Chương 26 - Chương 26: Một Người Không Muốn Gặp
Chương 26: Một Người Không Muốn Gặp
Lạc Dĩ Hằng chưa kịp tắt màn hình chồng ba chữ ký thì điện thoại trực ban rung. Văn bản phản hồi đầu tiên của An Tâm Viện chỉ dài chưa đầy một trang: cơ sở đồng ý bảo toàn dữ liệu theo quy định, nhưng “không ghi nhận việc lưu trữ biểu mẫu trống đã có chữ ký chuyên môn tại phòng quản lý”. Về máy in lúc mười ba giờ lẻ sáu, cơ sở trả lời thiết bị và tài khoản đều dùng chung, chưa thể xác định người thao tác. Lạc đọc hết, đặt điện thoại xuống rồi nói: “Họ chưa từ chối. Họ đang tách từng thứ ra để không thứ nào đứng cạnh thứ nào.”
Trình Vi nhìn bản in giả trong túi trong suốt. “Ghi nguyên văn việc họ không ghi nhận biểu mẫu trống. Nếu sau này tìm thấy một tờ, câu này sẽ có giá trị hơn một lời phủ nhận chung.” Lạc gật đầu, bổ sung yêu cầu niêm phong máy in, trích log hàng đợi và danh sách người có quyền vào phòng quản lý. Anh cũng gửi giấy mời làm việc cho Mạnh Thời An theo địa chỉ hành nghề đã đăng ký. Điện thoại cá nhân của ông ta không có người nghe.
Hứa Ninh đứng lên cùng Trình Vi. Ra hành lang, cô hỏi: “Ông ta sẽ gặp chúng ta sao?” “Không biết.” “Nếu không gặp?” Trình Vi kéo khóa túi tài liệu, động tác chậm và thẳng. “Tìm một chữ ký ông ta không đưa cho An Tâm Viện.” Hứa Ninh nhìn cô vài giây rồi hiểu. Ba hình chữ ký lặp có thể chứng minh một hình ảnh đã được dùng lại, nhưng muốn biết nó đến từ đâu, họ cần một mẫu ký thật, độc lập với hệ thống đang bị nghi ngờ.
Sáng hôm sau, gia đình bà Trần Ngọc Sương giao cho Lạc bản gốc một phiếu tư vấn ngoại trú tại phòng khám nơi Mạnh Thời An từng làm việc. Tờ giấy có trước khi bà vào An Tâm Viện và mang chữ ký bút mực dưới phần kê đơn. Lạc tiếp nhận qua biên bản; Trình Vi chỉ xem bản quét để định hướng, không chạm bản gốc hay đưa ra kết luận giám định. Chữ M vẫn có thói quen khuyết nhẹ ở cạnh trái, nhưng khoảng cách giữa các nét không hoàn toàn bằng nhau. Đuôi chữ cuối kéo dài hơn, mực đậm nhạt theo lực tay. Không có chấm xám vuông nằm bên ngoài nét ký.
“Cùng một người có thể ký khác nhau,” Trình Vi nói. “Điều chúng ta có thể ghi lúc này chỉ là mẫu bút mực có biến thiên tự nhiên, còn ba tài liệu kia lặp cả khuyết điểm của một hình ảnh.” Hứa Ninh chỉ chụp phần ghi chú. Cô đóng trang bài mới chưa đặt tên; một phát hiện kỹ thuật chưa được phép thay lời Mạnh Thời An.
Mười giờ mười hai, Lạc gọi. Tổ làm việc đã đến An Tâm Viện. Máy in vẫn còn tại chỗ, hàng đợi in cho thấy lúc mười ba giờ lẻ sáu hôm trước có một tệp tên “BM-ĐC-BM03” được gửi từ tài khoản ATV-QT-03. Tài khoản này đăng nhập trên máy tính phòng quản lý và được ít nhất bốn người dùng theo lời khai sơ bộ. Camera hành lang ghi quản lý Tôn và một nhân viên hành chính ra vào; không có Mạnh Thời An. Ngăn tủ Khương Bội mô tả đã trống. Bên trong chỉ còn nhãn kiểm kê cũ, trên đó ghi từng có hai xấp “biểu mẫu cố vấn chuyên môn” nhưng không ghi số lượng tờ.
