Chương 34 - Chương 34: Lời Khai Đứt Quãng
“Danh sách chuyển người.” Câu nói của Huy còn treo trong loa ngoài khi ở đầu dây bên kia vang lên tiếng túi hồ sơ được kéo khỏi mép bàn. Ông không cho ai đọc tiếp thành tiếng. Tổ khám xét đánh số từng trang, chụp hai mặt rồi niêm phong bản gốc; bản ảnh được chuyển về máy nghiệp vụ theo đường riêng. Trạch Hành nhìn đồng hồ trên tay. 19:24. Từ lúc cánh cửa B-04 mở ra chưa đầy bốn mươi phút, nhưng căn phòng không cửa sổ đã tạo thêm một nhánh điều tra mà không ai được phép chạy nhanh hơn chứng cứ.
Ảnh đầu tiên hiện lên sau khi bộ phận kỹ thuật xác nhận tệp không bị sửa. Bảng có mười ba dòng, chữ đánh máy xen vài ghi chú viết tay. Không có họ tên. Một dòng ghi “nam, 15–17, áo xám, nhận 22:10”, cột điểm bàn giao chỉ có “K2”; dòng khác ghi “nữ, tóc ngắn, áo mưa vàng”, giờ rời bị gạch rồi viết lại muộn hơn mười bảy phút. Ba vạch nhỏ xuất hiện ở cuối bốn dòng, nhưng không cùng nét bút. Huy yêu cầu tách riêng mọi giả thuyết, không lấy tuổi và màu áo để gắn ngay vào một nạn nhân cụ thể.
Trạch Hành dò các mốc giờ với lịch xe trắng đã bảo toàn. Sáu dòng cách thời điểm xe rời điểm tiếp nhận dưới mười phút; ba dòng khác nằm ngoài mọi lịch đã biết. Anh ghi chúng vào cột “chưa có chuyến tương ứng”, không cố ép dữ liệu khớp nhau. Ký hiệu “CT” lặp lại ở cột điểm bàn giao có thể là địa điểm, tên người hoặc quy ước nội bộ. Huy đã cho truy các địa chỉ, camera giao thông và thuê bao liên quan, nhưng kết quả sớm nhất cũng phải qua đêm. Việc duy nhất có thể làm ngay là hỏi một người từng sống sót khỏi tuyến chuyển ấy — nếu người đó tự nguyện và đủ an toàn để nói.
An Chi không đồng ý ngay. Cô gọi cho người bảo vệ quyền lợi của Nhật Minh trước, hỏi tình trạng ăn ngủ, phản ứng từ chiều và liệu cậu có biết việc khám xét hay chưa. Câu trả lời là chưa. Nhật Minh vừa ăn được nửa bát cơm, vẫn giật mình khi có người đi qua cửa nhưng không có dấu hiệu tự làm hại bản thân hoặc bỏ trốn. An Chi yêu cầu giữ nguyên như vậy: không nói “đã tìm thấy phòng”, không nhắc danh sách, không đưa bất kỳ ảnh nào. Cuộc trao đổi chỉ được bắt đầu khi cậu nghe rõ ba điều — cậu có thể không trả lời, có thể dừng bất cứ lúc nào và việc từ chối không làm thay đổi nơi ở an toàn hiện tại.
21:03, phòng tư vấn nhỏ được chuẩn bị với một camera cố định hướng vào khoảng bàn trống, tránh quay sát mặt Nhật Minh. Người bảo vệ quyền lợi ngồi bên trái cậu; An Chi ngồi đối diện, không mang theo hồ sơ. Huy tham gia qua đường truyền có ghi âm nhưng để màn hình tắt. Vì vẫn bị đình chỉ, Trạch Hành ngồi tại phòng làm việc cách đó hai tầng, chỉ nghe phần âm thanh đã được chấp thuận với sự đồng ý của Nhật Minh. Trước khi bắt đầu, Huy đọc lại quyền dừng. Nhật Minh đáp “biết rồi” rất nhỏ, sau đó hỏi: “Mấy người có đưa tôi về đó không?”
