Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 48 - Chương 48: Một Quảng Cáo Cũ

Chương 48: Một Quảng Cáo Cũ

Mã US-04 nằm dưới ánh đèn bàn như một vết mực không chịu cũ đi. Trạch Hành không chạm thêm vào tờ carbon. Anh đặt thước đo cạnh mép giấy, ghi vị trí dòng mã vào sổ mở niêm rồi phủ tấm bảo quản lên trên. An Nhiên đứng đối diện, nhìn ba ký tự vừa xuất hiện trong hồ sơ của Nắng và nhớ đến bản danh mục Cố Minh Du đang giữ. Hai đầu mối giống nhau không khiến khoảng cách giữa chúng ngắn lại. Ngược lại, nó làm mọi bước tiếp theo trở nên dễ sai hơn.

“Chúng ta chưa được dùng tài liệu này,” Trạch Hành nói. “Tôi phải hỏi em gái trước. Bản giấy cũng cần được giám định, còn mã US-04 phải có nguồn độc lập giải thích.”

An Nhiên gật đầu. Cô không hỏi anh sẽ gọi cho em gái vào lúc nào. Trạch Hành đã mở hộp, nhưng quyền mở câu chuyện vẫn không thuộc về anh một mình. Cô nhìn tập hợp đồng qua lớp nhựa, rồi nhớ đến một thứ Bạch Giai từng đưa cho đội khi họ tổng hợp các hồ sơ mang cùng logo PawCare: một bài quảng bá cũ, bị gấp làm tư, in trên phụ san đô thị đã ngừng phát hành.

“Bạch nói bài đó cũ hơn hệ thống hiện tại của PawCare,” cô nói. “Nếu US-04 từng là tên một quy trình thương mại, quảng cáo có thể đã dùng nó trước khi họ biết phải giấu.”

Trạch Hành không phản đối, nhưng yêu cầu cô chỉ nói mã, không gửi ảnh hợp đồng. Anh gọi cho Bạch bằng loa ngoài. Đầu dây bên kia có tiếng bàn phím và tiếng người tranh luận về tiêu đề. Khi nghe “US-04”, Bạch im lặng lâu đến mức An Nhiên tưởng cuộc gọi đã mất sóng.

“Đừng tìm trên mạng,” Bạch nói. “Bản trực tuyến đã được thay ít nhất hai lần. Hai người đến kho tư liệu của tòa soạn đi. Tôi sẽ xin quyền mở hồ sơ quảng cáo cũ.”

Kho tư liệu nằm ở tầng hầm của tòa nhà báo cũ, nơi điều hòa luôn lạnh hơn cần thiết để giữ giấy. Bạch đợi họ trước cửa với thẻ nhân viên đeo ngược và một cốc cà phê đã nguội. Cô không chào hỏi dài. Vừa ký sổ khách, cô vừa nói rõ họ chỉ được xem tại chỗ; mọi bản sao phải qua biên tập phụ trách lưu trữ, còn nếu tài liệu có thể liên quan điều tra, cô sẽ lập phiếu bảo toàn trước khi trích xuất.

“Cô đã biết mình cần tìm gì chưa?” Trạch Hành hỏi.

“Biết một nửa.” Bạch quẹt thẻ mở cửa. “Nửa còn lại là thứ tôi đã cố không nhớ.”

Trong căn phòng đầy giá sắt, cô lấy xuống ba hộp phụ san của tám năm trước. Giấy báo đã ngả vàng ở mép, mùi bụi mịn trộn với mực in cũ. Bạch tìm theo tháng PawCare Nest khai trương chi nhánh đầu tiên ở Đông Lâm. Cô không lật nhanh. Mỗi số báo đều được đặt lên tấm đỡ, kiểm tra mã lưu rồi mới mở, như thể sự cẩn trọng hôm nay có thể bù lại một việc từng làm quá dễ dàng.

Tờ quảng cáo nằm giữa chuyên đề “Sống Một Mình, Sống Tốt Hơn”. Hai trang màu vẫn sáng hơn phần còn lại. Trên nền trắng là hình Kỷ Hoài Nam trẻ hơn hiện tại, mặc sơ mi xanh nhạt, đứng cạnh một căn phòng kính sạch đến mức không có một sợi lông nào trên sàn. Tiêu đề chạy ngang phía trên: “PawCare Nest — gửi lại yêu thương, nhận về nguyên vẹn.” Dưới tiêu đề là những lời hứa về camera theo dõi, bác sĩ liên kết, nhật ký hành vi và quy trình bàn giao “đúng cá thể, đúng hồ sơ”.