“Không có giấy không có nghĩa giấy chưa từng ở đó,” Lạc nói. “Hiện tại chỉ có lời Khương Bội và nhãn kiểm kê.” Anh cũng cho biết phòng khám hiện tại của Mạnh báo ông đã hủy toàn bộ lịch trong ngày, trả thẻ ra vào cho lễ tân từ sáng sớm và không để lại lý do. Giấy mời làm việc vẫn chưa được phản hồi.
Hứa Ninh đặt bút xuống. “Tôi có địa chỉ nhà từ hồ sơ đăng ký doanh nghiệp.” Trình Vi nhìn cô. “Không đến.” “Tôi chưa nói sẽ đến.” “Cô đã mở bản đồ.” Hứa Ninh tắt màn hình. Cô không tranh luận. Sau những gì xảy ra với Khương Bội, một nhà báo xuất hiện trước cửa nhà Mạnh Thời An chỉ giúp người khác biến ông ta thành người bị săn đuổi hoặc tạo cớ nói họ gây áp lực nhân chứng.
Đến gần trưa, một email được gửi vào hộp thư công vụ của Lạc, đồng thời chuyển tiếp cho Trình Vi từ địa chỉ cá nhân mang tên Mạnh Thời An. Thư chỉ có ba dòng: ông đã nhận giấy mời, chưa sẵn sàng làm việc tại trụ sở và đồng ý gặp trong khu khám ngoại trú Bệnh viện Thành phố lúc mười bảy giờ, sau khi hết lượt bệnh nhân. Ông yêu cầu không có máy quay và không có phóng viên trong phòng. Cuối thư là một câu tách riêng: “Tôi không muốn gặp cô Hứa Ninh.”
Hứa Ninh đọc xong, mặt không đổi. “Tôi ở ngoài.” Trình Vi không nói rằng yêu cầu ấy bất công. Tên Hứa Ninh đã bị đặt sẵn trong một biên bản bảo mật trước khi ảnh giả xuất hiện; sự có mặt của cô có thể khiến Mạnh khép lại ngay từ câu đầu. “Tôi sẽ không nhận tài liệu thay cơ quan điều tra,” Trình Vi nói. “Lạc phải ở đó.” “Tôi biết.” Hứa Ninh kéo tập hồ sơ về phía cô, đánh dấu ba câu hỏi cần giữ nguyên: ai tạo tệp chữ ký, phạm vi cho phép sử dụng, và Mạnh đã xác nhận gì lúc hai mươi hai giờ lẻ sáu.
Phòng tư vấn cuối hành lang đã tắt một nửa đèn khi họ đến. Hứa Ninh ngồi ở khu chờ, cách cửa hai dãy ghế. Lạc vào trước, giải thích Mạnh có quyền mời luật sư, không trả lời và chỉ ký những gì ông xác nhận. Mạnh Thời An đến muộn bảy phút. Ông gầy hơn ảnh hồ sơ, cổ áo sơ mi nhăn, dưới mắt có quầng thâm đậm như nhiều đêm không ngủ. Khi nhìn thấy Trình Vi, ông dừng lại rất ngắn.
“Tôi tưởng cô sẽ là người cuối cùng muốn gặp tôi,” ông nói.
“Hiện tại tôi không đại diện Trung tâm Giám định,” Trình Vi đáp. “Tôi cũng không giám định chữ ký của ông. Tôi chỉ cần ông phân biệt phần nào do ông trực tiếp làm và phần nào ông không biết.”
Mạnh ngồi xuống nhưng không cởi áo khoác. Lạc đặt trước mặt ông bản sao đã che thông tin cá nhân của ba tài liệu có chữ ký lặp và bản quét phiếu ngoại trú. Ông không cần nhìn lâu. Ngón tay ông dừng ở chấm xám ngoài nét cuối. “Đây là bản quét cũ của tôi.” Giọng ông thấp đi. “Máy quét ở phòng khám trước có một điểm chết. Tôi đã dùng tệp này cho hồ sơ tư vấn từ xa.”
“Ông đã giao tệp cho ai?” Lạc hỏi.
“Bộ phận hành chính An Tâm Viện. Khi ký hợp đồng, họ nói chỉ chèn chữ ký sau khi tôi xác nhận nội dung qua hệ thống.” Mạnh nuốt khan. “Tôi chưa từng đồng ý ký sẵn giấy trắng.”
“Có văn bản giới hạn việc sử dụng không?”
