Chương 66 - Chương 66: Người Kiểm Lễ Mới
Chương 66: Người Kiểm Lễ Mới
Tiếng chuông canh một ngân đến hồi thứ hai thì tua đỏ trên thẻ điều chức mới thôi rung trong tay Tạ Uyển. Nàng vẫn đứng giữa Tây khố, hai tay nâng thẻ đúng ngang mày, còn nội thị áo tía đã cuộn chiếu truyền lại. Lương Khải ở phía sau khẽ dịch một bước, nhưng ánh mắt nàng giữ hắn đứng yên. Phản đối lúc này chỉ biến một lệnh thay người thành tội kháng mệnh. Tạ Uyển hạ thẻ xuống, hỏi người chấp bút đi theo nội thị: “Xin ghi vào sổ bàn giao: lệnh được tuyên ở hồi chuông thứ hai canh một. Đỗ phó giám đã vào điện tế tiễn trước thời điểm ấy.”
Ngòi bút của viên lục sự dừng trên giấy. Nội thị áo tía nhìn nàng, giọng lạnh đi một chút. “Đỗ đại nhân vào điện theo chức phó giám để giữ nghi trượng, không phải lấy quyền chủ kiểm.” Tạ Uyển cúi đầu. “Vậy càng nên ghi rõ. Chức nào vào cửa, giờ nào nhận chìa khóa, đều là để sau này khỏi khiến Đỗ đại nhân mang tiếng vượt quyền.” Nàng không nói thêm. Một câu vì danh dự của người mới đủ buộc người cầm bút viết xuống. Dòng mực hiện ra chậm chạp: Đỗ Nghiêm nhập điện trước canh một với thẻ phó giám; nhận quyền chủ kiểm sau khi lệnh được tuyên tại Tây khố. Kẽ hở nhỏ ấy chưa mở được cửa, nhưng ít nhất đã đóng một chiếc đinh vào thời gian.
Đỗ Nghiêm đến khi nét mực vừa khô. Hắn khoảng ngoài bốn mươi, quan phục Giám lễ viện phẳng không một nếp, cổ tay áo sạch đến mức không dính chút bụi nào của điện tế tiễn. Người như vậy không giống kẻ vừa vội vã lục tìm một vật dưới hương án; hắn giống người đã biết chính xác thứ gì cần khóa trước khi bước vào. Đỗ Nghiêm hành lễ với Mạnh cô cô trước, rồi mới nhìn Tạ Uyển. “Tạ nữ quan chịu giao chức đúng phép, ta đỡ phải làm khó người của Nội Lễ.” Tạ Uyển đáp: “Đại lễ liên quan quốc thể, không ai nên để một bước bàn giao thành chỗ bị người sau nghi ngờ.”
Hắn đặt lên án một tập mục lục đã soạn sẵn. Sáu hương án đã được kiểm hình ở điện tế tiễn; mỗi chân án được buộc dây son, đóng dấu Giám lễ viện, không ai được tháo trước giờ tập. Quốc thư vẫn nằm trong hộp lụa vàng, chuyển sang tủ niêm phía đông. Chìa khóa điện, chìa khóa tủ và dấu chủ kiểm đều do Đỗ Nghiêm giữ; cấm vệ chỉ giữ chìa thứ hai của cửa ngoài. Phiếu thử tải do Tạ Uyển lập bị ghi là “tạm đình vì trùng kiểm”, còn yêu cầu khảo dị niêm mục được tiếp nhận nhưng mọi hồi đáp từ ba ty phải chuyển thẳng tới chủ kiểm mới. Hắn không xé một tờ giấy, cũng không phủ nhận một quy chế. Hắn chỉ đặt thêm một lớp thủ tục lên trên, khiến mọi đường nàng vừa mở đều phải đi qua tay hắn.
Tạ Uyển lật đến trang cuối. “Phiếu kiểm hình do ai lập?” “Trịnh Bách.” “Người đã ký nhận việc hương án thứ ba rẽ qua tiểu điện phía tây?” Đỗ Nghiêm không tránh câu hỏi. “Cũng là hắn. Người biết chỗ từng sửa thì kiểm sẽ nhanh hơn.” “Kiểm hình không thay thử tải.” “Đúng.” Hắn gật đầu rất nhẹ. “Nhưng nghi trượng đã nhập điện, tự ý thử tải trong nội điện có thể làm xước nền tế. Muốn thử, phải đưa ra sân công đạo. Muốn đưa ra, phải phá niêm vừa lập. Tạ nữ quan đã yêu cầu bảo toàn vật chứng; ta chỉ làm đúng điều ấy.” Câu trả lời kín đến mức không có chỗ để bẻ ngay. Hắn dùng chính sự nghi ngờ của nàng làm lý do không cho ai chạm vào sáu chiếc án.
