Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 37 - Chương 37: Người Đàn Ông Luôn Mỉm Cười
Chương 37: Người Đàn Ông Luôn Mỉm Cười
Điện thoại dùng một lần rung thêm lần nữa trước khi An Nhiên kịp đặt nó xuống bàn. Màn hình không hiện tin nhắn mới, chỉ báo người gửi đang nhập. Ba chấm sáng lên rồi biến mất, lặp lại hai lần như thể người ở đầu bên kia muốn cô biết hắn vẫn còn đó, nhưng không vội nói. Quân đưa tay chặn khi cô định mở phần thông tin số điện thoại. “Chụp lại màn hình trước. Cả giờ nhận, sóng, pin và ứng dụng đang dùng.” Anh nói nhỏ, mắt vẫn nhìn qua lớp kính quán cà phê về phía sảnh PawCare. Kỷ Hoài Nam không đứng ở cửa. Chỉ có cô nhân viên lúc nãy đang chỉnh lại một chậu cây, động tác bình thản đến mức khó tin rằng vài phút trước họ vừa bị gọi đúng tên thật.
An Nhiên làm theo. Cô chuyển ảnh sang máy của Quân bằng cáp, không dùng mạng không dây, rồi ghi thời điểm vào cuối bản quan sát. Số nhắn tin trùng với số riêng trên danh thiếp của Kỷ. Hắn không giấu mình, cũng không dùng tài khoản ảo. Sự công khai ấy khiến lời nhắn giống một lời chào hơn là đe dọa, nhưng chính vì vậy nó mới đáng ngại. Một người sợ bị phát hiện sẽ giữ khoảng cách. Kỷ lại chủ động bước vào hồ sơ của họ, như thể tin chắc mọi điều hắn làm đều có thể được giải thích bằng phép lịch sự.
Tin nhắn thứ ba cuối cùng hiện lên: “Tôi không có ý làm cô khó chịu. Chỉ nghĩ rằng một cuộc trò chuyện về trách nhiệm nên bắt đầu bằng sự thành thật.”
An Nhiên đọc xong, ngón tay dừng trên mép bàn. Câu chữ không có một từ xúc phạm, nhưng đã đặt cô vào vị trí người sai trước khi cuộc đối thoại bắt đầu. Quân kéo tờ giấy trắng lại gần, viết ba khả năng: nhận diện qua dữ liệu công khai, nhận diện qua người từng biết cô, hoặc theo dõi từ trước. Anh khoanh tròn khả năng đầu tiên. “Chưa được chọn phương án đáng sợ nhất chỉ vì nó khiến ta thấy hợp lý.”
“Nhưng hắn biết số này.”
“Chúng ta dùng số này để đăng ký buổi tư vấn.” Quân gạch một đường dưới dòng đầu. “Biết số không phải lỗ hổng. Biết cô là ai mới là phần cần tách riêng.”
An Nhiên gọi về trung tâm. Tưởng Nghiên lập tức đổi quy ước trực ca: không xác nhận lịch của bất kỳ thành viên nào qua điện thoại, mọi yêu cầu tư vấn mới phải để lại tên, hồ sơ và số gọi lại; Phó Nhiên kiểm tra xem hình ảnh của An Nhiên có xuất hiện trong các bài đăng cũ hay không. NL-17-402 vẫn ổn định, đã ăn một phần nhỏ và không có phản ứng bất thường với người trực. Thông tin ấy giúp nhịp thở của cô chậm lại đôi chút. Dù Kỷ đang cố kéo cô về quá khứ, ở trung tâm vẫn có một sinh mạng cần những quyết định hiện tại phải chính xác.
Quân đề nghị không trả lời ngay. Họ rời quán bằng cửa sau, đi bộ qua hai dãy cửa hàng rồi mới gọi xe. Trên đường, An Nhiên tắt định vị, kiểm tra quyền truy cập của ứng dụng và tháo thẻ SIM phụ ra khỏi chiếc điện thoại dùng một lần. Cô không thấy phần mềm lạ, không có thiết bị đăng nhập mới, cũng không có dấu hiệu tài khoản bị chiếm. Mỗi kết quả bình thường đều loại bớt một khả năng, nhưng không làm câu hỏi chính nhẹ hơn: Kỷ đã nhìn thấy cô ở đâu trước hôm nay?
