Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 60 - Chương 60: Lời Chứng Vỡ Vụn

Chương 60: Lời Chứng Vỡ Vụn

Camera cổng bên hông không mất tín hiệu vì lỗi mạng.

Quân yêu cầu Tống Nghi lấy ba nguồn độc lập trước khi ghi câu đó vào bảng sự kiện: nhật ký nguồn của tủ điều khiển, lịch khởi động của camera và phiên kết nối về đầu ghi. Cấu hình mười năm trước chỉ cho biết hệ thống được thiết kế để cắt nguồn bảy phút. Nó chưa chứng minh lần mở cổng tối nay đã thực sự làm như vậy. Tống Nghi gật đầu, tách ba cửa sổ thành ba hàng, mỗi hàng để trống cột kết luận.

Nhật ký nguồn trả về trước. Lúc 10 giờ 06 phút 43 giây, rơ-le phụ chuyển trạng thái từ đóng sang ngắt. Một giây sau, điện áp cấp cho camera tụt về không. Đến 10 giờ 13 phút 44 giây, rơ-le đóng lại. Camera bắt đầu chuỗi khởi động sau đó ba giây, nhưng hình ảnh chỉ trở về đầu ghi lúc 10 giờ 13 phút 57 giây. Cổng bên hông đóng lúc 10 giờ 14 phút 08 giây.

“Bảy phút một giây mất nguồn, thêm mười ba giây chưa có hình,” Tống Nghi nói. Cô đặt con trỏ trên khoảng trống nhưng không tô màu. “Vậy chiếc xe có hai mươi sáu giây sau khi hình ảnh trở lại.”

“Nếu có xe.” Quân kéo ảnh chiếc xe tải nhỏ ra khỏi màn hình chính. “Ghi đúng thứ chúng ta có: camera bị cắt nguồn khi hồ sơ dịch vụ số 12 được gọi. Không ghi phương tiện nào đã đi qua.”

Tống Nghi sửa câu mô tả. Lần này phần mềm không còn đường nối nào để cô phải xóa. Ba nguồn dữ liệu lệch nhau vài giây nhưng cùng chỉ về một chuỗi kỹ thuật: gọi hồ sơ số 12, rơ-le ngắt, camera mất điện, camera khởi động, cổng đóng. Quân yêu cầu kỹ thuật tạo bản sao chỉ đọc, tính mã kiểm tra từng tệp và khóa thời gian trước khi đối chiếu với bất kỳ tài liệu nhân chứng nào.

Bản trả lời đầy đủ của nhà thầu đến khi đồng hồ trên tường vượt qua nửa đêm. Số sê-ri của bộ điều khiển cuối cùng không trùng hoàn toàn với mã thiết bị từng chỉnh giờ camera đầu hẻm. Hai thiết bị cùng dòng, cùng lô sản xuất, nhưng bốn ký tự cuối khác nhau. Tống Nghi thở ra, không rõ nhẹ nhõm hay thất vọng.

“Không phải cùng thiết bị,” cô nói.

“Đó là kết quả, không phải thất bại.” Quân nhìn lại hai dãy số. “Nhưng cùng lô có nghĩa chuỗi bàn giao vẫn đáng kiểm tra.”

Hồ sơ bàn giao gồm một biên bản ba trang, một bảng kê phụ kiện và ảnh chụp bộ điều khiển đặt trong hộp nhựa xám. Người nhận được ghi bằng chức danh trưởng ca kỹ thuật của bãi, không có số căn cước, không có số điện thoại và không có xác nhận của đơn vị tiếp nhận. Chữ ký nằm ngay dưới dòng họ tên đánh máy, đen đều, sạch hơn toàn bộ phần còn lại của trang.

Tống Nghi phóng lớn. Mép chữ ký vỡ thành những ô vuông nhỏ. Cô lật sang phiếu bảo trì lập bốn tháng trước ngày bàn giao, rồi đặt hai hình cạnh nhau. Độ nghiêng, khoảng trắng giữa hai nét và một chấm mực thừa ở cuối chữ giống nhau đến từng điểm ảnh.

“Họ dán cùng một ảnh chữ ký,” cô nói.

Quân không nhìn phần kết luận cô vừa gõ. “Viết là hình chữ ký trùng lặp hoàn toàn giữa hai tài liệu. Chưa ghi giả mạo.”

“Nếu không có bản gốc?”

