Chương 22 - Chương 22: Tin Nhắn Không Dấu
Chương 22: Tin Nhắn Không Dấu
Điện thoại rung thêm một lần, rất ngắn, rồi nằm im sau tấm kim loại của tủ vật tư.
“Không ai chạm vào máy.” Giọng Tưởng Nghiên đi qua loa ngoài, phẳng và rõ. “Giữ nguyên cửa tủ. Chụp màn hình, cột sóng, giờ hệ thống và vị trí thiết bị trong cùng một khung hình.”
Ở hiện trường, người kỹ thuật lùi tay khỏi thước tỷ lệ. Camera trên ngực anh ta giữ nguyên dòng chữ giữa nền xám: DUNG TIN MAI NHA XANH. Góc trên màn hình có hai vạch sóng vừa hiện lên, pin còn chưa đến một phần ba. Không có tên người gửi, chỉ một số di động mười chữ số mà Phó Nhiên đọc lại hai lần để tránh sai.
An Chi nhìn bản phóng lớn trên máy cách ly. Câu chữ ngắn đến mức bất kỳ ai cũng có thể gán cho nó một ý nghĩa mình muốn. Diệp Vân có thể đã gửi. Một người đang giữ em cũng có thể gửi. Hoặc đó chỉ là mệnh lệnh dành cho chiếc điện thoại được giấu tại điểm trung gian, không liên quan đến em.
“Đừng gọi lại,” cô nói.
“Không gọi, không trả lời, không mở khóa,” Trạch Hành xác nhận. Anh kéo biểu mẫu bàn giao sang một bên màn hình, mở yêu cầu bảo toàn dữ liệu viễn thông bằng mã sự cố hành chính của cụm loa. “Chúng ta chỉ có nội dung hiển thị ngoài khóa. Mọi suy luận phải dừng ở đó.”
Anh Hòa hướng dẫn tổ địa bàn quay liên tục từ lúc đóng cửa tủ đến khi đặt điện thoại vào túi chắn sóng. Trước khi niêm phong, họ chụp thêm ba góc để ghi lại vết băng dính, đường dây sạc và lớp bụi không bị xáo trộn quanh máy. Không có dấu vân tay nào được tìm ngay tại chỗ. Việc đó để lại cho tổ giám định trong môi trường kiểm soát.
Tưởng Nghiên không chờ điện thoại được đưa về. Cô dùng số gửi trên màn hình để gửi yêu cầu khẩn cho nhà mạng: giữ bản ghi trung tâm tin nhắn, thời điểm nộp, thời điểm phát, trạm phục vụ và lịch sử trạng thái thuê bao. Phó Nhiên đồng thời tìm số đó trong các bản danh bạ đối tác đã được sao lưu ngoại tuyến. Anh không nhập vào hệ thống đang bị giám sát; mỗi lần tra đều được ghi giờ bằng đồng hồ độc lập.
Phản hồi đầu tiên đến sau bảy phút. Tin nhắn không được gửi đúng lúc cửa tủ mở. Nó đã được nộp vào trung tâm lúc 03:12:26, nhưng chỉ phát thành công lúc 03:31:04.
Tưởng Nghiên yêu cầu hiện trường đóng thử cửa tủ, không chạm vào điện thoại đã niêm phong. Máy đo cầm tay đặt đúng vị trí cũ cho thấy tín hiệu di động giảm gần hết khi hai lớp tôn khép lại. Cửa mở, tín hiệu trở lại. Chiếc điện thoại đã nằm trong một hốc kim loại gần như chắn sóng, vì vậy tin nhắn chờ ở trung tâm gần mười chín phút rồi mới được chuyển xuống khi tủ vật tư được mở.
“Không phải người gửi nhìn thấy lực lượng vào rồi mới nhắn,” Phó Nhiên nói, giọng nhẹ đi một nhịp.
“Chỉ loại được khả năng đó,” Trạch Hành đáp. “Không loại được hẹn giờ, không loại được người gửi biết kế hoạch từ trước.”
