Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 39 - Chương 39: Chữ Ký Trên Trang Thiếu

Chương 39: Chữ Ký Trên Trang Thiếu

Tờ giấy vừa rời khỏi máy in vẫn còn hơi ấm. An Nhiên giữ nó bằng hai ngón tay, như thể chỉ cần siết mạnh hơn một chút, ba dòng chữ kia sẽ nhòe đi và trả lại cho cô cảm giác mọi việc vẫn chỉ là nghi ngờ. Nhưng tên Chu Tịnh Dư nằm ở cuối trang rất rõ, đều đặn như nét bút chị ta vừa ký trên phiếu tiếp nhận.

Quân lấy một túi hồ sơ trong cặp, đặt tờ in vào giữa hai tấm bìa cứng rồi ghi giờ nhận lên mép giấy niêm. Anh chụp lại cả mặt trước, dấu thời gian trên màn hình quầy và phần chữ ký tiếp nhận của Chu. Mọi động tác đều diễn ra ngay trước mắt người tiếp tân, không vội vàng, cũng không tạo cảm giác họ đang lén giữ một thứ gì.

“Chúng tôi cần bổ sung vào biên nhận rằng trạng thái khóa đã được hệ thống hiển thị lúc chín giờ hai mươi ba phút,” anh nói. “Đồng thời đề nghị bảo toàn nhật ký tạo khóa, thay đổi quyền truy cập và mọi lần xuất, quét hoặc thay thế tệp liên quan đến mã này.”

Chu Tịnh Dư nhìn túi hồ sơ trong tay anh. “Một dòng trạng thái kỹ thuật không chứng minh có ai sửa tài liệu.”

“Đúng.” Quân kéo tờ yêu cầu bổ sung về phía mình. “Vì vậy tôi chưa nói có người sửa. Tôi chỉ yêu cầu giữ lại thứ có thể chứng minh hồ sơ đã được xử lý thế nào.”

Chu im lặng vài giây rồi ra hiệu cho tiếp tân đóng dấu. Chị ta giải thích rằng nhiều hồ sơ cũ được khóa trong giai đoạn chuyển hệ thống, người quản lý kho phải đứng tên phê duyệt để tránh nhân viên quầy truy cập dữ liệu nhạy cảm. Cách giải thích đủ hợp lý để không thể phản bác ngay. Chính sự hợp lý ấy khiến An Nhiên lạnh hơn. Nếu mọi việc đều có một lý do hành chính nghe được, sự thật có thể bị chôn dưới rất nhiều lớp quy trình mà không cần ai phải nói dối trắng trợn.

“Khóa từ khi nào?” Quân hỏi.

“Bộ phận pháp chế sẽ trả lời bằng văn bản.”

“Lý do khóa cụ thể?”

“Cũng sẽ trả lời bằng văn bản.”

“Nhật ký thay đổi có còn không?”

Nụ cười của Chu trở lại, mỏng và chuẩn xác. “Anh đang hỏi thay cho một yêu cầu chưa được phê duyệt.”

Quân không tranh luận thêm. Anh ghi đúng câu trả lời ấy vào cuối bản sao, đọc lại cho người tiếp tân nghe rồi đề nghị cô xác nhận đã tiếp nhận phần bổ sung. An Nhiên đứng bên cạnh, nhìn Chu giữ nguyên tư thế bình tĩnh. Chị ta không giật tờ giấy, không ngăn đóng dấu, không phạm một sai lầm dễ nhìn thấy. Người từng điều hành Minh Uyển qua nhiều đợt kiểm tra chắc chắn hiểu rằng cản trở công khai chỉ làm một tài liệu bình thường trở nên đáng ngờ hơn.

Họ vừa quay về phía cửa kính thì Cố Minh Du bước ra khỏi khu khám lần nữa. Ông không nhìn Chu, chỉ nói với An Nhiên bằng giọng đủ để mọi người nghe thấy: “Trong hồ sơ nhân sự của em có một biên bản đánh giá chuyên môn do tôi lập. Em đã nộp yêu cầu xem hồ sơ của mình, nên tôi có thể xác nhận phần tôi chịu trách nhiệm.”

Chu hơi nghiêng đầu. “Bộ phận hành chính chưa duyệt.”

“Tôi không giao bản sao.” Cố đáp. “Tôi xác nhận nội dung do chính tôi lập, trước mặt đại diện pháp lý của cô ấy.”