An Chi không hỏi “đó” là đâu. Cô nói chậm: “Không. Nơi em đang ở không thay đổi vì cuộc nói chuyện này. Tối nay chúng ta chỉ nghe phần em muốn kể.” Nhật Minh nhìn cánh cửa phía sau cô, rồi nhìn người bảo vệ quyền lợi. Cậu không gật đầu, nhưng hai vai hạ xuống một chút. Trong tai nghe, Trạch Hành nghe tiếng móng tay cậu cào nhẹ lên mép cốc giấy. Anh đặt bút xuống để tránh biến mọi âm thanh thành manh mối.
An Chi bắt đầu bằng câu hỏi không có địa danh: “Khi người ta chuyển các em từ chỗ này sang chỗ khác, em nhớ điều gì giúp mình biết sắp phải đi?” Nhật Minh im gần một phút. Cậu nói họ không báo trước; bữa ăn có thể bị cắt giữa chừng, đèn hành lang tắt rồi sáng lại. Có người đi dọc cửa, không gọi tên mà đọc màu áo. Ai nghe đúng màu của mình phải đứng quay mặt vào tường, hai tay để nơi họ nhìn thấy. “Nếu quay lại thì sao?” An Chi hỏi. Nhật Minh đáp: “Thì họ bỏ người khác đi trước. Mình ở lại.” Cậu nói câu ấy như một hình phạt không cần giải thích.
Cậu kể đứt quãng, mỗi đoạn vài câu rồi dừng uống nước. Có lần cậu bị giữ trong phòng không biết ngày đêm, chỉ đo thời gian bằng tiếng chuông xa và lúc quạt trên trần ngừng chạy. Cửa không có tay nắm phía trong; bên ngoài có người tháo chốt. Trước khi mở thường vang ba tiếng kim loại. “Ba tiếng là cửa à?” An Chi hỏi để xác nhận lời cậu vừa nói. Nhật Minh lắc đầu. “Là họ gõ trước. Cửa kêu sau. Gõ để tụi trong phòng im.” Cậu gõ lên mặt bàn ba lần: hai tiếng đầu gần nhau, tiếng thứ ba chậm hơn. Âm thanh khác nhịp ba chốt ở B-04. Trạch Hành ghi rõ sự khác biệt.
Khi An Chi hỏi cậu có nhớ ký hiệu nào được dùng lúc chuyển đi không, Nhật Minh nhìn xuống cẳng tay. Cậu nói một số người bị vẽ ba vạch lên cổ tay bằng bút dạ, sáng hôm sau phải lau đi. Nếu vạch giữa bị quệt đứt, người đó không lên cùng xe với hai người còn lại. “Em từng có dấu đó không?” An Chi hỏi. Nhật Minh co tay sát bụng. Người bảo vệ quyền lợi nhắc cậu không cần trả lời. Sau một lúc, cậu nói: “Có một lần. Tôi chà đến rách da.” An Chi cho cậu chọn tiếp tục hoặc kết thúc. Nhật Minh bảo tiếp, nhưng giọng đã khàn.
Huy chỉ hỏi một câu qua loa: “Em có nhớ người nào dùng những quy tắc ấy tự xưng tên gì không?” Nhật Minh nói phần lớn họ gọi nhau bằng biệt danh. Người đón trẻ từng được gọi là Tín, đôi khi là Tân; một phụ nữ có giọng khàn được gọi là cô Hạ. Còn người ra lệnh không xuất hiện. Mỗi khi điện thoại trong phòng trực reo, Tín đứng thẳng hơn, không chửi nữa và bắt những người khác im. Sau cuộc gọi, hắn đổi xe hoặc đổi giờ. Nhật Minh nhìn lên camera lần đầu tiên. “Hắn nói là ông Lâm không thích chờ.”
Trong phòng làm việc, đầu bút của Trạch Hành đứng lại trên giấy. Cái tên ấy không mới trên hồ sơ tài trợ và chuỗi pháp nhân họ đã lần ra, nhưng đây là lần đầu nó đi vào lời kể của một người sống sót. Anh không viết “Võ Thành Lâm”. Anh chỉ ghi nguyên văn: “ông Lâm — lời Nhật Minh thuật lại lời của Tín/Tân; chưa xác định danh tính.” Ở đầu dây, Huy cũng không hỏi họ tên đầy đủ, ngoại hình hay giọng nói. Ông hỏi: “Em còn nhớ điều gì xảy ra ngay sau lần Tín nói câu đó?”