An Chi nhìn mốc 03:12 trên màn hình. Năm phút sau đoạn âm thanh lúc 03:07. Nếu tiếng ho thuộc về Diệp Vân, khoảng cách giữa hai mốc đủ để một người lấy điện thoại, gõ một câu ngắn rồi tắt máy. Nhưng giả định ấy quá nhiều tầng. Cô ghi vào bản đánh giá của mình một dòng khác: thông điệp xuất hiện sau dấu hiệu hô hấp năm phút, chưa xác định cùng người.
Bơ khẽ co chân dưới khăn. An Chi cúi xuống, tháo bớt phần khăn phủ sát mặt nạ ôxy rồi kiểm tra niêm mạc. Màu hồng đã trở lại rõ hơn. Khi cô chạm vào bàn chân trước, móng Bơ bật ra yếu ớt và móc vào găng tay. Đó là phản ứng đầu tiên có chủ đích kể từ lúc nó được đưa vào khu vực khóa.
“Bơ.” Cô gọi nhỏ.
Tai con mèo động đậy. Nó chưa mở mắt, nhưng nhịp thở không còn bị kéo bằng cơ bụng như trước. An Chi giảm rất nhẹ lưu lượng ôxy, chờ đủ một phút rồi mới nhìn lại màn hình điều tra. Hy vọng dành cho Bơ có chỉ số để bám vào. Hy vọng dành cho Diệp Vân vẫn chỉ là một câu không dấu.
Phó Nhiên tìm thấy số gửi trong một bản danh bạ cũ, nhưng anh không đọc kết quả ngay. Anh mở bản chụp gốc, đối chiếu mã kiểm tra rồi đưa lên màn hình chung. Số điện thoại từng được đăng ký là số trực đêm của “Cơ sở chuyển tiếp Mái Nhà Xanh”, một điểm tiếp nhận tạm thời cho người chưa thành niên cần tách khỏi nơi cư trú. Trạng thái đối tác đã bị đóng tám tháng trước. Mục lý do chỉ ghi “tái cơ cấu đơn vị”, không có biên bản bàn giao người đang lưu trú.
An Chi đọc lại tên cơ sở. “Đừng tin Mái Nhà Xanh” không còn chỉ là mô tả một màu mái.
“Vẫn có thể là người gửi mượn số cũ,” Tưởng Nghiên nói. Cô kéo ba lớp dữ liệu cạnh nhau: danh bạ đối tác, bản đồ hạ tầng và phản hồi nhà mạng. “Thuê bao không còn đứng tên cơ sở. Hồ sơ đăng ký hiện tại là trả trước, thông tin xác thực không đủ. Nhưng tại thời điểm 03:12, số này phát qua trạm BTS phía đông nam, sector quay về dải đê hạ lưu.”
Vùng phủ được tô thành một hình quạt rộng gần ba kilômét. Trong đó có khu tái định cư, hai kho lạnh, một bến vật liệu và cơ sở Mái Nhà Xanh đã đóng. Chỉ riêng dữ liệu trạm phát chưa thể chọn một điểm.
Trạch Hành yêu cầu kiểm tra bằng các nguồn không phụ thuộc nhà mạng. Phó Nhiên lấy danh sách đường dịch vụ từ trạm bơm số hai xuống ven sông. Tưởng Nghiên mở bản đồ camera công cộng trước khi quyền truy cập của tổ bị cắt. Anh Hòa yêu cầu đơn vị hạ tầng cung cấp hồ sơ khóa cổng và điện chiếu sáng của các khu đất bỏ không.
Các kết quả không đến cùng lúc. Một tuyến đường đất từ sau trạm bơm chạy dọc chân đê, tránh hai camera giao thông rồi nhập vào cổng phụ phía bắc của Mái Nhà Xanh. Trên ảnh bảo trì ba tháng trước, cổng chính đã khóa nhưng cổng phụ dùng khóa cơ cùng loại với ổ khóa bị xước ở cụm loa C. Bản ghi điện chiếu sáng cho thấy cơ sở “ngừng hoạt động” vẫn tiêu thụ điện đều vào ban đêm. Trạm báo cháy tự động của tòa nhà còn gửi tín hiệu kiểm tra lúc 03:18.
Không chi tiết nào tự nó chứng minh Diệp Vân ở đó. Khi đặt cạnh số trực đêm cũ, thời điểm tin nhắn và đường dịch vụ từ trạm bơm, chúng tạo thành một mục tiêu cần kiểm tra.
