Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 28 - Chương 28: Sổ Tay Màu Xám

Chương 28: Sổ Tay Màu Xám

Lạc Dĩ Hằng không cho nhân viên an ninh đóng màn hình sau khi kết quả trùng hiện ra. Anh yêu cầu hệ thống xuất riêng bản ghi nhận dạng biển số, lịch sử chỉnh sửa của mục đăng ký và ảnh chụp tự động ở hai thời điểm xe qua barie. Mỗi tệp được ghi giá trị kiểm tra, sao thành bản làm việc và bản niêm phong. Người trực buổi sáng ký xác nhận phần mình vừa thao tác; phần dữ liệu của đêm ông Lý được giữ nguyên trạng để người trực ca đó giải trình sau. Trình Vi đứng lệch khỏi bàn điều khiển, chỉ nhìn cách từng mốc giờ được đặt tên. Chiếc xe vào lúc hai mươi hai giờ ba mươi hai là một dấu vết. Dòng “T.Q.” là lời nhập của con người. Hai thứ không được phép biến thành một chỉ vì chúng đứng cạnh nhau.

Camera toàn cảnh của đêm đó vẫn còn trong kho lưu trữ theo chu kỳ của bệnh viện, nhưng nhân viên an ninh cảnh báo luồng hình có thể bị giảm chất lượng vì đã chuyển sang tầng lưu trữ thứ hai. Lạc lập yêu cầu sao lưu trước khi mở xem. Anh cũng yêu cầu giữ nhật ký cấp quyền truy cập, bởi một đoạn video còn tồn tại không có nghĩa nó chưa từng bị sao chép hoặc cắt riêng. Khi thủ tục hoàn tất, màn hình chỉ hiện được ảnh chụp từ camera barie: chiếc xe màu xám, biển số kết thúc bằng bốn số 6184, kính trước phản sáng. Không nhìn rõ người ngồi trong xe. Ảnh lúc ra cổng cũng chỉ cho thấy ghế lái và một bóng người ở hàng sau.

“Chưa đủ nhận diện,” Lạc nói. “Nhưng đủ để xác minh chủ xe, người sử dụng và lý do được cho vào.” Anh quay sang nhân viên an ninh. “Đêm đó xe có đăng ký trước không?” Người này tra nhật ký cuộc gọi nội bộ. Một mục lúc hai mươi hai giờ hai mươi tám ghi rằng phòng hành chính cấp cứu đề nghị cho xe của đơn vị pháp lý vào cổng nhân viên, không cần qua quầy khách. Người nhập yêu cầu dùng tài khoản trực chung, không có tên cá nhân. Lạc yêu cầu bảo toàn cả nhật ký điện thoại bàn và danh sách người dùng ca trực. Không ai trong số họ gọi câu “đơn vị pháp lý” là văn phòng của Tạ Quân cho đến khi hồ sơ đăng ký xe được đối chiếu chính thức.

Ở bên kia đường, Hứa Ninh vẫn ngồi tại chiếc bàn nhựa thấp. Cô không giơ máy ảnh, không bước tới khi thấy Lạc mang túi niêm phong ra xe. Chỉ đến lúc Trình Vi sang quán nước, cô mới đẩy một chai nước chưa mở qua mặt bàn. “Có nhận ra người không?” “Không.” “Biển số?” Trình Vi nhìn cô. Hứa Ninh khựng lại, rồi tự sửa: “Phần nào tôi được biết?” “Có một chiếc xe trùng dữ liệu. Cảnh sát đang xác minh người sử dụng. Chưa có nhận diện.” Hứa Ninh gật đầu, mở sổ nhưng không ghi biển số. Cử chỉ nhỏ ấy khiến Trình Vi thấy vai mình bớt căng hơn một chút, dù cô không nói ra.

Điện thoại Lạc rung khi họ còn ở cổng bệnh viện. Anh nghe chưa đầy một phút rồi đi sang chỗ không có nhân viên qua lại. Khi trở lại, anh nói phương án bảo vệ tạm thời cho Khương Bội và con chị đã được ghi nhận bằng văn bản: di chuyển riêng, địa điểm lưu trú không dùng tên cơ sở, số liên hệ khẩn cấp và đầu mối làm việc duy nhất. “Tôi không hứa họ không tìm cách gây áp lực,” anh nói. “Tôi chỉ có thể giảm số đường họ chạm tới chị ấy và ghi lại từng lần họ thử.” Khương Bội chấp nhận giao sổ trong buổi trưa, với điều kiện Hứa Ninh không có mặt và Trình Vi được ngồi cùng như người hỗ trợ mà chị đã gặp trước đó.