Tên Bạch Giai nằm ở cuối bài, nhỏ hơn tên thương hiệu nhưng vẫn đủ rõ.

An Nhiên không nhìn cô ngay. Chính sự im lặng ấy khiến Bạch bật cười khô. “Tôi viết lúc còn thử việc. Tòa soạn gọi là bài trải nghiệm dịch vụ. Hợp đồng quảng cáo gọi là nội dung đồng hành. Người đọc chỉ thấy tên tôi.”

“Cô có đến cơ sở không?” An Nhiên hỏi.

“Có. Một buổi sáng, trước giờ mở cửa.” Bạch kéo ghế ngồi, hai tay giữ mép bàn. “Họ cho tôi xem sảnh, phòng mẫu và một con chó đã được chải lông sẵn. Tôi hỏi khu lưu trú ở đâu, họ nói đang khử khuẩn. Tôi hỏi thống kê thất lạc, Kỷ trả lời chưa từng có sự cố nghiêm trọng. Tôi không yêu cầu văn bản. Tôi cũng không gọi cho khách hàng nào ngoài danh sách họ đưa.”

Cô nói từng câu ngắn, không xin được thông cảm. Khi ấy, Bạch cần một bài đủ đẹp để được ký hợp đồng chính thức. Trưởng ban nói chuyên đề phải có nhà tài trợ mới tồn tại. PawCare trả tiền đúng hạn, cung cấp ảnh độ phân giải cao, bảng quy trình và ba khách hàng sẵn sàng kể những câu chuyện hoàn hảo. Bạch đã tự nhủ đây chỉ là bài dịch vụ, không phải điều tra. Cô cắt đi câu hỏi không được trả lời, giữ lại những lời hứa không được kiểm chứng và đặt tên mình ở cuối trang.

Trạch Hành chỉ vào đoạn giữa bài. “Ở đây có chữ US-04.”

Bạch cúi xuống. Trong khung đồ họa mang tên “Bốn lớp an tâm”, lớp thứ ba ghi: “Chuẩn hóa tên chăm sóc và đồng bộ hồ sơ theo quy trình US-04.” Dòng chú thích bên dưới giải thích rằng tên tạm giúp nhân viên nhận biết trạng thái hành vi, còn dữ liệu chip và chủ sở hữu “luôn được bảo toàn trên hệ thống gốc”.

An Nhiên đọc lại hai lần. Ngôn ngữ giống phụ lục hợp đồng của Nắng đến mức lạnh lẽo. Nó không thừa nhận thay chủ, không nói sửa chip, càng không chứng minh có con vật nào bị tráo. Nó chỉ cho thấy US-04 không phải ký hiệu tình cờ của một nhân viên. PawCare từng tự quảng bá nó như một quy trình chính thức.

“Đoạn này do ai viết?” cô hỏi.

Bạch nhìn tên mình dưới bài. “Tôi.”

“Cô tự nghĩ ra?”

“Không.” Bạch đứng dậy quá nhanh, chân ghế cào nhẹ trên sàn. Cô mở hộp thứ hai, tìm một bìa hồ sơ mỏng kẹp sau bản in. “Bản thảo quảng cáo thường có phiếu giao việc. Nếu kho chưa bỏ…”

Bên trong là bản in email, bảng báo giá và một tập giấy sửa morasse bằng bút đỏ. Ở trang đầu, cạnh đoạn US-04 có ghi: “Giữ nguyên thuật ngữ từ tài liệu khách hàng.” Chữ của Bạch nằm phía dưới: “Tên chăm sóc có làm đổi hồ sơ chip không? Cần hỏi bác sĩ liên kết.” Câu hỏi bị gạch một nét. Bên lề là ghi chú của biên tập viên: “Không mở hướng tiêu cực trong bài tài trợ.”

Bạch không chạm vào dòng chữ. “Tôi đã nhìn thấy chỗ này.”

“Nhìn thấy không có nghĩa là cô biết họ đang làm gì,” An Nhiên nói.

“Nhưng tôi biết mình chưa có câu trả lời.” Bạch ngẩng lên. Mắt cô không đỏ, chỉ tối đi vì thiếu ngủ và vì một sự thật khó chịu hơn nước mắt. “Tôi vẫn để câu ‘đúng cá thể, đúng hồ sơ’ lên tiêu đề phụ. Sau đó bài này được PawCare in lại thành tờ giới thiệu. Có thể nhiều người đã gửi thú cưng cho họ vì tin một phóng viên đã kiểm tra.”