Quân hỏi ngay: “Biên bản đó có chứa thông tin khách hàng không?”

“Không. Chỉ có mã vụ việc, số trang đính kèm và đánh giá quy trình.”

“Vậy chúng tôi chỉ xem phần thuộc hồ sơ nhân sự và dữ liệu mô tả tài liệu. Không mở bệnh án.”

Cố gật đầu. Ông đi trước về phía căn phòng nhỏ cuối hành lang, nơi tấm bảng “Kiểm soát chất lượng” đã bạc một góc. An Nhiên nhận ra chiếc tủ kim loại màu xám trong phòng vẫn là chiếc tủ cũ. Trước đây, mọi phiếu sai sót chuyên môn đều được giữ ở đó trong ba tháng trước khi chuyển vào kho. Cô từng ngồi bên chiếc bàn này viết lại một bản tường trình vì ghi thiếu cân nặng của một con mèo. Hôm ấy Cố Minh Du bắt cô sửa, nhưng cũng bắt người phụ trách ca ký xác nhận rằng sai sót chưa gây hậu quả. Ông luôn tách lỗi khỏi sự nhục nhã. Có lẽ vì vậy, việc ông từng im lặng sau vụ của cô mới khiến cô khó hiểu đến thế.

Cố không mở tủ. Ông đăng nhập vào máy tính bằng tài khoản của mình, vào mục biên bản đánh giá nội bộ rồi dừng lại ở màn hình tìm kiếm. “Tôi có quyền xem các biên bản do tôi ký,” ông nói với Quân. “Tôi sẽ không mở tệp bệnh án liên kết.”

Quân đứng chếch sang một bên để không nhìn thấy những mã khác. “Chỉ mã vụ việc và lịch sử của biên bản.”

Cố nhập dãy số trên phiếu bảo toàn. Kết quả hiện ra chậm hơn bình thường. Màn hình chỉ có một dòng: biên bản rà soát quy trình, người lập Cố Minh Du, số tài liệu đính kèm tám trang. Bên cạnh là trạng thái đã số hóa. Ông nhấp vào phần danh mục, không mở nội dung từng trang.

Danh sách hiện lên từ trang một đến trang sáu, sau đó nhảy thẳng sang trang tám.

An Nhiên không nghe rõ tiếng điều hòa nữa. Cô nhìn khoảng trống giữa hai dòng số như nhìn một bậc cầu thang đã bị tháo mất. “Trang bảy là gì?”

Cố Minh Du không trả lời ngay. Ông mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sổ bìa đen đã sờn ở mép. “Ngày đó tôi kiểm lại hồ sơ sau khi em nghỉ. Tôi không được phép mang bản sao bệnh án ra ngoài, nên chỉ ghi số trang và điểm bất thường vào sổ làm việc cá nhân.” Ông lật đến một trang có ngày tháng cách đây tám năm. Dòng chữ ngắn, viết bằng mực xanh: “Bộ hồ sơ đủ 8 trang. Trang 7: xác nhận tư vấn nguy cơ, chữ ký A.N. Trang 8: quyết định bàn giao, chữ ký quản lý.”

An Nhiên đọc lại hai lần. Ký ức trong cô không vì mấy chữ ấy mà sáng rõ hơn. Cô vẫn nhớ tờ giấy dưới ánh đèn, ô đánh dấu đã điền sẵn và giọng người thúc rằng chủ đang chờ. Cô nhớ tay mình cầm bút. Cô nhớ cảm giác đầu bút trượt qua một đường kẻ. Nhưng cô không nhớ tiêu đề trên đầu trang.

“Tôi đã ký,” cô nói. “Em không thể dựa vào việc mình không nhớ để nói chữ ký đó không phải của em.”

“Thầy không nói em không ký.” Cố đặt ngón tay lên dòng ghi chú. “Thầy nói em ký trang xác nhận đã tư vấn nguy cơ. Bản kết luận dùng sau đó lại thể hiện chữ ký của em dưới phần đồng ý bàn giao con vật về cho người nhận. Hai việc không giống nhau.”

Căn phòng trở nên chật hẹp. An Nhiên nhìn ông, cố tìm một dấu hiệu của sự thương hại hoặc ý định giảm nhẹ cho cô. Cô không thấy. Gương mặt Cố chỉ mệt, như một người đã giữ một câu quá lâu đến mức chính nó trở thành món nợ.

“Vì sao thầy không nói từ lúc đó?”