Tạ Uyển nhìn dấu son mới trên mục lục. “Buổi tập sáng mai theo nghi chú Vĩnh Ninh yêu cầu đủ sáu án và mọi vật đúng vị trí.” “Sẽ đủ.” “Nếu không thử tải, ai chịu trách nhiệm khi chân án nghiêng trước công chúa?” “Ta.” Đỗ Nghiêm nói không do dự. “Tên ta đã ở vị trí chủ kiểm. Từ giờ, mọi sai lệch trong điện do ta chịu. Còn Tạ nữ quan phụ trách sao mục, chỉ cần chép đúng điều đã được quyết.” Hắn ngừng một nhịp, ánh mắt rơi xuống phó bản khảo dị đang kẹp ở mép bàn. “Người sao mục thấy chữ, không cần thấy vật.”
“Chữ là dấu của vật đã đi qua đâu,” Tạ Uyển đáp. Nàng không nhìn hắn lâu, chỉ chỉ vào phần bàn giao còn bỏ trống. “Sáu hương án đã buộc dây son, xin ghi số nút, vị trí dấu và người chứng kiến. Hộp lụa vàng chuyển tủ phía đông, xin ghi giờ chuyển cùng tên cấm vệ mở cửa. Phiếu thử tải bị tạm đình, xin đại nhân đóng dấu vào chữ ‘tạm’, tránh sau này biến thành ‘hủy’.” Lương Khải nín thở. Mỗi yêu cầu đều thuộc đúng việc sao mục, không điều nào cho nàng quyền bước vào điện. Đỗ Nghiêm nhìn nàng một lúc rồi cầm bút. Hắn không thể từ chối mà vẫn giữ vẻ bàn giao sạch sẽ. Ba dòng bổ sung được viết xuống, từng dòng đều khóa một cách đổi lời về sau.
Đến mục nhân chứng, Đỗ Nghiêm khép tập giấy lại. “Phó Cẩn là cấm vệ, không nên giữ lâu ở Tây khố. Ta sẽ cho người đưa hắn về phòng thẩm của cấm quân trước giờ Tý.” Mạnh cô cô đặt chìa khóa hòm thứ bảy lên án, tiếng đồng chạm gỗ khô và rõ. “Lời khai của hắn đã nhập biện dị niêm mục, có hai cấm vệ và Nội Lễ đồng chứng. Chuyển người giữa khi khảo dị chưa có hồi đáp thì nơi nhận phải ký nối chuỗi, ghi tình trạng và nhận cả bản niêm lời khai.” Đỗ Nghiêm nói: “Ta có quyền ký.” “Đại nhân có quyền,” Tạ Uyển tiếp lời, “nhưng lệnh mới cấm ta tiếp cận quốc thư và nghi trượng, không nói hủy trách nhiệm giữ chuỗi đối chứng đã lập trước canh một. Nếu Phó Cẩn rời đây, xin cho ta sao mục biên bản chuyển trước khi cửa mở.”
Không khí trong kho lặng như khi dây niêm vừa được kéo căng. Đỗ Nghiêm có thể cưỡng ép, nhưng mọi bước cưỡng ép sẽ thành một tờ giấy mới mang tên hắn. Cuối cùng, hắn đổi lệnh. Phó Cẩn vẫn ở phòng đối chứng, cửa được đóng thêm dấu Giám lễ viện bên ngoài dấu cũ của Nội Lễ; chìa khóa thứ hai giao cho cấm vệ do hắn chỉ định. Tạ Uyển mất quyền gặp nhân chứng, song Phó Cẩn chưa bị đưa khỏi nơi có sổ giờ và hai lớp người chứng. Đó không phải thắng lợi. Chỉ là một người chưa bị xóa khỏi ván cờ.
Đỗ Nghiêm cho người thu bản chính phiếu thử tải, bản chính biện dị của Mạnh cô cô và sổ xuất kho sáu án. Hắn để lại cho Tạ Uyển bàn sao mục ở gian ngoài, cùng một chồng danh sách phải chép lại trước giờ Mão. Trước khi đi, hắn nói: “Tạ nữ quan hiểu quy chế sâu, đáng tiếc lại dùng nó để hỏi những việc không thuộc phận mình.” Tạ Uyển cúi đầu. “Quy chế sinh ra vì có việc cần người hỏi.” Hắn không đáp, chỉ kéo cửa Tây khố khép lại. Qua khe cửa cuối cùng, nàng thấy dấu vuông song vân trên ngón cái hắn vẫn còn đỏ.
