Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 68 - Chương 68: Dữ Liệu Nội Bộ

Chương 68: Dữ Liệu Nội Bộ

Kho nhật ký của phòng kỹ thuật dữ liệu được mở lúc 5 giờ 49 phút bằng hai chiếc chìa khóa nằm trong hai phong bì niêm riêng. Tống Nghi đứng trước máy tách mạng, hai cán bộ quản trị ở hai bên, camera độc lập ghi rõ bàn tay từng người chạm vào ổ lưu trữ. Cô không tìm tên nhân sự. Theo lệnh của Quân, cô nhập chuỗi định danh còn lại từ chứng thư phục hồi camera, khóa chế độ ghi và tạo một bản ảnh chỉ đọc trước khi mở lớp ánh xạ cuối. Trên màn hình, đoạn năm mươi ba giây trống không còn giống một lỗi hình ảnh. Nó là dấu chân của một người biết hệ thống sẽ hỏi gì sau khi camera báo hỏng.

Quân nghe qua đường dây riêng từ hành lang điểm bảo vệ. Anh yêu cầu Tống Nghi đọc từng lớp theo thứ tự hình thành, không đọc tên nếu tên xuất hiện trước bằng chứng nguồn. Một cái tên đi đầu dễ biến phần còn lại thành cuộc săn xác nhận. Chứng thư mang mã RCV-CAM-04, được tạo từ thời kho camera cũ còn dùng chung với hệ thống lưu trữ y tế. Ba năm trước nó đã bị đánh dấu chờ hủy, nhưng trạng thái ấy bị đổi thành “duy trì phục hồi” trong một đợt gia hạn có cả nhóm DV-17. Người đổi trạng thái không để tài khoản cá nhân, chỉ để mã người nhận khóa: VH-2309.

Mã đó từng xuất hiện ở bệnh viện, trên thẻ tạm được in hai phút trước lần xuất dữ liệu OLDCASE. Quân nhớ tấm thẻ ướt nằm trong túi nylon và cảm giác muốn lao theo bất kỳ ai mang cái tên ấy. Anh không để ký ức đó đổi giọng mình. “Mã trùng không phải người trùng,” anh nói. “Tách sổ cấp khóa, máy tạo yêu cầu và xác nhận thiết bị.” Tống Nghi yêu cầu cán bộ thứ nhất mở bản quét sổ cấp khóa, cán bộ thứ hai mở nhật ký kho thiết bị. Hai cửa sổ được đặt cạnh nhau nhưng chưa cho phép tìm chéo.

Sổ cấp khóa có một phiếu bàn giao bốn năm trước. Người nhận mang mã VH-2309, phụ trách phục hồi dữ liệu camera sau sự cố nguồn. Chữ ký ở cuối phiếu rõ đến mức bất thường: các điểm dừng bút, vết lệch ở chữ cuối và một chấm mực bên ngoài khung giống hệt chữ ký trên phiếu kiểm tra máy chủ cũ hơn sáu tháng. Tống Nghi chồng hai ảnh lên nhau. Cả hạt bụi trong bản scan cũng nằm cùng vị trí. “Đây không phải hai lần ký giống nhau,” cô nói. “Là cùng một ảnh được đặt vào hai biểu mẫu.” Phiếu gia hạn không chứng minh người đứng tên đã đồng ý. Nó chỉ chứng minh ai đó có thể lấy chữ ký cũ và khiến hệ thống tin rằng giấy mới đã được ký.

Quân nhìn qua ô kính nhỏ của căn phòng phía sau. Hạ Uyên đang nằm nghiêng, phong bì bản sao hồ sơ bảo vệ đặt dưới gối. An Nhiên ngồi ở chiếc ghế gần cửa, vai vẫn cố định, mắt nhắm nhưng không ngủ. Không ai trong phòng biết một mã cũ vừa hiện lại. Quân không bước vào để báo một kết luận chưa tồn tại. Anh chỉ yêu cầu người gác kiểm tra niêm camera theo ca và xác nhận đường truyền vẫn tách hoàn toàn. Nguy cơ đang ở hệ thống trung tâm; chưa có bằng chứng nó đã vượt qua cánh cửa này.