“Có email. Không có phụ lục hợp đồng riêng.” Ông nói tiếp: “Tôi đã từng phát hiện chữ ký của mình trên một phiếu theo dõi mà tôi không xem. Tôi yêu cầu họ bỏ. Họ nói nhân viên dùng nhầm mẫu. Tôi vẫn tiếp tục hợp tác.”
Không ai giúp ông làm nhẹ câu cuối. Ông chưa nhận đã ký giấy chứng nhận sai; chỉ thừa nhận từng thấy hệ thống dùng chữ ký sai phạm vi nhưng vẫn tiếp tục hợp tác.
Trình Vi mở trang ghi mốc thời gian. “Đêm ông Lý Văn Đạt gặp sự cố, lúc hai mươi hai giờ lẻ sáu, quản lý Tôn chờ ông xác nhận điều gì?”
Mạnh siết hai tay. “Tôi nhận một cuộc gọi có hình ảnh gửi sau đó. Họ nói bệnh nhân khó thở sau khi trượt ngã, hỏi có thể tiếp tục theo dõi tại cơ sở không.” “Ông trả lời thế nào?” “Tôi bảo gọi cấp cứu.” “Ngay lúc đó?” Mạnh không đáp ngay. Lạc không thúc. Tiếng bánh xe cáng ngoài hành lang lọt qua khoảng im lặng.
“Ban đầu tôi hỏi chỉ số sinh tồn và bệnh nền,” Mạnh nói. “Tôi mất vài phút mới nói phải gọi 115. Tôi không biết họ đã phát hiện ông ấy từ lúc hai mươi mốt giờ năm mươi hai.” Ông nhìn vào chuỗi giờ trên giấy. “Nếu mốc này đúng, họ đã chờ trước khi gọi tôi.”
“Ông còn dữ liệu cuộc gọi không?” Lạc hỏi.
“Điện thoại cũ đã đổi. Tài khoản tư vấn bị khóa khi tôi ngừng hợp tác tháng trước.” Mạnh dừng lại rồi thêm: “Nhưng thư xác nhận phí tư vấn được gửi qua email cá nhân. Mỗi ca có giờ tiếp nhận. Tôi chưa kiểm tra.”
Lạc yêu cầu ông không tự xóa hay đăng nhập trên thiết bị lạ; nếu cung cấp, dữ liệu sẽ được sao lưu theo thủ tục. Mạnh gật đầu nhưng chưa ký phần lời trình bày. Ông chỉ đồng ý ký biên bản ghi nhận đã xem các bản sao và nhận ra dấu chấm xám thuộc tệp chữ ký cũ của mình. Phần về cuộc gọi 22:06, ông yêu cầu thêm thời gian và luật sư riêng.
Điện thoại mới của ông rung đúng lúc Lạc đang ghi yêu cầu đó. Mạnh nhìn màn hình rồi sắc mặt đổi hẳn. Tin nhắn đến từ số văn phòng đã nhiều lần gửi công văn cho Minh Tuyến. Nội dung nhắc ông có mặt lúc tám giờ ba mươi sáng hôm sau để “thống nhất giải trình quyền sử dụng chữ ký chuyên môn”, người phụ trách làm việc là luật sư Tạ Quân. Tin nhắn kèm dự thảo xác nhận Mạnh đã ủy quyền cho An Tâm Viện sử dụng chữ ký từ trước ba ca tử vong.
“Tôi chưa từng ký văn bản này,” Mạnh nói. Lần đầu tiên ông đẩy điện thoại về phía Lạc mà không được hỏi. “Và tôi không muốn gặp người đó.”
Lạc không mở tệp ngay. Anh yêu cầu Mạnh giữ nguyên tin nhắn, bật chế độ máy bay dưới sự chứng kiến của cả hai rồi lập biên bản tiếp nhận thiết bị để sao lưu. Ngoài cửa kính, Hứa Ninh vẫn ngồi ở hàng ghế cũ, không tiến lại gần dù đã thấy động tác trong phòng thay đổi. Trình Vi nhìn tên tệp hiện trên màn hình: “Xác nhận ủy quyền chữ ký – bổ sung”. Một văn bản được gửi đến để chứng minh sự cho phép trong quá khứ, chỉ vài giờ sau khi cơ quan điều tra hỏi ai đã dùng chữ ký ấy.
Lần này, dấu thời gian không nằm trên báo cáo của người chết. Nó nằm trên giấy tờ người sống đang bị yêu cầu ký để sửa lại quá khứ.
