Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 38 - Chương 38: Phòng Khám Minh Uyển
Chương 38: Phòng Khám Minh Uyển
Mùi sát trùng ở Minh Uyển vẫn giống hệt tám năm trước. Không phải thứ mùi nồng đến cay mắt ở những phòng khám nhỏ thiếu thông gió, mà là mùi sạch vừa đủ, lạnh vừa đủ, được giữ ở một mức khiến người bước vào tin rằng mọi thứ phía sau cánh cửa kính đều đang nằm trong kiểm soát. An Nhiên dừng lại nửa nhịp khi cửa tự động mở. Quân không thúc. Anh chỉ đứng chếch sang bên, để cô tự bước qua vạch kim loại trên sàn.
Tin nhắn của Kỷ vẫn nằm trong điện thoại dùng một lần, được niêm vào túi chắn sóng từ đêm qua. Họ không trả lời thêm. Sau gần một giờ đối chiếu, Quân xác định câu “hãy quay lại Minh Uyển” không phải chỉ dẫn có giá trị pháp lý, càng không đủ để chứng minh Kỷ biết nội dung hồ sơ cũ. Nhưng Minh Uyển là đầu mối có thể kiểm chứng bằng quy trình bình thường. Sáng nay, họ đến với hai văn bản: một yêu cầu cung cấp bản sao hồ sơ nhân sự của An Nhiên trong thời gian làm việc, và một thông báo đề nghị bảo toàn mọi tài liệu có chữ ký của cô liên quan đến ca bệnh năm xưa. Họ không xin mở hồ sơ khách hàng tại quầy, không yêu cầu ai phá quy định bảo mật, cũng không nhắc PawCare trước khi biết người đối diện là ai.
Quầy tiếp tân đã được thay bằng đá trắng sáng hơn, màn hình xếp hàng lớn hơn và logo hoa uyển cũ được giản lược thành một đường cong màu bạc. Người nhân viên trẻ tra tên An Nhiên trên lịch hẹn, nụ cười nghề nghiệp không đổi khi nghe cô nói mình từng làm ở đây. Nhưng cô điều dưỡng đang đẩy xe thuốc qua hành lang thì khựng lại. Bánh xe trước chạm vào đường ron gạch, phát ra một tiếng cộc rất nhỏ. Bà nhìn An Nhiên, rồi nhìn sang Quân, sau đó cúi xuống chỉnh lại khay dụng cụ dù không có thứ gì lệch.
Sự im lặng ấy làm ngực An Nhiên nặng hơn một câu trách móc. Cô từng trực cùng người phụ nữ đó ba đêm liên tiếp trong một đợt viêm ruột truyền nhiễm, từng chia nhau hộp cơm nguội lúc gần sáng. Khi An Nhiên rời Minh Uyển, cô không quay lại lấy chiếc cốc sứ trong tủ cá nhân, cũng không chào ai. Cô đã tin bỏ đi nhanh sẽ khiến mọi người đỡ khó xử. Đứng ở đây, cô mới thấy phần khó xử ấy không biến mất; nó chỉ được để lại cho những người ở lại tự gọi tên theo cách của họ.
“Tôi có lịch với bộ phận hành chính lúc chín giờ,” cô nói, đặt căn cước và bản yêu cầu lên quầy. “Tôi chỉ cần xác nhận đã tiếp nhận văn bản. Mọi nội dung liên quan hồ sơ y tế có thể xử lý sau theo đúng thẩm quyền.”
Người tiếp tân đọc dòng đầu, rồi xin phép gọi quản lý. Trong lúc chờ, An Nhiên nhìn qua vách kính vào khu khám. Một chú chó nhỏ đang ngồi trong lòng người chủ, hai tai ép xuống vì sợ. Bác sĩ trẻ quỳ thấp hơn mặt bàn, đưa mu bàn tay cho nó ngửi trước khi chạm vào. Động tác đúng, chậm và tử tế. Minh Uyển chưa từng là một nơi chỉ có người xấu. Chính điều đó làm ký ức ở đây khó chịu hơn. Một hệ thống có thể giữ được nhiều việc tốt, trong khi vẫn chọn che một việc sai đủ lớn để thay đổi đời người.
Cánh cửa cuối hành lang mở ra. Cố Minh Du bước ra trước, áo blouse vẫn cài kín đến nút thứ hai, mái tóc đã bạc nhiều hơn bức ảnh lưu trên mạng. Ông nhìn thấy An Nhiên gần như ngay lập tức. Bàn tay đang giữ bệnh án của ông siết lại, nhưng gương mặt chỉ động rất nhẹ.
