Chương 71 - Chương 71: Hồ Sơ Điều Trị
Chương 71: Hồ Sơ Điều Trị
Sáu giờ bốn mươi mốt phút, Quân đặt phiếu hẹn điều trị cạnh đồng hồ cơ nhưng không cho ai đọc dòng ghi tay thành một mệnh lệnh đã rõ nghĩa. “Có thể chuyển bệnh nhân, cũng có thể chuyển hồ sơ. Bảo vệ cả hai.” Anh viết hai chỉ thị: tổ tới bệnh viện phải xác nhận người bệnh còn ở giường bằng bác sĩ trực và vòng nhận dạng; tổ thứ hai đi cùng pháp chế bệnh viện phải khóa chuỗi bàn giao hồ sơ giấy, sổ mượn và các bản sao phát sinh từ sáu giờ sáng. Không dùng bộ đàm và không đọc tên Vương Hãn qua điện thoại.
Hãn nhìn theo đến khi cánh cửa kính khép lại. Quân giữ máy ghi âm giữa hai người. “Hồ sơ của em anh được giữ ở đâu?” “Bản chính ở phòng hồ sơ điều trị tầng hầm A2. Khoa chỉ giữ bản theo dõi hằng ngày.” “Ai có thể đổi trạng thái xác minh danh tính?” “Phòng tiếp nhận, bảo hiểm và điều phối điều trị. Nhưng muốn giữ ca hoặc chuyển khoa thì phải có một gói giấy được quét vào hệ thống.” “Họ không sửa bệnh án. Họ sửa thứ đứng trước bệnh án, khiến bác sĩ không được phép dùng nó.” Anh yêu cầu Hãn mô tả tên biểu mẫu, thứ tự các trang và máy nào thường dùng để quét.
Máy đó là một thiết bị photocopy đa chức năng đã cũ, đặt trong phòng sao lưu cạnh kho A2. Khi mất mạng, máy vẫn nhận bản quét từ cổng cục bộ và lưu nhật ký công việc trong bộ nhớ riêng; nhân viên phải ghi mã hồ sơ vào sổ giấy cạnh máy. “Nhật ký không qua trung tâm?” Quân hỏi. “Không đầy đủ. Hệ thống chỉ nhận tệp cuối cùng. Số lần quét, nguồn giấy và thời điểm mở nắp máy còn ở máy.” “Bao lâu?” “Ba mươi ngày, nếu chưa ai xóa bằng tài khoản bảo trì.” Quân hỏi ai có tài khoản đó. Hãn đáp có ba người ở bệnh viện và một tài khoản nhà thầu từng được cấp cho tổ kỹ thuật Thành Nam. Tài khoản nhà thầu không có tên cá nhân, chỉ có mã bảo trì.
Sáu giờ bốn mươi tám phút, điện thoại bàn phòng quản lý bến đổ chuông theo đúng hai hồi ngắn đã thống nhất. Người của tổ bệnh viện gọi từ tổng đài công khai, trước mặt trưởng ca điều dưỡng. Em trai Hãn vẫn ở giường ghi trên phiếu, vòng nhận dạng trùng mã hồ sơ và bác sĩ trực xác nhận chưa ra lệnh chuyển khoa. Tuy nhiên, lúc sáu giờ ba mươi sáu phút, một nhân viên hành chính đã mang tới giấy “đối chiếu danh tính khẩn”, yêu cầu đưa bệnh nhân xuống khu xác minh trước bảy giờ. Trưởng ca giữ người lại vì giấy thiếu chữ ký bác sĩ và nơi tiếp nhận. “Không hỏi bệnh nhân,” Quân nói. “Giữ nguyên điều trị. Chụp giấy tại chỗ, niêm bản gốc với người giao nhận và lập biên bản lý do từ chối chuyển.”
