Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 37: Hủy Hôn

Chương 37: Hủy Hôn

Chúng tôi rời Hàn Lâm viện khi trời còn chưa sáng. Mưa nhỏ xuống bậc đá, kéo theo mùi giấy ẩm và tro lạnh. Hộp gỗ niêm phong nằm trong tay Hoài Trầm, ba mép giấy đều có dấu của Hàn Lâm, Nội đình và phủ tướng quân, nhưng tôi biết thứ ấy không làm nó an toàn hơn bao nhiêu. Chứng cứ càng rõ, người muốn cướp nó càng phải ra tay trước khi mặt trời lên. Cổ tay tôi nóng âm ỉ, như Vô Quy Ký cũng hiểu lịch sử có thể bị viết sai bằng cả lời nói dối lẫn hôn nhân chính trị.

Hoài Trầm không đưa tôi về Tàng Thư Các ngay. Hắn sai Phùng Cửu mang hộp niêm phong về phủ tướng quân, đặt trong thư phòng có hai lớp thân vệ canh giữ, rồi bảo A Tự tìm nước phèn, đèn lửa thấp và khay sứ trắng. Từ lúc Cố Tử Khiêm bị áp lên xe tù lần hai, hắn không nói câu thừa. Mỗi trang giấy kia đều chạm vào mộ phần Lục gia, vào cái chết bị đổ sai tội của phụ thân hắn, và vào hôn ước với Hứa Thanh Diên đang treo trên đầu như dây thừng bọc lụa.

Chúng tôi chưa kịp mở lớp giấy dầu trong thư phòng thì thánh chỉ triệu hắn vào cung đã tới. Người truyền chỉ nói triều đình có việc khẩn về biên Bắc và hôn kỳ của phủ tướng quân. Hai chữ hôn kỳ rơi xuống, căn phòng lạnh như bị dội thêm nước giếng. Tôi nhìn Hoài Trầm. Hắn chỉ khép nắp hộp, tự tay đặt thêm một dấu sáp của phủ tướng quân, rồi quay sang tôi: “Đi cùng ta.” Tôi sửng sốt. Tôi không nên bước vào nơi triều thần bàn chuyện hôn ước của hắn. Nhưng hắn đã nói tiếp, rất ngắn: “Nàng là người phát hiện vật chứng. Họ sẽ dùng tên nàng. Ta không để nàng vắng mặt khi họ làm việc đó.”

Điện phụ sáng bằng thứ ánh sáng trắng nhợt của buổi sớm thiếu ngủ. Hoàng đế trẻ ngồi sau án; bên dưới là vài vị đại thần, Hứa thượng thư đứng ở hàng đầu. Hứa Thanh Diên cũng ở đó. Nàng đứng sau phụ thân nửa bước, áo trắng thêu chỉ bạc, tóc cài trâm ngọc. Nàng không nhìn tôi ngay. Nàng nhìn hộp gỗ trong tay Hoài Trầm, rồi nhìn cổ tay đang băng của tôi, ánh mắt rất yên. Có lẽ từ lâu nàng đã biết ngày này sẽ tới, chỉ không biết nó sẽ đến sau một cơn mưa như thế.

Hứa thượng thư là người mở lời trước. Ông ta không hỏi dấu son trong sổ, cũng không hỏi Cố Tử Khiêm còn sống hay đã bị đưa vào lao nào. Ông ta chỉ khom người thưa rằng Bắc tuyến bất ổn, Hứa gia phụ trách kho vận trong kinh; nếu lúc này có tin đồn liên lụy đến án Lục cũ, triều đình sẽ tự chặt một cánh tay trước ngoại địch. Cách ông ta nói rất khéo. Dấu son Hứa gia biến thành tin đồn, nửa bản sổ thành vật chưa kiểm, Cố Tử Khiêm thành phạm quan nói nhảm, còn hôn ước bỗng trở thành bức tường giữ giang sơn khỏi đổ. Tôi nghe từng chữ mà lòng lạnh dần. Người giỏi viết sai sử không nhất thiết phải đốt giấy. Đôi khi họ chỉ cần đặt một việc lớn hơn lên trên sự thật, rồi bảo người chết chờ thêm một chút.

