chính tôi đã để nó sống.”

Một máy ghi âm độc lập được lấy từ túi vật chứng, tháo niêm trước mặt Hãn và đặt trên bệ cửa sổ. Quân nói rõ anh ta chưa bị bắt, có quyền không trả lời và lời thừa nhận sẽ được bảo toàn riêng, chưa nhập vào hệ thống nội bộ. Hãn nhìn chiếc máy rất lâu rồi gật đầu. “Ghi đi. Nhưng đừng ghi tên người tôi đang giữ sống.” Quân không sửa cách dùng từ ấy. “Trước hết, ai đang theo dõi cuộc nói chuyện này?” “Tôi không biết người ngồi trước màn hình. Tôi chỉ biết quyền họ dùng. Phòng chỉ huy có thể gọi trạng thái thiết bị qua cầu lặp, không cần mở kênh thoại. Bộ đàm tắt kênh vẫn trả một nhịp nhận dạng nếu còn pin.” “Ai cấp quyền đó?” “Lệnh bảo trì khẩn. Chữ ký điện tử thay đổi mỗi lần. Phần người phê duyệt luôn bị che bởi một tài khoản trung gian.”

Quân không coi lời giải thích là chứng cứ. Anh cho một cán bộ dùng máy ảnh ngoại tuyến chụp màn hình yêu cầu kết nối, số sê-ri bộ đàm và vị trí từng thiết bị trước khi đóng tất cả vào túi chống sóng. Một người khác được cử tới phòng quản lý bến, xin bản sơ đồ giấy của khu cửa ba và kiểm tra trực tiếp các đường ra, không dùng camera trung tâm. Quân giữ nguyên khoảng cách với Hãn. Bàn tay quấn băng của anh ta đã thấm một vệt đỏ mới ở mép ngón cái. “Vết thương từ đâu?” “Tủ điện sau cầu thang dịch vụ.” “Anh tới đó làm gì?” “Lấy lại token.” Hãn nhìn về cuối hành lang, nơi một biển chỉ dẫn bạc màu treo lệch dưới mái tôn. “Nhưng nó đã bị chuyển đi trước khi tôi tới.”

Sơ đồ giấy được mang về sau bốn phút. Phía sau dãy ki-ốt có một cầu thang cũ dẫn xuống hành lang kỹ thuật, được đánh dấu bằng nét bút xanh từ đợt sửa điện tám tháng trước. Cán bộ đi kiểm tra báo lớp sơn trên tay vịn vẫn còn xanh đậm, cửa dưới chân cầu thang khóa bằng ổ cơ và không nối báo động. Quân hỏi quản lý bến ai giữ chìa. Ông ta đưa ra sổ bàn giao, cho thấy chỉ có hai chìa: một ở phòng quản lý, một từng giao cho tổ kỹ thuật Thành Nam trong tuần đặt máy chủ tạm rồi không ghi ngày hoàn trả. Hãn nói chìa thứ hai không còn cần thiết. “Họ thay ruột khóa bằng loại có thể mở bằng chìa bảo trì chung.” Quân cho người thử bằng bộ chìa của bến. Không chìa nào mở được. Anh yêu cầu lập biên bản tại chỗ, không phá khóa cho đến khi có máy quay độc lập và người làm chứng dân sự.

Điện thoại bàn ở phòng quản lý đổ chuông. Người quản lý nghe chưa đầy mười giây đã đưa ống nghe cho Quân, mặt mất vẻ khó chịu ban đầu. Một giọng nam tự giới thiệu từ phòng chỉ huy Thành Nam, yêu cầu tổ công tác báo vị trí và đưa “kỹ thuật viên mất liên lạc” về trụ sở để làm rõ nguy cơ an ninh hệ thống. Quân hỏi số lệnh, người ký và căn cứ điều động. Đầu dây bên kia đáp lệnh miệng trong tình huống khẩn. “Vậy ghi lệnh vào sổ trực và gửi bản giấy qua đầu mối hành chính,” Quân nói. “Tôi sẽ chấp hành phần hợp pháp.” Giọng nam im một nhịp rồi đổi sang câu hỏi mềm hơn: Vương Hãn có bị thương không. Quân không trả lời. Anh đặt ống nghe xuống khi người kia vẫn còn nói, yêu cầu quản lý bến niêm phong sổ cuộc gọi và không nhận thêm chỉ đạo liên quan tổ công tác nếu không có văn bản.

Hãn bật ra một tiếng cười khô. “Họ không cần biết tôi ở đâu nữa. Họ đang kiểm tra tôi đã nói đến đâu.” Quân hỏi: “Anh đã nói đến đâu?” Hãn nhìn máy ghi âm, bàn tay lành nắm lấy cổ tay bị thương rồi buông ra. “Camera bệnh viện là lệnh đầu tiên. Một đoạn hành lang tầng hầm, bảy phút. Tôi được bảo đó là bảo vệ danh tính bệnh nhân trong vụ án nhạy cảm. Lệnh có đủ mã, đủ chữ ký, đủ xác nhận. Tôi xóa bản truy cập nhanh, còn bản sao lưu thì đánh dấu lỗi đồng bộ.” “Anh có kiểm tra hồ sơ vụ án?” “Không. Tôi chọn tin giấy tờ.” Câu trả lời ngắn, nhưng vai Hãn hạ xuống như thể lần đầu tiên anh ta ngừng chống lại trọng lượng của nó. “Đến kho cũ, tôi đã biết không phải bảo vệ ai. Tôi vẫn làm.”