“Thì yêu cầu bản gốc. Nếu họ nói chỉ lưu điện tử, yêu cầu lịch sử tạo tệp, tài khoản quét, thiết bị quét và quy trình xác nhận người nhận.”

Yêu cầu vừa được gửi đi, điện thoại nội bộ của Quân rung. Người gọi không yêu cầu dừng xác minh. Họ chỉ hỏi tại sao một lệnh thu thập hẹp đối với cổng bãi cũ lại mở rộng sang hồ sơ nhân sự của nhà thầu, rồi nhắc đội phải tránh gây ảnh hưởng hoạt động doanh nghiệp. Quân trả lời rằng đội chưa lấy hồ sơ nhân sự, chỉ yêu cầu xác thực người nhận một thiết bị có khả năng mở cổng và cắt camera trong đúng khoảng thời gian đang điều tra. Anh đọc lại phạm vi pháp lý từng dòng, không thêm một từ.

Khi cuộc gọi kết thúc, Tống Nghi nhìn màn hình điện thoại đã tối. “Họ biết nhanh thật.”

“Một doanh nghiệp nhận yêu cầu pháp lý có quyền báo cấp quản lý.” Quân đặt điện thoại úp xuống. “Đừng biến tốc độ phản ứng thành chứng cứ.”

“Tôi biết.” Cô ngừng một nhịp. “Nhưng tôi vẫn ghi thời gian cuộc gọi.”

“Ghi.”

Ở điểm dự phòng, Hạ Uyên chưa ngủ. Cô nằm nghiêng trên giường, chiếc thìa nguyên cán được đặt trong túi giấy trên bàn, còn đoạn bút chì gãy nằm sát mép sổ. An Nhiên đã tắt đèn trần, chỉ để lại đèn tường vàng nhạt. Mỗi khi bánh xe của xe trực đêm lăn qua hành lang, Hạ Uyên lại mở mắt nhưng không ngồi dậy.

Đến lần thứ ba, âm thanh dừng ngay ngoài cửa. Không phải cửa kéo, chỉ là xe đẩy đồ vải được khóa bánh. Dù vậy, Hạ Uyên đưa hai tay lên bịt tai. An Nhiên không bước tới. Cô nói tên căn phòng, giờ hiện tại và vị trí chiếc cửa kính mờ, rồi để khoảng im lặng đủ dài cho Hạ Uyên tự hạ tay xuống.

“Tôi không muốn kể,” Hạ Uyên nói.

“Không cần kể.”

“Nhưng nó cứ đến từng miếng.” Hạ Uyên nhìn đoạn bút chì. “Không thành câu.”

An Nhiên kéo chiếc ghế về chỗ cũ, vẫn chếch khỏi giường. “Cô có thể để chúng rời nhau. Tôi sẽ không ghép hộ cô.”

Hạ Uyên ngồi dậy chậm. Cô không chạm vào bút chì ngay. Những từ đầu tiên bật ra cách nhau bởi những quãng thở dài: cửa kéo; bàn lạnh; giấy bị ướt ở một góc; một chiếc găng tay màu nhạt; tiếng kim loại chạm khay. An Nhiên viết mỗi mảnh trên một dòng riêng, không thêm chủ ngữ, không đặt mũi tên và không đánh số thứ tự.

“Chấm đỏ ở trên,” Hạ Uyên nói. “Tắt rồi mới có người vào. Không phải lúc nào cũng là người mang cơm.”

An Nhiên đặt bút xuống. “Cô muốn dừng ở đây không?”

Hạ Uyên lắc đầu, nhưng vai cô đã co lại. “Có giấy. Họ đặt giấy trước mặt tôi. Có lúc giấy trắng, có lúc có chữ. Tôi không đọc được. Tôi nhìn thì chữ trôi.”

“Cô đang nhìn thấy căn phòng cũ hay đang nhớ bằng lời?”

“Không biết.” Hạ Uyên nắm mép chăn, rồi buông ra. “Có một chữ ký. Không phải của tôi. Sau đó lại là của tôi. Hai cái giống nhau nhưng tôi không nhớ mình ký.”

An Nhiên không hỏi chữ ký nằm ở đâu. Cô đọc lại từng mảnh đúng thứ tự Hạ Uyên đã nói, kể cả câu mâu thuẫn về hai chữ ký. Hạ Uyên sửa “giấy trắng” thành “gần như trắng”, bỏ cụm “không phải của tôi”, rồi yêu cầu giữ nguyên câu “sau đó lại là của tôi”.

“Tôi đang nói sai à?” cô hỏi.