Hoài Trầm đặt hộp gỗ lên án nhỏ bên cạnh. Tiếng gỗ chạm mặt bàn không lớn, nhưng cả điện phụ lập tức im xuống. “Vật chứng chưa kiểm xong,” hắn nói, “nên thần không kết tội Hứa gia hôm nay. Nhưng dấu son bị che dưới tên người truyền lệnh không phải tin đồn.” Hứa thượng thư hơi nâng mắt. “Đại tướng quân nói vậy, là nghi Hứa gia phản quốc?” Hoài Trầm nhìn ông ta, không lùi nửa bước. “Ta nói có người dùng Hứa gia để đổi tuyến lương, giết quân Lục gia, rồi đổ tội cho phụ thân ta. Nếu Hứa gia trong sạch, càng nên để Tam pháp ty, Hàn Lâm và phủ tướng quân cùng kiểm sổ. Nếu Hứa gia không trong sạch, hôn lễ cũng không rửa được máu trên giấy.” Mấy vị đại thần biến sắc. Câu ấy là lưỡi dao đặt thẳng lên liên minh từng giúp hắn đứng vững giữa triều đình.

Hứa thượng thư cười nhạt, nhưng giọng vẫn ôn hòa. “Tướng quân đau vì án cũ là lẽ thường. Nhưng hôn ước là do tiên đế và Lục lão tướng quân cùng định, không phải vật có thể nói bỏ là bỏ. Thanh Diên chờ ngươi nhiều năm. Nếu chỉ vì một nữ quan lai lịch bất minh và một phạm quan họ Cố, ngươi muốn đạp vỡ hôn ước, thiên hạ sẽ nghĩ gì?” Cuối cùng ông ta cũng đặt tên tôi lên bàn, như đặt một miếng mồi đã tính sẵn. Tôi không cúi đầu. Vai đau, cổ tay nóng, nhưng tôi không cho phép mình run. Tôi có thể bị gọi là lai lịch bất minh. Tôi vốn thật sự không thuộc về nơi này. Nhưng Tô Vãn Ninh chết oan, Cố Tử Khiêm đang trong lao, Lục gia bị chôn dưới một dòng sử sai; nếu tôi lùi vì sợ một cái tên, vậy tôi khác gì những người đã im lặng mười mấy năm?

“Không phải vì nàng ấy.” Hoài Trầm nói. Bốn chữ rất nhẹ, nhưng không hiểu sao lại làm ngực tôi đau hơn cả khi bị lôi ra làm cớ. Hắn quay sang hoàng đế, tháo miếng ngọc bội đen bên hông xuống. Đó là tín vật hôn ước của Lục gia, nửa còn lại ở Hứa Thanh Diên. Hoài Trầm quỳ một gối, hai tay nâng ngọc lên. “Thần xin hủy hôn ước với Hứa quận chúa.” Trong điện có tiếng chén trà va vào khay. Hứa thượng thư sa sầm mặt. Hoài Trầm vẫn không đổi giọng. “Hôn ước ấy vốn để giữ yên biên Bắc và kinh thành. Nay chứng cứ án cũ chỉ về Hứa gia, thần nếu vẫn cưới, là dùng đời một người vô tội để che một vụ án chưa rõ, cũng dùng danh nghĩa phu thê để buộc Hứa quận chúa đứng giữa cha và sự thật. Thần không làm được.”

Tôi nhìn Thanh Diên. Nàng không khóc, không cầu xin, không lao tới hỏi hắn vì sao. Nàng chỉ đứng yên rất lâu, rồi đưa tay gỡ miếng ngọc trắng trong tay áo ra. Động tác ấy chậm đến mức cả điện phụ như bị kéo dài. Khi nàng bước lên, vạt áo trắng lướt qua nền gạch ướt. Nàng đặt miếng ngọc bên cạnh miếng ngọc của Hoài Trầm, hai nửa tín vật chạm nhau phát ra một tiếng rất nhỏ. “Tướng quân,” nàng nói, giọng mềm như mọi khi, chỉ có gai đã rút vào trong, đâm ngược lại chính nàng, “chàng biết hôm nay chàng hủy không chỉ là hôn ước của ta và chàng.” Hoài Trầm đáp: “Ta biết.” Thanh Diên hỏi: “Vậy chàng cũng biết, từ hôm nay Hứa gia sẽ không còn xem ta là người giữ được đường lui cho họ?” Lần này hắn im lặng một nhịp. “Ta sẽ xin bệ hạ bảo toàn danh vị của nàng.” Thanh Diên khẽ cười. “Danh vị không giữ được người trong nhà khỏi người trong nhà, Lục Hoài Trầm.”