Hoàng Sơn ngồi im từ lúc cái tên xuất hiện. Đến khi Trạch Hành hỏi, anh mới nói: “Nhóm quyền cũ có một nhãn SAFE-GREEN. Tôi từng nghĩ là môi trường kiểm thử.”
Tưởng Nghiên không mở kết quả theo lời anh. Cô tìm nhãn đó trong bản cấu hình đã thu từ T4-KT-07. SAFE-GREEN xuất hiện ở một bảng định tuyến đã bị vô hiệu hóa trên giao diện nhưng chưa bị xóa khỏi tệp gốc. Đích nhận là mã cơ sở MNX-04. Mã này trùng với số quản lý tài sản của Mái Nhà Xanh trong hồ sơ phòng cháy.
Hoàng Sơn cúi đầu. “Tôi không biết nó vẫn còn chạy.”
“Anh sẽ ghi đúng câu đó vào lời khai,” Trạch Hành nói. “Và ghi cả lần cuối anh nhìn thấy nhãn.”
Điện thoại nội bộ của anh sáng lên. Thư ký Bảo Cường gửi thông báo cuối: quá hạn bàn giao mười hai phút, mọi sự cố mới phải chuyển cho người tiếp nhận. Trạch Hành nhìn biểu mẫu, rồi chọn mục bàn giao một phần. Anh chuyển các hàng đợi thông thường, giữ lại hồ sơ cụm loa với lý do hiện trường chưa kết thúc và nguy cơ an toàn công cộng đang hoạt động. Hệ thống yêu cầu giải trình. Anh đính kèm ảnh ổ khóa bị cạy, dây dẫn trái phép và báo cáo trạm báo cháy của một cơ sở đã đóng.
Đó không phải cách né lệnh. Đó là phần trách nhiệm anh chưa được phép bỏ xuống.
“Xin kiểm tra phúc lợi và phòng cháy tại MNX-04,” anh nói với Phó Nhiên. “Hai đơn vị địa bàn, một tổ y tế đứng ngoài vòng đầu. Lý do: cơ sở đóng nhưng có điện, có tín hiệu báo cháy và số trực cũ vừa phát tin. Không nêu Diệp Vân trên kênh chung.”
An Chi ngẩng lên. “Thêm nguy cơ hô hấp. Nếu bên trong có người đang lên cơn hen, họ không được chờ tổ khám sau.”
Trạch Hành nhìn cô một giây rồi sửa lệnh điều phối: xe y tế tiếp cận cùng đội kiểm tra, mang ôxy và thuốc cấp cứu đường thở, nhưng không bật còi trước khi tới cổng phụ.
Bơ phát ra một tiếng khàn rất nhỏ. Lần này nó mở mắt được một khe, đồng tử phản ứng với ánh đèn. An Chi giữ tay bên cổ nó, cảm nhận nhịp mạch đều hơn. Cô đáng lẽ phải chỉ nhìn con vật trước mặt, nhưng trên màn hình, hình quạt phủ sóng đã thu hẹp thành một đường dẫn màu đỏ chạy từ trạm bơm tới mái tôn xanh ở chân đê.
Tưởng Nghiên vừa định khóa bản đồ thì tín hiệu kiểm tra của trạm báo cháy MNX-04 biến mất. Không có cảnh báo cháy, không có lỗi pin. Thiết bị bị ngắt nguồn khỏi mạng.
“Thời điểm?” Trạch Hành hỏi.
“03:39:17.”
Phó Nhiên nhìn trạng thái xe ngoài hiện trường. “Đội gần nhất còn mười một phút.”
Không ai gọi việc mất tín hiệu là bằng chứng có người đang xóa dấu vết. Trạch Hành chỉ yêu cầu lưu mốc, thông báo cho tổ tiếp cận rằng cơ sở vừa mất điện giám sát và không được đi vào đơn lẻ.
Trên bản đồ, nhãn MNX-04 đổi từ màu xám của một địa điểm đã đóng sang màu đỏ của sự cố đang hoạt động.
Mái Nhà Xanh đã trở thành mục tiêu.