“Thầy đã hỏi.” Ông đáp. “Bộ phận quản lý nói hồ sơ giấy được quét lại vì bản đầu lỗi, trang đánh số sai và nội dung không thay đổi. Khi thầy yêu cầu đối chiếu bản gốc, hồ sơ đã chuyển sang kho hạn chế. Em đã nghỉ, gia đình em cũng yêu cầu không liên hệ thêm. Thầy chọn tin rằng nếu không đủ chứng cứ thì im lặng sẽ tránh làm em tổn thương thêm.”

An Nhiên cười rất khẽ, không có ý vui. “Ai cũng nghĩ im lặng là cách bảo vệ em.”

Cố hạ mắt. “Ừ. Và thầy đã sai.”

Quân không để khoảng lặng biến thành một lời thú nhận quá rộng. Anh hỏi từng điểm, giọng đều: cuốn sổ được lập vào ngày nào, có ai từng xem, biên bản số hóa lần cuối khi nào, hệ thống có lưu phiên bản cũ hay không. Cố trả lời điều ông chắc chắn và nói rõ điều chỉ là trí nhớ. Biên bản nội bộ được tạo ba ngày sau vụ việc. Mười một ngày sau, tệp đính kèm được thay bằng một bản quét mới. Nhật ký trên màn hình chỉ ghi tài khoản quản trị, không hiện tên người thao tác. Cố từng gửi yêu cầu đối chiếu, nhưng mục phản hồi hiện nay đã bị đóng với lý do “sai lệch kỹ thuật đã khắc phục”.

“Thầy có nhìn thấy bản quét mới không?” An Nhiên hỏi.

“Có. Một lần.”

“Chữ ký thế nào?”

Cố mở phần hình thu nhỏ của biên bản đánh giá, nơi chỉ lưu một ảnh minh họa đã che thông tin khách hàng. Trong ô ảnh là góc dưới của một trang giấy, đủ thấy một chữ ký màu xanh. Nó là tên cô, đúng kiểu cô thường ký nhanh khi trực đông. Nhưng toàn bộ chữ ký nằm cao hơn đường chấm dành cho người xác nhận. Quanh nét mực có một viền trắng mảnh, gần như không thấy nếu không phóng lớn.

An Nhiên tiến lại gần. Trong ký ức, đầu nét cuối của chữ “Nhiên” đã cắt qua đường kẻ dọc màu xám. Trên ảnh, đường kẻ dừng trước chữ ký rồi xuất hiện lại phía sau, không hề xuyên qua nét mực.

“Có thể là lỗi nén ảnh,” cô nói, dù lòng bàn tay đã lạnh ngắt.

“Có thể,” Quân đồng ý. “Cũng có thể là ảnh chữ ký được chèn vào. Hiện tại chưa đủ để kết luận.”

Câu trả lời khiến cô vừa biết ơn vừa đau. Anh không trao cho cô một sự trong sạch dễ dàng. Cố Minh Du cũng không. Trang bảy bị thiếu không xóa việc cô đã ký trong lúc chưa đọc kỹ, càng không xóa tám năm cô chọn không quay lại. Nhưng lần đầu tiên, giữa phần lỗi cô vẫn mang và hậu quả đã xảy ra, xuất hiện một khoảng cách có thể đo được bằng số trang, thời điểm thay tệp và một đường kẻ bị đứt.

Quân dùng điện thoại chụp cuốn sổ sau khi Cố che các dòng không liên quan. Anh yêu cầu ông viết một bản xác nhận riêng về số trang và thời điểm ghi chú, không nêu dữ liệu khách hàng. Cố vừa kéo tờ giấy trắng lại thì màn hình máy tính chớp một lần. Cửa sổ danh mục biến mất, thay bằng thông báo màu đỏ: “Phiên truy cập hồ sơ hạn chế đã được ghi nhận. Tài khoản quản lý kho đã được thông báo.”

Ngay sau đó, điện thoại bàn vang lên.

Cố nhìn số nội bộ hiển thị, bàn tay đặt trên ống nghe nhưng chưa nhấc. Ngoài hành lang, tiếng giày cao gót dừng lại trước cửa phòng.

Giọng Chu Tịnh Dư truyền qua lớp kính mờ, vẫn lịch sự như lúc ở quầy tiếp tân.

“Bác sĩ Cố, An Nhiên đang tra cứu hồ sơ nào ở trong đó?”