Câu ấy khiến tôi nghẹn lại. Tôi từng giận Thanh Diên, từng đề phòng nàng. Nhưng lúc này, tôi bỗng thấy cái lồng của nàng không làm bằng hoa và ngọc, mà làm bằng những lời người khác gọi là đại cục. Nàng quay sang nhìn tôi. Trong mắt nàng không có vẻ thua cuộc rẻ tiền, chỉ có một nỗi mệt rất sâu. “Tô nữ quan, cô vui không?” Tôi nhìn hai nửa ngọc trên án, nhìn Hoài Trầm vẫn quỳ một gối trước điện, rồi lắc đầu. “Không ai nên vui khi một đời người bị dùng làm khóa cửa.” Mi mắt Thanh Diên khẽ động. Rất lâu sau, nàng nói: “Vậy cô nhớ câu này. Khóa cửa bị bẻ gãy, người trong nhà sẽ tìm thứ khác để khóa.”

Hoàng đế không thể lập tức phê hủy hôn trước mặt triều thần, nhưng cũng không thể ép Hoài Trầm nhặt ngọc lên. Ông chỉ truyền tạm đình hôn kỳ, giao hộp sổ cho ba bên cùng kiểm, Cố Tử Khiêm tạm thời chưa được định tội cho đến khi vật chứng giải đọc xong. Đó không phải thắng lợi. Nó giống một khoảng thở giành được bằng cách tự cắt vào tay mình. Khi chúng tôi rời điện phụ, Hứa thượng thư không nhìn Hoài Trầm nữa. Ông ta nhìn tôi. Ánh mắt ấy lạnh như nét bút cuối trước khi người ta đóng dấu tử vào hồ sơ. Tôi biết từ giây phút đó, trong danh sách những thứ Hứa gia cần xóa, tên Tô Vãn Ninh đã được viết lên rất cao.

Ra khỏi cửa cung, mưa lại rơi lất phất. Hoài Trầm đi trước tôi vài bước rồi dừng dưới mái hiên. Hắn không che ô, cũng không quay lại ngay. Tôi nhìn vai áo hắn ướt dần, trong lòng có một chỗ vừa đau vừa trống. Tôi muốn hỏi hắn có hối hận không, nhưng lời đến miệng lại bị nuốt xuống. Tôi không có tư cách nhận một đời người làm câu trả lời, càng không thể quên rằng nếu Vô Quy Ký hoàn chỉnh, tôi sẽ phải rời đi. Hoài Trầm như biết tôi đang nghĩ gì. Hắn quay lại, ánh mắt trầm dưới màn mưa. “Đừng tự nhận tội thay kẻ khác.” Tôi khàn giọng: “Nhưng từ hôm nay, nàng ấy không còn đường lui.” Hắn nói: “Ta cũng không.” Chỉ bốn chữ, không an ủi, không hứa hẹn, nhưng làm màn mưa giữa chúng tôi nặng như dây đàn bị kéo căng.

Phùng Cửu đợi ở ngoài cổng cung, áo đen ướt gần hết. Vừa thấy Hoài Trầm, hắn đưa lên một mảnh giấy cháy sém kẹp trong ống trúc. “Người của ta theo lệnh tướng quân canh cửa sau Hứa phủ,” hắn nói rất thấp. “Có người mang thứ này ra trước khi trong cung kết thúc. Bị đốt mất nửa, nhưng còn đọc được vài chữ.” Tôi nhận lấy bằng khăn, tim đột nhiên chìm xuống. Trên mép giấy có mùi dầu thông. Nửa dòng đầu chỉ còn vài vệt mực, nhưng nửa dòng sau rõ đến tàn nhẫn: trước giờ Tý, đổi nơi giam Cố Tử Khiêm; trước khi sổ khô, xử Tô Vãn Ninh. Cổ tay tôi nóng rực. Mưa rơi lên mảnh giấy cháy, làm lớp tro đen tan ra như máu cũ. Hoài Trầm khép tay quanh chuôi kiếm, giọng thấp đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất: “Hứa gia bắt đầu rồi.”