Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 67 - Chương 67: Dưới Áo Đại Hôn

Tiếng mõ báo canh năm vừa dứt, thẻ ngà “phụ đối” đã nằm trên án kiểm danh ngoài cung Vĩnh Ninh. Tạ Uyển đứng dưới mái hiên còn đọng hơi sương, hai tay giấu trong tay áo, nhìn Đỗ Nghiêm lật phụ lục nội nghi từ đầu đến cuối. Hắn đến sớm hơn cả đội cung nữ mang hòm phục sức, như thể đêm qua chưa từng rời khỏi những chiếc chìa khóa của điện tế tiễn. Sau lưng hắn là hai nữ sử Giám lễ viện được cử làm chứng; bên kia án, Mạnh cô cô không nói một lời, chỉ để nét ký có tia nhật khuyết hiện rõ dưới ánh đèn.

Đỗ Nghiêm khép phụ lục lại. “Việc nhường vị trí được ghi sau khi lệnh điều chức đã ban.” Tạ Uyển đáp: “Lệnh điều chức đổi chủ kiểm ngoại nghi, không đổi người đối phục trong nội nghi. Mạnh cô cô tự nhận có liên quan đến dấu niêm đang khảo dị nên tránh phần trực tiếp chạm hòm; theo lệ Vĩnh Ninh, người đối phục chính được cử nữ quan cùng ty thay vị trí phụ.” Nàng chỉ vào dòng bên dưới, nơi giờ ký và tên lục sự đều đã đủ. “Nếu đại nhân không nhận, xin ghi rõ lý do nam quan đình việc kiểm nội y của hoàng nữ.” Hai nữ sử đồng loạt cúi mắt. Đỗ Nghiêm không thể bước qua rèm, càng không thể để một câu như thế nhập sổ. Hắn đặt thẻ ngà trở lại án, giọng vẫn phẳng. “Một tuần hương. Không được gặp riêng, không được nói ngoài nghi chú, không được mở vật đã tự niêm. Mọi đường kim phát sinh phải đếm và ghi.”

“Xin theo lệnh.” Tạ Uyển nhận thẻ. Khi đi qua hắn, nàng nghe thêm một câu rất khẽ: “Người sao mục hôm qua chỉ cần thấy chữ. Hôm nay được thấy áo, đừng tưởng áo có thể che mọi việc.” Nàng dừng đúng nửa nhịp để hành lễ. “Áo đại hôn che thân phận công chúa. Việc khác, hạ quan không dám nói.” Câu trả lời không mềm cũng không cứng, chỉ vừa đủ khép lại chỗ hắn muốn mở. Mạnh cô cô dẫn nàng đến trước rèm thứ nhất, tự mình giao thẻ cho nữ quan giữ cửa rồi đứng lại bên ngoài. Từ đây trở vào, Tạ Uyển chỉ còn một tuần hương và những điều có thể nói đúng phép.

Trong phòng đối phục, chín hòm Vĩnh Ninh xếp thành ba hàng trên bục thấp. Dây lụa trắng buộc theo nút nội cung, mặt sáp đều mang dấu cánh lan của Chiêu Nghi; số hòm từ một đến chín liền nhau, không chen một dấu lạ. Tạ Uyển đi từng hòm, đọc số, đối vị trí dấu, để nữ sử phía trái ghi, nữ sử phía phải nhìn tay nàng. Hòm trâm mở theo phép có A Nhiễm và hai người làm chứng; hòm đai, hòm hài, hòm ngọc bội cũng lần lượt được kiểm. Không vật nào thiếu, cũng không vật nào thừa. Chính sự nguyên vẹn ấy khiến nàng càng hiểu Chiêu Nghi đã giữ phần của mình suốt đêm, không liều chen thêm chứng cứ vào nơi đang bị soi kỹ nhất.

Rèm trong được vén lên khi hương vừa cháy quá một phần ba. Chiêu Nghi bước ra trong lớp trung y màu trắng ngà, tóc chưa cài phượng quan, gương mặt nhạt hơn những ngày trước nhưng ánh mắt không hề tán loạn. Hai người cách nhau chưa đầy ba bước, quanh họ lại có bốn đôi mắt và một quyển sổ mở sẵn. Tạ Uyển quỳ xuống hành lễ như một nữ quan chỉ đến để làm đúng phận sự. “Thần phụng đối phục nghi chú, xin kiểm từng lớp lễ y.” Chiêu Nghi nói: “Chuẩn.” Chỉ một chữ, không thân mật hơn bất cứ buổi tập nào, nhưng ngón tay nàng đặt trên mép bàn đã thôi siết lại.