Nhật ký kho thiết bị cho kết quả thứ hai. Máy tạo yêu cầu mặt nạ là KT-12, một máy bảo trì cũ không được phép kết nối ra ngoài cụm camera. Theo sổ giấy, KT-12 vẫn nằm trong tủ khóa từ đầu tháng. Nhưng ảnh trạng thái phần cứng gửi kèm lệnh cho thấy ổ đĩa của KT-12 được đánh thức lúc 2 giờ 57 phút, mười một phút trước yêu cầu xuất bảng tình trạng camera. Một bản sao máy ảo mang cùng số phần cứng đã chạy ở nút xác thực nội bộ Thành Nam. Người gửi không lấy chiếc máy khỏi tủ. Họ dựng lại đủ thông số để chứng thư tin rằng lệnh đến từ thiết bị hợp lệ.

Tống Nghi kiểm tra lịch tạo bản sao máy ảo. Bản ảnh KT-12 được tạo trong lần phục hồi sau sự cố cách đây tám tháng, do tài khoản dịch vụ RCV-CAM-04 ký. Dòng người thực hiện vẫn bị che, nhưng trường xác nhận thiết bị chứa một chuỗi băm khác. Cô đưa chuỗi ấy qua danh sách token phần cứng đã cấp, rồi qua sổ thu hồi token. Cả hai trả về cùng một mã: VH-2309. Ba đường chưa gặp nhau ở một con người, nhưng đã gặp nhau ở cùng một danh tính kỹ thuật.

An Nhiên mở cửa vừa đủ để gọi Quân. Cô chỉ nói Hạ Uyên muốn biết nguy cơ camera có thay đổi hay không. Quân bước tới vạch cửa. “Chúng tôi tìm thấy thêm dấu truy cập nội bộ. Chưa có bằng chứng vị trí này bị lộ. Camera ở đây vẫn lưu tại chỗ, không ai bên ngoài xem được.” Hạ Uyên nhìn anh, tay đặt trên phong bì. “Có phải người đã làm mất hình?” “Có thể cùng một quyền truy cập. Chưa chắc cùng một người.” Cô hỏi nếu ở lại có phải bật lại mạng không. Quân nói không. Hạ Uyên gật. “Vậy tôi vẫn ở lại.” An Nhiên không khen cô can đảm. Cô chỉ kéo cốc nước lại gần hơn.

Khi Quân trở ra, Tống Nghi gọi tên anh rất thấp. Trên màn hình vừa xuất hiện một tác vụ mới, không nhằm vào camera điểm bảo vệ mà nhằm vào chính kho ánh xạ họ đang mở. Lệnh dọn nhật ký yêu cầu chuyển RCV-CAM-04 sang trạng thái đã thu hồi từ ba năm trước, đồng thời xóa liên kết giữa chứng thư và mã người nhận. Nếu hoàn tất, mọi truy vấn sau này sẽ chỉ thấy một khóa chết, không thấy ai từng giữ nó sống. Lệnh bị chặn vì kho đang ở chế độ hai người quản lý. Người phía bên kia đã phản ứng trong vòng sáu phút kể từ khi lớp ánh xạ được mở.

“Đừng hủy phiên,” Quân nói. “Giữ lệnh trong hàng đợi, chụp toàn bộ gói và tách đường truyền.” Hai cán bộ quản trị đọc lớn thời gian, mã tác vụ và trạng thái khóa. Gói dọn nhật ký được sao sang thiết bị độc lập, băm ngay tại chỗ rồi niêm. Trong phần đầu gói tin có ba trường không bị che: máy nguồn DATA-04, token xác nhận VH-2309 và hồ sơ người vận hành được hệ thống tự điền từ kho nhân sự. Lần này không còn chỉ là mã. Một tên đầy đủ nằm trong vùng dữ liệu mà người gửi đã cố xóa trước khi họ kịp nhìn thấy.