Cuộc gọi chuyển sang đầu mối pháp chế của bệnh viện. Phòng hồ sơ A2 chưa mở cửa theo giờ hành chính, nhưng sổ trực cho thấy một lượt mượn khẩn lúc sáu giờ mười tám phút, lý do “đối soát nguồn chi trả”. Người nhận chỉ ký hai chữ cái, không ghi đơn vị. Camera hành lang tầng hầm đang hoạt động, song Quân yêu cầu chưa trích xuất qua hệ thống trung tâm. Anh bảo họ niêm đầu ghi tại chỗ, lấy bản sơ đồ giấy và đi cùng đại diện bệnh viện tới phòng sao lưu. “Đừng tìm người theo chữ ký,” anh nói. “Tìm đường của hồ sơ.” Tiếng khóa kim loại và quạt thông gió vọng qua ống nghe trước khi cuộc gọi kết thúc.
Hãn cúi nhìn lớp băng mới trên tay. “Nếu họ đã mượn bản chính, em tôi vẫn có thể nằm đó mà không còn hồ sơ hợp lệ.” Quân đáp: “Vì vậy anh sẽ giúp tôi tách điều anh biết khỏi điều anh sợ.” Anh hỏi từng lần hồ sơ bị giữ và công việc Hãn hoàn thành sau đó. Ba lần trùng nhau theo một mẫu: trạng thái bị khóa trước, cuộc gọi thúc ép đến sau, rồi một yêu cầu xóa dữ liệu xuất hiện trong hàng đợi kỹ thuật. Nhưng lần đầu cách nhau hơn bốn giờ, lần thứ hai gần một giờ, lần gần nhất chỉ còn hai phút. Khoảng thời gian rút ngắn có nhiều cách giải thích và đều phải kiểm tra.
Sáu giờ năm mươi ba phút, tổ bệnh viện gọi lại. Phòng sao lưu không có bản chính hồ sơ trên kệ, nhưng trong ngăn trả tạm có một tập bản photocopy đủ số trang, được ghim mới. Mép giấy đầu tiên có vệt đen mảnh chạy dọc, còn con dấu tiếp nhận bị nhạt ở phần ngày tháng. Cuốn sổ cạnh máy ghi hai công việc liên quan cùng mã hồ sơ: sáu giờ mười một phút, quét bốn trang; sáu giờ ba mươi chín phút, sao ba bộ. Dòng thứ hai được viết chèn vào khoảng trống giữa hai lượt trước đó, mực chưa khô hoàn toàn. Quân yêu cầu giữ nguyên máy, không tắt nguồn, không mở lịch sử công việc cho tới khi kỹ thuật viên bệnh viện và một người làm chứng cùng có mặt.
Một tiếng động kim loại vang lên ngoài hành lang bến. Cán bộ canh cửa quay đầu, nhưng Quân chỉ giơ tay giữ nguyên vị trí. Anh yêu cầu tổ bệnh viện chia đôi: một người ở lại với hồ sơ và máy photocopy, hai người quay lên khoa cùng bảo vệ bệnh viện. Vừa dứt lời, tổng đài nối thêm cuộc gọi từ trưởng ca điều dưỡng. Hai nhân viên vận chuyển đã xuất hiện với xe lăn và một tờ chuyển người khác, lần này có dấu tròn của phòng điều phối. Bệnh nhân chưa rời giường vì điều dưỡng yêu cầu đối chiếu bác sĩ.
“Đọc phần căn cứ,” Quân nói. Trưởng ca đọc chậm: chuyển xuống phòng xác minh hồ sơ do sai lệch nguồn chi trả, thực hiện trước bảy giờ, tuyến đi cầu thang kỹ thuật phía tây. Không có tên bác sĩ, không có số phòng đích. Quân bảo pháp chế bệnh viện tuyên bố tạm dừng vận chuyển bằng thẩm quyền nội bộ, kiểm tra thẻ nhân viên và giữ tờ lệnh như tài liệu tranh chấp. Một trong hai người vận chuyển là nhân viên hợp đồng thật; người còn lại đeo thẻ khách đã hết hạn từ tháng trước. Khi bảo vệ bệnh viện tới, người đeo thẻ khách bỏ xe đẩy, đi nhanh về phía thang máy dịch vụ. Không ai được lệnh đuổi vào khu không kiểm soát. Bảo vệ khóa thang máy và lập chốt tại các lối ra. Người nhân viên hợp đồng ở lại, khai chỉ nhận cuộc gọi từ máy lẻ 7319, giọng nam yêu cầu làm gấp và nói giấy đã được phê duyệt.