Nhật Minh thở gấp. Cậu kể đêm ấy có một người nhỏ hơn bị sốt, không đứng nổi khi màu áo được đọc. Tín đá vào chân bệ, bảo nếu chậm thì bỏ lại. Nhật Minh đã đổi áo với người kia trong bóng tối, nghĩ chiếc xe sẽ chỉ lấy một người. Nhưng khi cửa mở, người kiểm tra nhận ra cổ tay cậu không có vạch giữa bị đứt. Cả hai bị kéo ra hành lang. Đến đây lời kể vỡ vụn; cậu nhắc “mùi cao su”, “cái túi trùm”, rồi lặp lại rằng mình không nhìn thấy đường. Tiếng cốc giấy méo đi trong tay cậu. An Chi lập tức dừng hỏi đáp và kết thúc buổi làm việc theo thủ tục.
Nhật Minh bật dậy trước khi người bảo vệ quyền lợi kịp chạm vào vai. “Họ biết tôi nói thì sao?” Cậu hỏi, giọng cao và đứt. “Tín từng bảo có người trong công an. Có người ở chỗ gọi cứu hộ. Mấy người đưa tôi vào đây rồi cửa cũng khóa.” An Chi không tiến lại. Cô ngồi yên, để khoảng trống giữa hai người không bị thu hẹp. “Em nhìn cửa,” cô nói. “Khóa nằm phía trong. Người giữ chìa là em và cô phụ trách. Không ai chuyển em tối nay. Huy sẽ cho kiểm tra lại danh sách người được biết địa điểm này, nhưng em không cần ở lại phòng để nghe.” Người bảo vệ quyền lợi mở cửa trước mặt cậu. Hành lang bên ngoài sáng, không có ai đứng chờ. Nhật Minh mất gần một phút mới bước ra.
Buổi lấy lời khai kết thúc lúc 21:41, ngắn hơn kế hoạch. Huy yêu cầu rà lại quyền truy cập nơi ở an toàn, đổi mật mã ca đêm và kiểm tra mọi cuộc gọi dò hỏi Nhật Minh trong bảy ngày gần nhất. Ông không coi nỗi sợ của cậu là bằng chứng có nội gián, nhưng coi đó là thông tin nguy cơ phải xử lý. An Chi ở lại cùng Nhật Minh và người bảo vệ quyền lợi; cô nhắn Trạch Hành: “Cậu ấy dừng đúng lúc. Đêm nay không hỏi thêm.” Anh trả lời: “Ừ.” Lần này anh không thấy mình bị gạt khỏi việc cần làm.
22:06, Huy gửi bản chép lời sơ bộ đã đánh dấu những đoạn cần xác minh độc lập. Một nhân viên đối chiếu danh sách chuyển người với lời Nhật Minh và tìm thấy hai chi tiết có thể kiểm tra mà không cần hỏi lại cậu: một dòng ghi “đổi áo — giữ cả hai”, và ba dòng có ghi chú giờ rời bị sửa ngay sau một cuộc gọi đến số máy lắp tại B-04. Ở mép trang thứ sáu, cạnh ký hiệu “K2”, có một chữ viết tay chỉ gồm chữ cái L và một nét gạch dài. Huy khoanh nó bằng khung điện tử, không gọi đó là chữ ký.
Trạch Hành nhìn hai nguồn nằm cạnh nhau: một lời khai đứt quãng, một danh sách không tên. Chúng chưa đủ để xác định “ông Lâm” là ai, càng chưa đủ để bắt một người chỉ vì cái tên trùng với hồ sơ từ thiện. Nhưng chúng cho thấy mệnh lệnh không dừng ở người lái xe hay căn phòng kín. Có một tầng khác quyết định giờ đi, điểm đến và ai bị giữ lại. Điện thoại của anh rung lên. Huy gọi, không mở đầu bằng chào hỏi: “Tôi vừa nhận kết quả rà camera khu phụ trợ B. Có người đã che đúng một góc máy trước ngày tổ khám xét tới.”