“Cô đang nhớ trong tình trạng ký ức chưa liền mạch.” An Nhiên đẩy sổ về phía cô nhưng không bắt cô ký xác nhận. “Sai hay đúng sẽ không được quyết định bằng việc ép các mảnh khớp nhau tối nay.”

Hạ Uyên nhìn chỗ cuối trang để trống. Bàn tay cô chạm vào đoạn bút chì rồi rút lại. “Đừng đưa tôi giấy có chỗ ký.”

“Tối nay không có giấy nào cần cô ký.”

An Nhiên đánh dấu giờ bắt đầu, giờ dừng và trạng thái tự phát của lời nhớ. Cô chụp trang ghi bằng thiết bị chuyên dụng, niêm bản ảnh, nhưng chưa gửi. Theo thỏa thuận, Hạ Uyên có quyền quyết định phần nào được chuyển. Khi An Nhiên hỏi, Hạ Uyên chỉ đồng ý chuyển các mảnh về cửa kéo, chấm đỏ và giấy; cô giữ lại câu về hai chữ ký cho đến khi tỉnh táo hơn.

Tại trụ sở, Quân nhận được lịch sử tạo tệp của biên bản bàn giao. Tệp PDF được lập sau ngày ghi trên văn bản tám tháng. Người tạo dùng tài khoản hành chính chung của nhà thầu. Ảnh chữ ký được chèn từ một tệp PNG không còn trong thư mục gốc. Những dữ kiện đó làm biên bản yếu đi, nhưng vẫn chưa chứng minh bộ điều khiển chưa từng được bàn giao.

Tống Nghi mở ảnh chiếc hộp nhựa xám. “Có thể ảnh được chụp lúc bàn giao thật, rồi họ hoàn thiện giấy tờ sau.”

“Có thể.”

“Cũng có thể thiết bị chưa rời nhà thầu.”

“Cũng có thể.” Quân nhìn đồng hồ. “Chúng ta cần thứ phân biệt hai khả năng.”

Họ quay lại ảnh gốc thay vì biên bản. Trên nắp hộp có một nhãn kiểm kê bị lóa sáng. Tống Nghi giảm tương phản, nhưng Quân ngăn cô trước khi phần mềm tự điền ký tự. Đội kỹ thuật lấy ảnh RAW từ máy chủ, tách kênh sáng và đọc được sáu con số đầu. Đó không phải mã tài sản của bãi. Nó thuộc dải tem nội bộ của nhà thầu.

“Hộp chưa được dán lại tem của đơn vị nhận,” Tống Nghi nói.

“Chưa đủ.” Quân chỉ vào một vệt rách bên mép nhãn. “Tìm ảnh kiểm kê trước và sau ngày bàn giao. Nếu vệt rách giữ nguyên, chúng ta mới biết chiếc hộp còn ở cùng chuỗi quản lý.”

Yêu cầu tiếp theo chưa kịp gửi thì bản ghi được An Nhiên chuyển đến. Quân kiểm tra dấu đồng ý của Hạ Uyên, thấy phần về hai chữ ký đã bị giữ lại và không cố tìm trong bản nháp. Anh mở ba mảnh được phép chuyển: cửa kéo, chấm đỏ tắt, giấy được đặt trước mặt. Chúng vẫn được lưu ở nhánh nhân chứng, tách khỏi biên bản bàn giao có ảnh chữ ký lặp.

Chưa có điểm nào cho phép ghép hai nhánh. Nhưng sự tách biệt ấy khiến căn phòng càng im. Một bên là tệp PDF được tạo muộn, chữ ký chèn bằng ảnh và chiếc hộp mang tem nhà thầu. Một bên là ký ức không thành câu của người từng bị giữ, chỉ đủ để nói rằng sau khi chấm đỏ tắt, không phải lúc nào người bước vào cũng mang thức ăn.

Tại điểm dự phòng, An Nhiên vừa cất sổ thì Hạ Uyên gọi cô lại. Giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa ngoài mái che lấp mất.

“Có người đứng bên kia cửa,” Hạ Uyên nói. “Tôi không nhìn thấy mặt.”

An Nhiên không mở sổ ngay. “Cô muốn tôi ghi lại không?”

Hạ Uyên nhắm mắt, hai bàn tay nắm lấy nhau rồi chậm rãi buông ra. Khi cô gật đầu, câu cuối cùng chỉ còn hai tiếng, nguyên vẹn hơn tất cả những mảnh trước đó.

“Đừng ký.”