Trạch Hành không phủ nhận hậu quả, cũng không để cô nhận hết nguyên nhân. Anh hỏi quy trình sản xuất ảnh, ai cung cấp tư liệu và tòa soạn còn giữ file gốc hay không. Những câu hỏi buộc Bạch rời khỏi vòng tự trách để quay lại công việc. Cô kiểm tra mã tài sản in dưới ảnh Kỷ Hoài Nam. Ảnh không do phóng viên tòa soạn chụp; PawCare gửi qua một công ty truyền thông đã giải thể. Tuy vậy, hệ thống lưu trữ cũ có thể còn bản liên hệ ảnh vì bộ phận thiết kế từng yêu cầu khung rộng hơn để dàn trang.

Họ chuyển sang phòng máy bên cạnh. Bạch đăng nhập bằng tài khoản lưu trữ, gọi nhân viên phụ trách đến chứng kiến rồi lập phiếu truy cập. Hệ thống cũ chạy chậm, từng thư mục hiện ra với những cái tên vô nghĩa: FINAL, FINAL2, DUNG_MOI, CHON_LAI. Cô tìm theo mã tài sản thay vì tên thương hiệu. Lần đầu không có kết quả. Lần thứ hai chỉ hiện bản ảnh đã cắt. Đến thư mục sao lưu của bộ phận thiết kế, một tệp bảng liên hệ hiện lên với mười hai khung hình thu nhỏ.

Bạch chưa mở ngay. Cô quay sang Trạch Hành. “Tôi muốn ghi rõ một việc. Tôi sẽ không viết bài như thể hôm nay mình mới phát hiện mình từng nhận quảng cáo. Nếu tài liệu này được dùng, phần sai của tôi phải nằm trong đó.”

“Phần sai phải chính xác,” anh đáp. “Cô nhận một bài tài trợ, không kiểm chứng đầy đủ và đã bỏ một câu hỏi quan trọng. Cô không được tự biến mình thành người biết về việc tráo thú cưng nếu lúc đó cô không biết.”

“Anh sợ tôi kể quá mức để chuộc lỗi?”

“Tôi sợ đối phương chỉ cần chứng minh một câu quá mức là đủ gọi toàn bộ bài sau này là màn trả thù nghề nghiệp.”

Bạch nhìn anh, rồi nhìn An Nhiên. “Hai người đúng là cùng một đội. Một người không cho tôi trốn, người kia không cho tôi tự kết án.”

“Chúng tôi chỉ không muốn một sai lầm cũ sinh thêm một sai lầm mới,” An Nhiên nói.

Bạch mở bảng liên hệ. Khung ảnh dùng trên báo nằm ở hàng đầu: Kỷ Hoài Nam nhìn thẳng ống kính, phía sau là logo tổ chim và cửa kính phản sáng. Những khung khác rộng hơn, chụp lúc buổi giới thiệu chưa bắt đầu. Có nhân viên treo băng, có người khiêng lồng mẫu, có hai người mặc áo blouse đứng trao đổi cạnh bàn tiếp nhận. Trên một tấm bảng phía sau họ, hàng chữ “Đồng bộ US-04” bị che mất một nửa.

An Nhiên nghiêng người về phía màn hình. Một cảm giác quen thuộc chạy dọc sống lưng cô, không phải vì mã chữ nữa, mà vì dáng người đứng ở mép phải khung hình. Người phụ nữ ấy không nhìn máy ảnh. Bà đang đưa một tập hồ sơ cho Kỷ Hoài Nam, tóc búi thấp, ngón tay đeo chiếc nhẫn vuông nhỏ mà An Nhiên từng thấy gõ lên mặt bàn mỗi khi một bác sĩ trẻ bị yêu cầu ký lại biên bản.

Bạch phóng lớn tệp gốc theo đúng quyền xem, không tải xuống. Hình ảnh vỡ hạt nhưng khuôn mặt nghiêng vẫn đủ rõ. Trên ngực áo blouse là thẻ tên của Minh Uyển.

Trạch Hành ghi thời điểm truy cập. “Cô nhận ra người này?”

An Nhiên không trả lời ngay. Cô đã từng nghe Chu Tịnh Dư nói Minh Uyển chỉ là nơi nhận bệnh, rằng mọi việc của PawCare xảy ra bên ngoài cánh cửa kính, rằng cô đang kéo phòng khám vào một câu chuyện không thuộc về nó. Nhưng bức ảnh cũ cho thấy vào ngày PawCare công khai quy trình US-04, Chu không đứng ngoài.

Người đứng phía sau Kỷ Hoài Nam là Chu Tịnh Dư.