Sáu giờ năm mươi chín phút, trưởng ca xác nhận em trai Hãn đã nằm lại giường, được bác sĩ kiểm tra huyết áp và tiếp tục truyền thuốc. Quân chỉ nói với Hãn một câu: “Người còn ở đó.” Vai Hãn hạ xuống. “Tôi sẽ mô tả toàn bộ lần đầu họ dùng hồ sơ.” Quân không tận dụng sự mềm đi ấy để hỏi tên. Anh quay về những điều có thể giữ được: máy lẻ nào từng gọi, loại giấy nào xuất hiện, tài khoản nào mở hàng đợi, ai đã nhìn thấy Hãn nhận lệnh. Hãn nói mỗi lần trạng thái điều trị bị khóa, một bản “lệnh truy cập dữ liệu khẩn” luôn được gửi kèm trong thư mục tạm. Anh từng in một lần để kiểm tra chữ ký. Tờ giấy cũng có một vệt đen dọc mép phải.
Tổ bệnh viện lúc này đã có kỹ thuật viên vận hành máy photocopy và đại diện pháp chế cùng chứng kiến. Họ chụp màn hình, in nhật ký cục bộ và phát hiện hai lượt lúc sáu giờ mười một và sáu giờ ba mươi chín đều không đến từ mạng bệnh viện. Nguồn vào được ghi là cổng bảo trì, tên công việc bị để trống, nhưng mã thiết bị gửi lệnh vẫn còn sáu ký tự. Trong tập tài liệu chờ lưu có một tờ “yêu cầu truy cập hồ sơ điều trị” mang cùng mã hồ sơ của em Hãn. Mã xác thực ở góc dưới dẫn tới một biểu mẫu hợp lệ của bệnh viện, nhưng nội dung in trên giấy lại thêm quyền sao chép toàn bộ hồ sơ và chuyển bệnh nhân sang khu xác minh. Hai lớp thông tin không khớp nhau. Pháp chế tuyên bố văn bản không đủ giá trị thi hành và niêm nó cùng sổ photocopy.
Quân yêu cầu bản in phải được niêm tại bệnh viện trước khi truyền đạt nội dung. Sau đó, hai người làm chứng đọc sáu ký tự độc lập qua đường dây công khai đang được ghi âm; Quân chép chúng lên giấy. Anh còn yêu cầu họ mô tả vệt lỗi trên bản in: một đường đen mảnh cách mép phải gần một đốt ngón tay, cứ hết một trang lại đứt ở cùng vị trí. Hãn nghe xong, gương mặt đổi khác. Đó là vẻ nhận ra của một kỹ thuật viên. “Trống ảnh bị xước,” anh nói. “Không phải máy ở bệnh viện. Máy A2 chỉ có vệt ngang ở cuối trang.” Quân hỏi anh đã thấy lỗi này ở đâu. Hãn im lặng khi loa bến xe báo chuyến muộn.
Bảy giờ lẻ một phút, mã được đọc lại lần thứ hai qua điện thoại bàn: PC-3F07. Quân ghi rõ đây mới là thông tin định hướng; bản in gốc vẫn được niêm tại bệnh viện. Hãn nhìn mã đó, bàn tay lành lại nắm lấy cổ tay bị thương. “Địa chỉ cũ của máy photocopy phòng họp kỹ thuật tầng ba,” anh nói. “Tôi đổi nó sang dải mạng của phòng chỉ huy Thành Nam tám tháng trước.” Anh đặt tờ ghi mã cạnh phiếu hẹn điều trị và viết một dòng mới vào biên bản: nguồn tạo lệnh giả có dấu kỹ thuật dẫn về một thiết bị thuộc khu vực chỉ người có thẻ cấp chỉ huy mới được vào. Khi đầu bút rời giấy, Hãn nói thêm, giọng thấp đến mức máy ghi âm suýt không bắt được: “Máy đó nằm ngay sau bức tường phòng làm việc của Trần Vũ.”