Hứa Ninh nghe xong chỉ hỏi địa điểm có an toàn không. Lạc không trả lời. Cô cũng không hỏi lần hai. Trước khi rời quán, cô đưa Trình Vi một tờ giấy gấp đôi, bên trong chỉ có số của Phó Dao và một câu viết ngắn: “Tuyến bài giữ nguyên, không đăng thêm.” Trình Vi trả lại tờ giấy. “Tôi nhớ số.” Hứa Ninh cất nó vào túi, khóe môi động rất nhẹ. “Tôi biết.” Họ không nói thêm về việc cô sẽ ở đâu trong vài giờ tới. Sự vắng mặt lần này không còn là bị gạt ra ngoài; nó là phần công việc Hứa Ninh tự chọn để bảo vệ một người chưa thể xuất hiện trước công chúng.

Trụ sở phụ nơi tiếp nhận Khương Bội không treo biển đơn vị ở tầng ngoài. Căn phòng chỉ có một bàn kim loại, bốn ghế và camera ghi toàn bộ quá trình. Khi Khương bước vào, hai bàn tay chị ôm một túi vải đã bạc màu. Mặt chị mệt hơn lần gặp ở bến xe, nhưng bước chân không còn liên tục đổi hướng về phía cửa. Chị xác nhận con mình đã được đưa tới nơi khác bằng tuyến riêng rồi mới ngồi xuống. Lạc đọc từng biện pháp đã thống nhất, hỏi chị có hiểu giới hạn của chúng không. Khương đáp có. Chị không hỏi liệu mình có được giữ việc. Có lẽ câu hỏi ấy đã được trả lời từ lúc An Tâm Viện bắt đầu thu thẻ và buộc nhân viên ký biên bản bảo mật.

Từ trong túi vải, Khương lấy ra một quyển sổ nhỏ bìa xám. Lớp giả da ở bốn góc đã bong, dây thun giữ sổ bị giãn và có một vệt dầu ăn mờ ở mép dưới. Chị không đặt nó thẳng vào tay Trình Vi. Chị đặt lên tờ giấy trắng Lạc đã chuẩn bị, rồi kể từ đầu: sổ được mua gần ba năm trước; chị giữ trong ngăn kín ở nhà, chỉ mang theo trong những ca trực có sự cố; không ai ngoài chị được phép viết vào; sau khi biết sổ bàn giao phụ từng bị thay trang, chị bắt đầu ghi cả điều mình trực tiếp thấy lẫn điều nghe được, nhưng dùng ký hiệu để phân biệt.

Lạc chụp sáu mặt quyển sổ, đo kích thước, ghi số trang có chữ và tình trạng gáy trước khi mở. Khương ký xác nhận hiện trạng. Trình Vi không đeo găng, cũng không chạm vào vật chứng. Cô ngồi bên phải Khương, nơi có thể nhìn chữ nhưng không che camera. Trang đầu có ba ký hiệu được giải thích bằng mực xanh: vòng tròn là việc Khương trực tiếp làm hoặc nhìn thấy; tam giác là lời quản lý Tôn nói với chị; hình vuông là nội dung chị chép từ màn hình hoặc giấy tờ chỉ được nhìn trong thời gian ngắn. “Tôi sợ sau này chính mình cũng nhớ sai,” Khương nói. “Nên tôi buộc mình ghi xem cái gì đến từ đâu.” Trình Vi nhìn ba ký hiệu. Đó là một cách vụng về nhưng trung thực để giữ ranh giới mà nhiều biên bản chính thức đã cố xóa.