“Em quay lại rồi.”
Không phải câu hỏi. An Nhiên thấy cổ họng mình khô đi. Suốt những năm ở Minh Uyển, Cố Minh Du là người duy nhất có thể bắt cô viết lại một phiếu theo dõi ba lần mà không khiến cô cảm thấy bị hạ nhục. Ông nghiêm khắc với sai số, nhưng không dùng sai số để định nghĩa con người. Ngày cô nộp đơn nghỉ, ông đang đi hội chẩn ngoài thành phố. Sau đó, ông chỉ gửi một tin nhắn: “Khi nào đủ bình tĩnh, hãy quay lại đọc toàn bộ hồ sơ.” Cô đã không trả lời.
“Em đến nộp yêu cầu bằng văn bản,” cô nói. “Chưa phải để kết luận điều gì.”
Ánh mắt Cố Minh Du chuyển sang tập giấy trên quầy. Ông vừa định nói thì tiếng giày cao gót vang lên từ phía khu văn phòng. Chu Tịnh Dư xuất hiện trong bộ vest màu xám nhạt, thẻ quản lý gắn ngay ngắn dưới xương quai xanh. Chị ta không già đi nhiều theo cách An Nhiên đã tưởng. Vẫn là dáng đi thẳng, nụ cười vừa đủ và ánh mắt có thể đo được người đối diện đang mất bình tĩnh đến đâu.
“Bác sĩ An.” Chu dừng cách cô hai bước. “Minh Uyển lâu rồi không được báo trước rằng cô sẽ ghé thăm.”
“Tôi đã đặt lịch qua bộ phận hành chính.”
“Một yêu cầu sao chép hồ sơ không giống một cuộc thăm hỏi.” Chu cầm tờ giấy nhưng không rút khỏi tay người tiếp tân. Chị ta đọc nhanh, rồi nhìn Quân. “Và đây là?”
“Quân, đại diện pháp lý hỗ trợ cô An Nhiên trong phạm vi yêu cầu hôm nay.” Anh đưa danh thiếp, giọng bình thản. “Chúng tôi đề nghị phòng khám đóng dấu nhận hai văn bản. Yêu cầu thứ nhất chỉ liên quan hồ sơ nhân sự của cô ấy. Văn bản thứ hai là thông báo bảo toàn dữ liệu, không phải yêu cầu tiếp cận ngay hồ sơ khách hàng.”
Chu nhìn danh thiếp lâu hơn mức cần thiết. “Luật sư đi cùng thường khiến một việc cũ trở nên nghiêm trọng hơn.”
“Một việc cũ chỉ nghiêm trọng hơn khi tài liệu về nó không còn nguyên vẹn,” Quân đáp.
Không khí quanh quầy tiếp tân chùng xuống. Cô điều dưỡng cũ đã đẩy xe thuốc đi, nhưng hai nhân viên ở bàn phía trong cùng lúc cúi thấp màn hình. An Nhiên nghe rõ tiếng máy in nhả giấy ở đâu đó sau vách. Cơ thể cô nhận ra nơi này trước lý trí: vai cứng, lòng bàn tay lạnh, mắt tự tìm cửa thoát hiểm. Cô đặt hai tay lên mép quầy, không giấu cũng không siết lại.
Chu mỉm cười. “Cô An Nhiên đã nghỉ việc từ lâu. Hồ sơ y tế thuộc về khách hàng và phòng khám. Chúng tôi không thể vì cảm giác áy náy của một cựu nhân viên mà mở kho lưu trữ.”
Câu nói rơi đúng chỗ Kỷ đã chạm vào đêm qua. Một chữ ký sai. Một bác sĩ tin hồ sơ trước mặt. Trách nhiệm bắt đầu ở đâu. An Nhiên cảm thấy ký ức cũ dâng lên cùng mùi sát trùng: tờ xác nhận đặt dưới ánh đèn trắng, ô đánh dấu đã được điền, lời thúc giục rằng chủ đang chờ, rằng ca sau đã tới, rằng cô chỉ cần ký để hoàn tất quy trình. Cô đã ký. Sau đó cô đã im lặng khi phòng khám nói mọi thứ được giải quyết nội bộ.
Quân không quay sang cô. Anh để khoảng trống đó thuộc về cô.