Canh hai trôi qua trong tiếng bút sột soạt. Tạ Uyển chép từng tên người, từng số hòm, từng lối đi của buổi tập sáng mai. Vị trí của nàng bị đẩy ra ngoài điện tế tiễn, nhưng chức sao mục buộc mọi thay đổi nhân sự phải đi qua bàn nàng trước khi nhập sổ tổng. Đỗ Nghiêm đã khóa vật, chưa khóa được hoàn toàn chữ. Nàng phát hiện trong danh sách tập lễ, sáu hương án vẫn được giữ nguyên số thứ tự, song bên cạnh chiếc thứ ba có thêm hai chữ nhỏ: “miễn động”. Quốc thư không được ghi là đã phản niêm, chỉ ghi “chờ hồi đáp”. Còn chín hòm Vĩnh Ninh đều giữ nguyên số, không chen thêm hòm vô danh nào. Chiêu Nghi đã bảo vệ phần của mình; Tạ Uyển không được phép làm rối nó bằng một bước nóng vội.
Gần cuối canh hai, Mạnh cô cô kéo chiếc ghế đối diện lại. Bà không hỏi Tạ Uyển có sợ hay không. Trên bàn giữa hai người là phụ lục nhân sự nội nghi, tờ giấy Đỗ Nghiêm chưa để mắt tới vì nó không thuộc điện tế tiễn. Lễ tập chia làm hai phần: ngoại nghi ở điện, nội nghi tại Vĩnh Ninh trước khi công chúa khoác lớp đại hôn cuối cùng. Chủ kiểm có thể đổi người ở ngoại nghi, nhưng phòng thay áo của công chúa không cho nam quan bước qua rèm. Việc đối chiếu từng lớp lễ phục, trâm, đai và chín hòm vật riêng vẫn do hai nữ quan Nội Lễ đảm nhiệm. Tên Mạnh cô cô nằm ở dòng “đối phục”, dưới đó là một vị trí phụ còn để trống.
Tạ Uyển nhìn dòng trống ấy. “Đỗ Nghiêm sẽ không để con vào.” “Hắn cấm ngươi tới quốc thư, nghi trượng và điện tế tiễn.” Mạnh cô cô nói. “Áo đại hôn trước khi nhập điện vẫn là nội phục của công chúa. Chín hòm tự niêm thuộc phần đối mục Vĩnh Ninh. Muốn đổi lệ này, hắn phải xin chỉ cho nam quan khám nội y hoàng nữ, hoặc tìm một nữ quan khác đủ cấp, biết toàn bộ thứ tự áo mà không có tên trong nghi chú cũ.” Bà lấy từ tay áo ra một thẻ ngà mỏng, mặt trước khắc hai chữ ‘phụ đối’. “Ta từng giữ vị trí phụ này khi còn trẻ. Theo lệ, người đối phục chính có thể nhường cho nữ quan cùng ty nếu tự nhận có liên quan đến dấu niêm đang bị khảo dị.”
“Cô cô nhường, họ sẽ nói cô cô tránh tội.” “Ta vốn đang bị dùng tên để tạo tội.” Mạnh cô cô cầm bút, viết vào dòng trống tên Tạ Uyển, rồi ký dưới tên mình bằng chính nét khuyết ở tia nhật mà dấu giả không có. “Vậy để họ ghi cho đủ. Ta tự tránh việc chạm quốc thư, nhưng không bỏ phần nội phục. Ngươi thay ta làm phụ đối. Chỉ được nhìn áo, trâm, hòm riêng; không được bước sang điện tế tiễn, không được chạm một sợi dây son của hương án. Ít hơn quyền chủ kiểm rất nhiều.” Bà đẩy thẻ ngà qua bàn. “Nhưng đủ để đứng sau rèm.”
Thẻ ngà lạnh trong lòng bàn tay Tạ Uyển, lạnh gần như cây trâm Chiêu Nghi đã để lại. Ngoài sân, tiếng chuông báo cuối canh hai vọng qua mái ngói; buổi tập chỉ còn cách một đêm ngắn. Đỗ Nghiêm đã khóa cửa chính bằng chức danh mới, còn Mạnh cô cô mở cho nàng một lối không đi qua quốc thư, không đi qua hương án, chỉ đi qua những lớp áo sẽ giữ Chiêu Nghi trong khuôn lễ cuối cùng. Mạnh cô cô gấp phụ lục lại, nói rất khẽ: “Sáng mai, ngươi vào Vĩnh Ninh. Đứng dưới áo đại hôn.”
