Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 32 - Chương 32: Một Lời Xin Lỗi Cũ

Chương 32: Một Lời Xin Lỗi Cũ

Phó Dao không đóng email vừa nhận. Cô rút dây mạng khỏi chiếc máy dùng riêng cho hồ sơ pháp chế, gọi kỹ thuật tới lập bản sao nguyên trạng rồi mới yêu cầu mọi người lùi khỏi màn hình. Danh mục chứng cứ bổ sung của nguyên đơn vẫn hiện ở mục cuối, nhưng thứ cô kiểm tra trước không phải câu chữ. Tệp PDF có chữ ký số lúc mười sáu giờ mười hai. Email của tòa chuyển đến Minh Tuyến lúc hai mươi mốt giờ ba mươi tám. Còn tên Minh Sinh chỉ xuất hiện trong phòng kỹ thuật của Lạc Dĩ Hằng sau mười chín giờ. “Không phải rò từ cuộc truy vấn tối nay,” Phó Dao nói. “Ít nhất không thể là nguồn duy nhất.” Khoảng cách ba giờ hai mươi phút chỉ đẩy câu hỏi lùi về trước. Ai đó đã biết Hứa Ninh có thể bị yêu cầu giải trình về tài liệu Minh Sinh trước khi ổ cứng của Trình Vi được niêm phong. Hứa vẫn đứng bên bàn, không nói phía nguyên đơn đoán đúng hay sai.

Pháp chế xuất bản gốc email, header, chứng thư chữ ký và mã kiểm tra ra một thiết bị sạch. Khi Lạc gọi lại bằng số công vụ, Phó Dao chỉ đọc thời điểm và mô tả tài liệu, không gửi ảnh qua ứng dụng nhắn tin. Lạc yêu cầu giữ nguyên máy, lập danh sách người đã nhìn thấy tệp và tách hai dòng thời gian: phía điều tra biết tên Minh Sinh khi nào; phía tòa soạn từng biết tên ấy khi nào. Câu cuối khiến Hứa Ninh khép mắt trong một nhịp rất ngắn. “Tòa soạn từng biết,” cô nói. Phó Dao quay sang. “Ở đâu?” Hứa đáp: “Trong kho nguồn giấy. Không nằm trong tuyến bài đã đăng.”

Trình Vi không hỏi ngay. Hứa Ninh xin mở tủ nguồn theo quy trình hai người. Phó Dao gọi thư ký pháp chế làm chứng, ghi giờ, mã ngăn và tình trạng niêm phong. Từ một bìa hồ sơ màu nâu, Hứa lấy ra phong bì đã ngả vàng, trên góc có dòng bút chì: “Gia đình Mạc Thu Dung – bản gia đình giữ.” Bên trong không có báo cáo nội bộ. Chỉ có bản photo kết luận tử vong, ba biên nhận làm việc và một lá thư mang tiêu đề “Thư xin lỗi và ghi nhận phản ánh”. Tên pháp nhân ở đầu thư là Công ty Dịch vụ Dưỡng hộ Minh Sinh.

Trình Vi nhận ra mã hồ sơ Mạc Thu Dung trước khi đọc nội dung. Chữ ký của cô nằm ở bản kết luận photo, dưới tên hai thành viên khác trong nhóm. Đó là bản cuối cùng, bản đã thay câu yêu cầu đối chiếu vết bầm bằng câu không đủ căn cứ làm thay đổi kết luận tai nạn. Trước mắt cô là phần còn lại của cùng một vụ việc, được gia đình giữ bằng cách bình thường hơn: giấy tờ họ đã được giao. “Cô có nó từ bao giờ?” Trình Vi hỏi. “Ba năm trước.” Trình Vi nhìn thẳng Hứa. “Trước khi cô tìm tôi?” Hứa đáp: “Có.”

Câu trả lời không lớn, nhưng làm khoảng cách giữa hai người trở lại như ngày đầu. Hứa Ninh không né mắt. Lá thư đến từ một nhóm thân nhân của những người chết tại các cơ sở chăm sóc. Dì của Hứa tham gia sau khi con gái bà – em họ của Hứa – chết ở một cơ sở liên kết và cũng bị kết luận là tai nạn. Gia đình nhận hồ sơ, một khoản hỗ trợ rồi dừng lại. Hứa bắt đầu gom những giấy tờ các gia đình đồng ý chia sẻ để tìm các câu chữ lặp lại. Mạc Thu Dung là một trong những cái tên đầu tiên.