Từng lớp áo phủ lên người Chiêu Nghi. Trung sam, áo giao lĩnh, lớp hạ thường thêu vân, đai ngọc, rồi đại tụ đỏ sẫm. Tạ Uyển chỉnh cổ áo không chạm da, kéo dây đai không quá một phân, đọc từng tên vật để nữ sử ghi. Khi cài chuỗi ngọc trước ngực, nàng thấy vết chai mảnh nơi đầu ngón tay Chiêu Nghi, dấu của nhiều đêm tự tháo rồi buộc lại những nút mà công chúa vốn không cần tự làm. Nàng không nhìn lâu. Chiêu Nghi cũng không nói gì, chỉ nâng cằm theo đúng hiệu lệnh, bình tĩnh đến mức người ngoài sẽ tưởng nàng đã thuận lòng với con đường sắp tới.

Lớp áo đại hôn cuối cùng được bốn cung nữ nâng khỏi giá. Màu đỏ nặng như một tấm màn, chỉ vàng trên chim loan bắt ánh đèn thành những vệt lạnh. Khi áo phủ xuống vai Chiêu Nghi, cả căn phòng bỗng hẹp lại. Vạt sau kéo dài qua mép bục, che gần hết đôi hài; Tạ Uyển đi quanh một vòng, rồi dừng ở nếp thứ ba bên trái. Mép lót ở đó thấp hơn bên phải nửa tấc. Sai lệch rất nhỏ, đủ để bị bỏ qua trong một buổi kiểm gấp, nhưng đến bậc đá nghi môn, chính nửa tấc ấy có thể mắc dưới gót người đi sau.

Nữ sử Giám lễ viện nhìn đồng hồ hương. “Sai số chưa quá lệ, có thể ghi để sửa sau.” Tạ Uyển đáp: “Áo đại hôn không được sửa sau khi nhập giá phục. Hôm nay là lần cuối đối kích thước trước khi niêm giá. Nếu bỏ qua, người chịu lỗi là phụ đối.” Nàng không chờ thương lượng, chỉ xin kim chỉ trắng dùng cho mũi lược tạm. A Nhiễm đem hộp kim tới, hai tay ổn định khác hẳn vẻ nóng vội ngày trước. Tạ Uyển chọn một sợi chỉ, đo trước mặt nhân chứng rồi quỳ xuống, nâng vạt áo lên vừa đủ để chui vào khoảng tối giữa lớp lót và nền gỗ. Từ bên ngoài, chỉ còn thấy đôi tay nàng giữ lấy gấu áo đỏ.

Dưới áo đại hôn, hương trầm và mùi lụa mới hòa thành một hơi nóng khó thở. Tạ Uyển đặt mũi kim vào nếp thứ ba. Bảy mũi xuôi, một mũi hồi, rồi hai mũi cách nhau đúng bề rộng một đốt tay—cách giấu chữ trong đường thêu năm xưa đã kéo cả hai vào ván cờ này. Lần ấy, một cánh hoa sai quy chế nói rằng Thục phi không chết bệnh. Lần này, đường chỉ không thành chữ, chỉ giữ một ý: đến bước thứ ba, dừng lại; khi người kiểm nói vật chưa đúng, không ai được ép người trong lễ đi tiếp. Nàng vừa khâu vừa nói đủ lớn để người ngoài nghe: “Điện hạ qua nghi môn phải giữ vạt trước, không tự kéo vạt sau. Nếu đến bậc thứ ba thấy áo mắc, xin đứng yên chờ phụ đối chỉnh. Người mặc tự bước khi áo chưa ngay sẽ làm sai thứ tự nội nghi.”