Phần ghi về ông Lý Văn Đạt chiếm hai trang. Ba mốc 21:52, 22:06 và 22:14 nằm đúng như Khương từng viết lại, nhưng phía sau còn những dòng chưa được nhắc tới. Lúc hai mươi hai giờ hai mươi bảy, một tam giác đi kèm câu: “Tôn nói xe pháp lý đi trước, vào cửa sau bệnh viện.” Lúc hai mươi hai giờ bốn mươi ba, một vòng tròn ghi: “Tới nơi, thấy xe xám 6184 cạnh lối hành chính; người mang cặp hỏi phiếu bàn giao mã 09.” Dưới đó là một hình vuông và cụm “BM-ĐC-BM03”, kèm ghi chú rằng đầu biểu mẫu có dòng xác nhận cố vấn chuyên môn.

Lạc dừng lại ở bốn số cuối. Anh không lấy ảnh biển số trên điện thoại cá nhân mà yêu cầu cán bộ lập biên bản mở bản sao làm việc của log cổng. Bốn số trùng nhau. Khương nhìn màn hình rồi cúi xuống, hai ngón tay bấu vào mép ghế. “Tôi ghi vì lần trước cũng có xe như vậy.” “Chị có nhìn rõ người mang cặp không?” Lạc hỏi. “Không nhìn rõ mặt. Người đó đã ở trong hành lang khi xe cấp cứu tới. Tôi nghe quản lý Tôn gọi ‘anh Quân’, nhưng tôi không biết tên đầy đủ và không dám khẳng định là người sáng nay.” “Chị có nghe người đó nói gì?” “Chỉ một câu hỏi phiếu nào sẽ đưa cho gia đình. Sau đó quản lý Tôn bảo tôi dùng bản có mã 09.”

Cao trào của căn phòng không đến từ một lời nhận diện. Nó nằm ở việc từng nguồn độc lập bắt đầu chạm vào nhau mà chưa cần ép chúng thành một kết luận: hệ thống bệnh viện ghi xe 6184 vào cổng lúc 22:32; sổ tay được viết từ đêm xảy ra sự việc ghi cùng bốn số; biểu mẫu Khương nhìn thấy mang mã BM-ĐC-BM03, gần với tên tệp từng được in từ tài khoản ATV-QT-03. Trình Vi cảm thấy nhịp tim mình nhanh hơn, nhưng cô chỉ hỏi: “Chị ghi dòng BM03 ngay đêm đó hay bổ sung sau?” Khương chỉ vào nét mực đã nhòe cùng vệt nước ở cuối trang. “Ngay trong phòng trực bệnh viện. Tôi dùng cùng cây bút. Sáng hôm sau tôi gạch một chữ vì viết sai, không thêm nội dung.” Lạc ghi nguyên lời, không cho phép sự khớp nhau biến thành bằng chứng vượt quá nguồn của nó.

Khi chuyển sang ca thứ hai trong ba hồ sơ, Khương chậm tay hơn. Trang giấy có một góc bị gấp nhiều lần. Trên đó không có tên đầy đủ, chỉ có mã hồ sơ và ngày xảy ra sự cố. Một vòng tròn ghi giờ gọi cấp cứu; sáu phút trước mốc ấy là dòng “6184 – cổng phụ”, bên cạnh một hình vuông ghi “BM03 đã có chữ ký M.T.A”. Khương nói chị đã thấy chiếc xe ở cơ sở liên kết trước khi bệnh nhân được chuyển đi, nhưng khi ấy nghĩ đó là xe của bộ phận hành chính. Sau ca ông Lý, chị mới nhận ra bốn số cuối lặp lại.

Lạc khép sổ lại đúng vị trí trang, yêu cầu lập ảnh chụp từng trang và niêm phong bản gốc sau khi Khương hoàn tất lời giải thích ký hiệu. Không ai trong phòng nói Tạ Quân đã có mặt ở cả hai nơi. Không ai nói văn phòng pháp lý đã gây ra cái chết. Nhưng chiếc xe vốn có thể được giải thích là một lần xử lý khủng hoảng muộn giờ đã xuất hiện trong ghi chép của hai ca khác nhau, đều trước khi quy trình cấp cứu được hoàn tất. Trình Vi nhìn lớp bìa xám nằm dưới ánh đèn trắng. Một quyển sổ không tự nói được ý nghĩa pháp lý của nó. Nó chỉ buộc những người đang muốn đặt tên cho sự việc phải giải thích vì sao cùng một chiếc xe luôn đến trước phần hồ sơ mà họ nói chỉ được lập sau đó.