Tống Nghi chưa đọc tên. Cô kiểm tra đường thứ ba trước. DATA-04 là máy trực của nhóm dữ liệu camera, nhưng camera tại phòng máy cho thấy chiếc ghế trước màn hình trống trong thời điểm phát lệnh. Cửa phòng không mở, không có thẻ quét vào. Lệnh đi qua một phiên điều khiển từ xa được cấp quyền bằng token VH-2309. Token thật, theo sổ bàn giao, phải nằm trong két cá nhân của người nhận; lần kiểm kê cuối cùng chỉ có chữ ký scan trên biểu mẫu, không có số niêm phong két. Người đứng tên có thể đang dùng token, đã cho người khác dùng, hoặc không còn kiểm soát nó. Dữ liệu chưa phân biệt được ba khả năng ấy.

Quân yêu cầu in một bản tối thiểu gồm chủ thể được cấp chứng thư, token dùng xác nhận và hồ sơ tự điền trong lệnh xóa. Không in địa chỉ nhà, số điện thoại hay lịch làm việc. “Không báo qua hệ thống nhân sự,” anh nói. “Không gọi thẳng. Tìm vị trí bằng hai nguồn ngoài mạng nội bộ. Khi tiếp cận, coi người đó là người có nguy cơ bị lợi dụng quyền, không phải nghi phạm.” Tống Nghi hỏi nếu họ đang xóa dữ liệu ngay bây giờ thì sao. Quân đáp: “Khóa quyền trước. Giữ người sau. Làm ngược, chúng ta sẽ chỉ bắt được cái tên.”

Quân nhớ lần đầu nhìn thấy VH-2309 trong log máy photocopy, khi cái tên Vương Hãn bị kéo qua thẻ tạm, báo cáo bị sửa và người áo mưa chạy khỏi bệnh viện. Khi ấy họ có một cái bóng mang tên anh ta nhưng không có người. Bây giờ hệ thống lại đưa cùng cái bóng ra đúng lúc Hạ Uyên được bảo vệ. Anh yêu cầu khóa tạm mọi phiên RCV-CAM-04 và DV-17, nhưng giữ một kênh giả lập chỉ ghi nhận yêu cầu mới, không cho phép thực thi. Người phía bên kia sẽ tưởng khóa còn sống đủ lâu để tự để lại thêm dấu.

Tống Nghi mở danh bạ nhân sự ngoại tuyến bằng bản in cập nhật cuối tháng trước. Cô dò mã VH-2309 bằng mắt. Dòng tương ứng ghi kỹ thuật viên dữ liệu, nhóm phục hồi hệ thống, hiện nghỉ phép gia đình. Quân cử hai người không thuộc phòng kỹ thuật tới xác minh nơi ở và một người khác kiểm tra bằng nguồn dân sự xem người đó có thực sự nghỉ phép hay không. Không ai được dùng bộ đàm nội bộ để nhắc tên. Dữ liệu đã dẫn tới một người cụ thể, nhưng chính dữ liệu ấy cũng cho thấy chữ ký của người đó từng bị sao chép và thiết bị mang số của họ từng được dựng lại ở nơi khác.

Bản in đi ra khỏi máy bằng tiếng kéo giấy khô, không giống tiếng máy photocopy cũ nhưng vẫn khiến Quân siết bàn tay rồi buông ra. Ba dòng được khoanh riêng: người nhận chứng thư phục hồi, chủ token xác nhận, hồ sơ người vận hành của lệnh xóa. Cả ba đều trỏ về cùng một tên. Tống Nghi đặt tờ giấy vào túi niêm, đọc để camera ghi nhận, không thêm một chữ buộc tội: “Vương Hãn.” Cùng lúc đó, trên kênh giả lập, token VH-2309 gửi thêm một yêu cầu đăng nhập từ nút nội bộ Thành Nam. Người mang tên ấy chưa được tìm thấy. Nhưng quyền của anh ta vẫn đang hoạt động, và nó vừa biết đội điều tra đã nhìn thấy mình.