Quân không hỏi vì sao theo cách của một người đã có sẵn đáp án. Anh hỏi từng việc có thể kiểm chứng: ngày nhận lệnh, máy dùng để đăng nhập, ai có mặt, dữ liệu nào bị xóa, bản sao nào còn tồn tại. Hãn trả lời bằng mã thư mục và khoảng giờ, không đưa tên người ra lệnh. Anh nói các yêu cầu luôn xuất hiện sau một cuộc gọi từ số nội bộ không lưu nhật ký, sau đó biến mất khỏi hàng đợi khi hoàn tất. Đổi lại, hồ sơ điều trị của em trai anh được duyệt đúng hạn, những lần thiếu giấy xác nhận đều được bỏ qua. Khi Hãn trì hoãn xóa camera kho cũ, bệnh viện gọi báo hồ sơ bảo hiểm của em anh có sai lệch và ca điều trị kế tiếp phải tạm dừng. Hai giờ sau khi anh hoàn tất lệnh, sai lệch tự biến mất.

“Anh có bằng chứng việc đó liên quan nhau?” Quân hỏi. “Không phải bằng chứng đủ để bắt ai.” Hãn đáp ngay, như đã tự lặp câu ấy nhiều lần. “Tôi có thời điểm, số hồ sơ và các bản in trước khi trạng thái bị sửa. Tôi giấu một bản.” “Ở đâu?” “Không ở nhà.” Hãn nhìn lớp băng quanh tay. “Tôi mang theo thứ duy nhất họ không nghĩ tôi dám mang.”

Quân chưa cho anh ta tháo băng. Anh gọi người có chứng chỉ sơ cứu của bến tới, yêu cầu thay băng dưới máy quay độc lập và có hai người chứng kiến. Lớp vải ngoài được cắt dọc thay vì kéo khỏi vết thương. Bên dưới là một đường rách nông do kim loại, không có dấu trói. Nằm sát mặt trong cổ tay là một mảnh giấy gấp nhỏ được bọc bằng túi nhựa mỏng. Hãn nói anh lấy nó từ khe sau tủ điện, nơi từng đặt thiết bị chuyển tiếp cho token VH-2309. Sáng nay anh quay lại vì được nhắn phải kiểm tra BUS-RCV-17. Thiết bị đã biến mất, ổ khóa bị thay và cạnh tủ cắt vào tay khi anh cố luồn qua khe thông gió. Mảnh giấy là thứ duy nhất còn lại.

Quân cho chụp nguyên trạng rồi mới mở túi. Bên trong không phải nhật ký truy cập mà là một phiếu hẹn điều trị đã cũ, góc giấy có dấu gấp nhiều lần. Tên bệnh nhân bị che bằng một nhãn trắng, nhưng mã hồ sơ và số giường còn rõ. Mặt sau có ba dòng chữ in từ máy: “Tạm giữ xác nhận. Chờ bổ sung nguồn chi trả. Không chuyển khoa nếu chưa có phê duyệt.” Ở cuối trang là thời điểm cập nhật lúc 6 giờ 12 phút sáng nay, trùng phút token VH-2309 đăng nhập lần thứ hai. Hãn nhìn con số ấy rồi nhắm mắt. “Tôi gọi cho anh trước khi họ hoàn tất.”

Quân không cho phép mối trùng thời gian trở thành kết luận. Anh yêu cầu quản lý bến dùng điện thoại bàn gọi tổng đài công khai của bệnh viện, chỉ xác minh mã hồ sơ có tồn tại và khoa điều trị có tiếp nhận hay không. Cuộc gọi được mở loa, ghi bằng máy độc lập. Nhân viên trực tra cứu hai lần rồi nói mã hồ sơ hợp lệ nhưng trạng thái vừa chuyển sang “chờ xác minh danh tính”, người nhà không được nhận thông tin thêm nếu không có giấy ủy quyền. Khi Quân hỏi thời điểm thay đổi, cô đọc đúng 6 giờ 12 phút. Không ai trong phòng nói gì. Tiếng loa bến xe phía ngoài thông báo một chuyến trễ, âm thanh rè đi khi lọt qua cửa kính.

Áp lực không còn là lời kể riêng của Hãn. Nó đã để lại một thay đổi có thời điểm, một mã hồ sơ và một cuộc gọi được ghi nhận độc lập. Vẫn chưa đủ để xác định ai ra lệnh, nhưng đủ để Quân đổi cách bảo vệ. Anh viết hai chỉ thị trên giấy: giữ nguyên điểm bảo vệ của Hạ Uyên, không báo vị trí Vương Hãn qua hệ thống; đồng thời cử một tổ ngoài phòng kỹ thuật tới bệnh viện bằng xe dân sự, mang theo giấy xác minh người thân và lệnh bảo toàn hồ sơ do đầu mối pháp lý độc lập lập. Tờ giấy được giao tận tay, không chụp lại. Hãn nhìn từng động tác, sự hoảng loạn trong mắt chưa giảm nhưng đã có một điểm để bám.

“Người tiếp theo biến mất là em anh?” Quân hỏi.

Hãn gật đầu. “Họ không cần đưa nó khỏi bệnh viện. Chỉ cần làm cho hồ sơ nói rằng nó chưa từng ở đó.”

Quân nhìn lại phiếu hẹn. Dưới nhãn trắng che tên bệnh nhân, một góc mực xanh đã bong ra vì ẩm. Anh dùng nhíp nâng mép nhãn, dừng lại trước khi chạm vào phần có thể giữ dấu vân tay, rồi đặt tờ giấy vào túi chứng cứ. Tên bệnh nhân chưa được mở. Nhưng ở mép dưới, cạnh số giường, có một dòng ghi tay mà Hãn nói mình chưa từng thấy: “Chuyển qua cầu thang sơn xanh trước 7 giờ.”

Đồng hồ cơ trên bàn chỉ 6 giờ 41 phút.