Phía trên lớp lụa, Chiêu Nghi im lặng một nhịp. “Nếu người kiểm không có mặt thì sao?” Câu hỏi hoàn toàn đúng việc. Nữ sử chỉ ngẩng lên chờ Tạ Uyển đáp. Nàng đẩy mũi kim qua lớp lót, đầu ngón tay bị châm đau nhưng giọng không đổi. “Bất cứ ai đang giữ chức kiểm tại chỗ đều phải dừng lễ để đối vật. Người trong nghi thức chỉ cần không bước qua chỗ sai.” Chiêu Nghi hỏi tiếp: “Nếu có người bảo vì quốc thể mà cứ bước?” Tạ Uyển siết nút hồi ở mặt trong. “Quốc thể không thể dựng trên một nghi thức biết rõ là sai. Theo lệ, điện hạ có quyền chờ lời xác nhận.” Trong căn phòng đầy người, đó là câu gần nhất nàng có thể nói với Chiêu Nghi rằng đừng thuận theo bất cứ bàn tay nào kéo nàng đi.

Tiếng Đỗ Nghiêm vang từ ngoài rèm thứ nhất: “Một tuần hương sắp hết. Đường kim mới có bao nhiêu mũi?” Nữ sử bước đến, cúi kiểm phần lót. “Mười mũi, có một mũi hồi khóa ở nếp thứ ba.” Sự im lặng phía ngoài kéo dài hơn bình thường. “Mũi hồi không nằm trong mẫu lược thẳng.” Đỗ Nghiêm nói. Tạ Uyển từ dưới áo đáp: “Mẫu lược thẳng dùng khi mép vải chưa chịu lực. Vạt sau áo đại hôn nặng tám cân, không có mũi hồi thì lúc nâng áo đường lược sẽ tuột. Xin đại nhân cho tra mục ‘giá phục trọng y’ trong nghi chú Vĩnh Ninh.” Nàng đã chép mục ấy nhiều lần, biết hắn cũng biết. Đỗ Nghiêm không bác bỏ, chỉ ra lệnh: “Ghi đủ số mũi, vị trí, người cầm kim. Sau buổi tập không ai được tự ý thêm bớt.”

Nữ sử vừa đặt bút, Chiêu Nghi đã lên tiếng: “Ghi thêm ý của bản cung. Đường lược này giữ nguyên đến lễ chính. Nếu phải tháo, phải có mặt người đối phục Vĩnh Ninh và lập biên bản trước khi chạm áo.” A Nhiễm khẽ ngẩng đầu. Tạ Uyển vẫn quỳ trong bóng áo, nhưng bàn tay dừng trên nút chỉ. Đỗ Nghiêm có thể giới hạn người vào rèm, có thể đổi người giữ chìa khóa, nhưng không thể phủ nhận quyền của người mặc đối với việc áo đại hôn có bị sửa sau khi đã đối phục hay không. Hai nữ sử nhìn nhau rồi ghi lời ấy vào sổ. Chiêu Nghi không chỉ hiểu tín hiệu; nàng còn biến nó thành một vật có chuỗi chứng kiến, buộc bất cứ ai muốn xóa cũng phải để lại dấu.

Tạ Uyển chui ra, hạ vạt áo xuống và dùng thước ngà đo lại. Hai bên đã bằng nhau. Nàng lui một bước, đọc kết quả kiểm phục, rồi chỉnh lần cuối dải ngọc rủ trước ngực Chiêu Nghi. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể thấy một sợi tóc mảnh mắc bên thái dương công chúa, nhưng đôi tay chỉ chạm vào ngọc và vải. Chiêu Nghi nhìn thẳng qua vai nàng, nói như đang hỏi một việc không thể riêng tư hơn: “Tạ nữ quan xác nhận áo này có thể đưa bản cung qua đủ các cửa lễ?” Tạ Uyển cúi mắt. “Áo đã đúng. Còn mỗi cửa có đúng hay không, phải chờ người giữ lễ đối chiếu tại chỗ.”

“Bản cung hiểu.” Chiêu Nghi đưa tay sờ lên nếp thứ ba phía trong, động tác giống như thử độ nặng của vạt áo. “Đến chỗ chưa được xác nhận, bản cung sẽ không bước.” Nữ sử ghi câu ấy như một lời tuân lễ. Đỗ Nghiêm bên ngoài không nói thêm. Chỉ Tạ Uyển biết mũi chỉ đã đi hết đường nó cần đi. Khi nàng lùi qua rèm, tiếng chuỗi ngọc trên áo đại hôn khẽ va nhau sau lưng, không giống tiếng tiễn biệt mà giống một lời đáp đã được giữ kín: ở bậc thứ ba, Chiêu Nghi sẽ tự mình đứng lại.