Trình Vi nhìn chữ ký của mình trên bản photo. “Cô biết tôi từng tham gia hồ sơ này.” Hứa nói cô chỉ biết tên Trình Vi có trên bản cuối, không biết cô giữ bản trước chỉnh sửa. Trình Vi hỏi tiếp: “Nhưng khi báo cáo giả mang tên tôi xuất hiện, cô đã biết tôi từng ký một hồ sơ khác của Minh Sinh?” Hứa đáp “đúng”. Trình Vi không rời mắt khỏi cô. “Và cô không nói.” Hứa đặt lá thư xuống, giữ hai ngón tay ở mép giấy để không che dấu tiếp nhận. “Tôi nói với mình rằng đó là bảo vệ nguồn và tách động cơ cá nhân khỏi bài. Thực ra còn một phần khác. Tôi sợ nếu cô biết tôi đã tìm tên cô từ trước, cô sẽ không để tôi lại gần hồ sơ hiện tại.” Trình Vi đáp: “Cô đã đúng.”

Phó Dao ghi vào biên bản: Hứa Ninh có quan hệ thân nhân với một nạn nhân tại cơ sở liên kết và từng tiếp nhận tài liệu gia đình về vụ Mạc Thu Dung trước tuyến bài hiện tại. Từ lúc này, mọi quyết định xuất bản liên quan vụ cũ phải có biên tập viên khác và pháp chế cùng phê duyệt. Hứa ký ngay dưới dòng ghi nhận, không yêu cầu đổi chữ “động cơ cá nhân” thành một cách gọi nhẹ hơn. Sau đó cô nói với Trình Vi: “Tôi xin lỗi.”

Trình Vi nhìn lá thư của Minh Sinh. Nó xin lỗi vì trải nghiệm không trọn vẹn, chậm trao đổi với thân nhân và những bất tiện khi hoàn tất hồ sơ. Không câu nào nhận sai về chăm sóc hay cái chết. Lời lẽ đủ mềm để người nhận thấy mình được nghe, nhưng đủ rỗng để không tạo thêm trách nhiệm. “Lời xin lỗi không sửa được phần cô đã giấu,” Trình Vi nói. Hứa đáp: “Tôi biết.” Trình Vi dừng một nhịp rồi nói tiếp: “Và việc cô có lý do cá nhân không làm mọi tài liệu cô tìm được tự động sai.”

Hứa Ninh khựng lại. Đó gần như đúng cấu trúc Lạc đã nói với Trình Vi về ổ cứng: vi phạm không làm tài liệu thành giả; tài liệu có thể thật không xóa được vi phạm. Trình Vi không nói câu ấy để tha thứ. Cô chỉ từ chối dùng vết thương mới làm lối tắt phủ định toàn bộ công việc đã qua.

Điện thoại bàn pháp chế reo. Lạc báo đơn vị kỹ thuật độc lập đã mở niêm phong ổ cứng dưới camera, tạo ảnh sao bit-by-bit và khóa bằng hai mã kiểm tra. Ổ đọc không ghi đã được dùng; thiết bị gốc được niêm phong lại sau khi sao xong. Trong ảnh sao có thư mục “MTD” như Trình Vi khai, gồm mười một tệp ảnh quét và một tệp văn bản. Họ chưa đọc nội dung. Bước đầu chỉ xác nhận cấu trúc thư mục, kích thước, tên tệp và các dấu thời gian hệ thống. Một số tệp có ngày tạo phù hợp giai đoạn Trình Vi mô tả, nhưng lần truy cập cuối đã thay đổi khi cô sao thư mục sang thiết bị khác nhiều năm trước. Không có kết luận về tính nguyên gốc. “Cô không đến phòng kỹ thuật,” Lạc nhắc Trình Vi. “Sáng mai cô làm bản mô tả độc lập về thứ tự trang và tên tệp cô nhớ. Sau đó mới đối chiếu, tránh để nội dung trên ảnh sao sửa trí nhớ của cô.” Trình Vi đáp rằng cô hiểu.