“Tôi không yêu cầu phòng khám mở hồ sơ vì áy náy,” An Nhiên nói. Giọng cô ban đầu hơi khàn, nhưng không vỡ. “Tôi yêu cầu bản sao những tài liệu tôi có quyền được biết và đề nghị bảo toàn những tài liệu có chữ ký của tôi. Tôi không phủ nhận chữ ký ấy. Tôi đang kiểm tra xem trước và sau chữ ký có những gì.”
Nụ cười của Chu mỏng đi. “Cô rời khỏi đây khi mọi người còn phải xử lý hậu quả. Bây giờ quay lại với luật sư, cô muốn chứng minh mình cũng là nạn nhân sao?”
“Không.” An Nhiên nhìn thẳng chị ta. “Tôi muốn xác định phần hậu quả nào thực sự do tôi gây ra, và phần nào đã được người khác quyết định thay tôi.”
Cố Minh Du đứng bên cạnh không nói gì, nhưng bệnh án trong tay ông hạ xuống. Chu quay sang ông như thể vừa nhớ trong hành lang còn một người khác. “Bác sĩ Cố, ca khám của anh đang chờ.”
Ông nhìn An Nhiên thêm một giây. “Tôi biết.” Rồi ông quay vào khu khám. Trước khi cánh cửa khép lại, An Nhiên thấy ông đặt bệnh án sang tay trái, động tác cũ mỗi khi muốn ghi nhớ một việc nhưng chưa thể nói ngay.
Chu cuối cùng yêu cầu tiếp tân đóng dấu nhận. Chị ta không từ chối bằng văn bản, cũng không hứa thời hạn cung cấp ngoài câu trả lời tiêu chuẩn rằng bộ phận pháp chế sẽ phản hồi. Quân đọc kỹ từng dấu ngày, chụp lại hai bản đã nhận và đề nghị ghi rõ một bản được chuyển cho người phụ trách lưu trữ. Chu tự tay viết tên mình ở dòng tiếp nhận nội bộ.
“Tôi phụ trách toàn bộ kho hồ sơ cũ,” chị ta nói. “Để tránh thất lạc.”
An Nhiên nhìn nét bút gọn, đều, không thừa một nét. Ngày trước, Chu cũng viết những ghi chú hành chính bằng nét chữ ấy rồi đặt lên hồ sơ trước khi chuyển cho bác sĩ ký. Cô không thể kết luận chỉ từ một sự quen thuộc. Vì vậy cô không nói gì, chỉ ghi nhớ câu vừa nghe: Chu Tịnh Dư trực tiếp quản lý kho lưu trữ.
Khi họ chuẩn bị rời đi, người tiếp tân gọi lại. “Xin lỗi, hệ thống yêu cầu nhập mã hồ sơ tham chiếu để tạo phiếu bảo toàn. Trong đơn của cô có mã này, đúng không ạ?”
Quân đưa ngón tay chỉ vào dòng mã ca bệnh mà An Nhiên đã lấy từ bản biên bản cũ còn giữ. “Chỉ nhập mã. Không mở nội dung.”
Cô nhân viên làm theo. Màn hình phản chiếu trên mặt đá trắng, các ô thông tin hiện lên rồi dừng ở vòng tròn tải dữ liệu. Một tiếng báo ngắn vang lên. Cô tiếp tân nhíu mày, thử lại lần nữa, sau đó quay màn hình sang phía Chu.
“Hồ sơ không cho tạo yêu cầu từ tài khoản quầy.”
Chu bước tới quá nhanh so với vẻ bình thản từ đầu buổi. “Vậy chuyển cho tôi xử lý.”
Quân giơ tay, không chạm vào máy. “Xin in màn hình trạng thái hoặc ghi rõ lý do hệ thống từ chối trên phiếu tiếp nhận. Chúng tôi không cần dữ liệu bệnh án.”
Người tiếp tân nhìn Chu. Trong vài giây, An Nhiên thấy rõ nỗi sợ rất nhỏ của một nhân viên không biết tuân theo quy trình nào mới an toàn cho mình. Chu im lặng, rồi gật đầu. Máy in sau quầy chạy lên. Tờ giấy chỉ có mã hồ sơ, thời gian thao tác và ba dòng trạng thái, không có tên khách hàng hay thông tin con vật.
Quân nhận tờ giấy trước, đọc một lượt rồi đưa cho An Nhiên. Dòng đầu ghi: “Hồ sơ lưu trữ hạn chế.” Dòng thứ hai: “Không cho phép truy xuất tại điểm tiếp nhận.” Dòng cuối cùng ngắn hơn, nhưng khiến mùi sát trùng quanh cô đột ngột lạnh buốt.
“Người phê duyệt khóa: Chu Tịnh Dư.”