Lạc nói các yêu cầu bảo toàn tài khoản tạo gói 21:18, cấu hình mã 09, phiên điện thoại và BM03 vẫn tiếp tục, không bị tuyến vụ cũ thay thế. Sau đó anh hỏi ai có quyền giao tài liệu giấy về Minh Sinh. Hứa giải thích con gái bà Mạc đã đưa bản photo cho nhóm thân nhân; dì cô nhận, rồi gia đình bà Mạc đồng ý để cô xem và giữ một bản phục vụ xác minh, nhưng cô chưa có văn bản đồng ý chuyển cho cơ quan điều tra. Lạc yêu cầu chưa chuyển nội dung, chỉ bảo toàn hiện trạng và liên hệ qua người đại diện gia đình. “Không để vụ kiện ép cô tự bộc lộ nguồn vượt quá nghĩa vụ.” Hứa đáp “được”. Bị kiện để giải trình nguồn không có nghĩa gia đình mất quyền lựa chọn.

Khi cuộc gọi kết thúc, Phó Dao cho đọc lá thư dưới camera bàn để xác định phần có thể xin phép gia đình bàn giao. Trình Vi đứng ngoài vùng chụp; Hứa đọc từng dòng, không thêm cách hiểu. Minh Sinh xin lỗi vì nhân viên đã chậm thông báo cho thân nhân. Công ty ghi nhận tại thời điểm chuyển viện “không bố trí được người đại diện ở lại bệnh viện do yêu cầu vận hành”. Họ cam kết rà soát quy trình bàn giao, nhưng khẳng định kết luận tai nạn đã được cơ quan chuyên môn xác nhận và đề nghị gia đình tiếp tục làm việc qua đầu mối pháp lý để tránh thông tin sai lệch. Trình Vi yêu cầu dừng ở dòng ngày tháng.

Lá thư được phát hành lúc mười giờ mười lăm ngày bản kết luận chính thức hoàn tất. Bản báo cáo mang chữ ký của Trình Vi được đóng số vào sổ phát hành lúc mười bốn giờ bốn mươi. Bốn giờ hai mươi lăm phút trước khi kết luận chính thức tồn tại trong quy trình, Minh Sinh đã viết cho gia đình rằng kết luận tai nạn “đã được cơ quan chuyên môn xác nhận”. Phó Dao nhắc có thể họ được báo miệng về dự kiến kết luận và không được gọi đây là bằng chứng họ chỉ đạo sửa báo cáo. “Đúng,” Trình Vi đáp. Cổ họng cô khô đi nhưng giọng vẫn phẳng. “Cũng không được coi giờ đóng số là giờ nội dung được thống nhất. Cần lấy sổ phát hành, lịch cuộc họp, bản in trung gian và đường gửi văn bản.” Hứa Ninh đặt bút xuống. “Nhưng họ biết trước.” Trình Vi sửa: “Chúng ta biết họ viết như thể đã biết trước.” Cô nhìn lại lá thư, rồi nhìn người phụ nữ đã giữ nó ba năm mà không nói hết vì sao mình tìm đến. “Phần còn lại phải chứng minh.”

Phó Dao lật mặt sau để chụp hiện trạng. Ở góc dưới có dấu nhận của gia đình và một dòng viết tay bằng mực xanh: “Đề nghị gặp người đã ký báo cáo để nghe một câu trả lời thật.” Không có ghi nhận nào cho thấy cuộc gặp từng được sắp xếp. Trình Vi không chạm vào giấy. Bảy năm trước, cô nghĩ một chi tiết nhỏ không cứu được ai. Ba năm trước, Hứa nhìn thấy tên cô trong yêu cầu ấy rồi tìm đến mà không nói hết lý do. Giữa họ là hai lời xin lỗi: một lời quá sớm để khép hồ sơ, một lời quá muộn để giữ nguyên niềm tin.

Trên bàn, thời điểm của lá thư và thời điểm phát hành báo cáo nằm cách nhau bốn giờ hai mươi lăm phút. Lời xin lỗi cũ không chứng minh ai đã sửa một dòng. Nó chỉ mở ra câu hỏi khó hơn: ai đã dám báo cho Minh Sinh biết kết luận cuối cùng trước khi những người đứng tên trên kết luận ký xong.