Phó Nhiên gửi về một đường dẫn lưu trữ cũ khi họ còn chưa tới trung tâm. Trang giới thiệu nhân sự của phòng khám Minh Uyển từ nhiều năm trước vẫn còn bản chụp trên bộ nhớ web. Ảnh An Nhiên mặc áo blouse trắng, tóc buộc cao, dưới tên là dòng chuyên môn về nội khoa và hành vi thú cưng. Một bài hội thảo cũ cũng có ảnh cô đứng cạnh Cố Minh Du. Chỉ cần đối chiếu camera ở PawCare với những hình ảnh ấy, Kỷ có thể nhận ra cô mà không cần nguồn bí mật nào. Phó Nhiên còn tìm thấy một bình luận cũ gọi cô là “bác sĩ An”, nhưng không có bài viết công khai nào nói lý do cô rời Minh Uyển.
“Ít nhất hắn không cần thuê người theo dõi để biết mặt cô,” Quân nói khi họ ngồi trong phòng họp nhỏ của trung tâm. Anh cắm điện thoại dùng một lần vào túi chắn sóng rồi đặt trước mặt cả đội. “Phần chưa giải thích được là hắn biết tới mức nào.”
An Nhiên nhìn bức ảnh cũ trên màn hình máy tính. Người trong ảnh đứng rất thẳng, nụ cười nghề nghiệp mỏng và đúng mực. Cô nhớ ngày ấy mình tin rằng chỉ cần chuyên môn đủ tốt thì mọi giấy tờ còn lại sẽ tự đi đúng đường. Sau sai lầm, cô lại tin điều ngược lại: một chữ ký sai có thể phủ nhận tất cả những điều mình từng làm đúng. Kỷ chỉ cần biết cô từng rời Minh Uyển đột ngột là đã có thể đoán nơi nên đặt dao. Hắn không nhất thiết phải nắm toàn bộ sự thật; hắn chỉ cần khiến cô nghĩ hắn nắm.
Điện thoại trong túi chắn sóng rung yếu một lần. Quân mở khóa trong khi Tưởng Nghiên bật camera ghi lại thao tác. Kỷ nhắn: “Tôi có thể gọi không? Mười phút. Không ghi âm cũng được.”
Quân gõ thay cô: “Mọi trao đổi xin thực hiện bằng văn bản.”
Câu trả lời đến gần như ngay lập tức. “Luật sư Quân cẩn thận hơn tôi nghĩ.”
Không khí trong phòng khựng lại. Phó Nhiên thôi gõ bàn phím. Tưởng Nghiên nhìn Quân, nhưng anh chỉ ghi thêm một dòng vào biên bản: đối phương biết vai trò nghề nghiệp của người đi cùng. Thông tin về Quân cũng có thể tìm thấy công khai, nhất là sau vụ đội bị tố bắt trộm, nhưng cách Kỷ gọi thẳng chức danh cho thấy hắn đã chuẩn bị hồ sơ về họ trước khi gửi tin nhắn.
An Nhiên kéo điện thoại về phía mình. “Anh muốn nói gì về trách nhiệm?” cô gõ.
Kỷ gửi một đoạn dài hơn: “Rằng trách nhiệm luôn có giá. Giá của thức ăn, thuốc, nhân sự trực đêm, camera, bảo hiểm, luật sư và cả những chỗ trống phải giữ cho trường hợp khẩn cấp. Người ta thích nói tình thương không nên tính bằng tiền, nhưng đến khi một gia đình kiệt sức, chính tiền quyết định họ còn bao nhiêu lựa chọn. PawCare không tạo ra sự kiệt sức ấy. Chúng tôi chỉ xây một hệ thống đủ lớn để tiếp nhận nó.”
An Nhiên đọc chậm từng câu. Đây không còn là quảng cáo ở phòng trình diễn. Kỷ đang nói thật hơn, và sự thật của hắn nguy hiểm ở chỗ một phần trong đó không sai. Thức ăn có giá. Thuốc có giá. Một ca trực xuyên đêm cũng có giá. Đội cứu hộ từng phải hoãn sửa xe vì thiếu tiền, từng cân từng túi cát vệ sinh và tranh luận xem hóa đơn nào có thể trả muộn. Lòng tốt không miễn cho ai khỏi chi phí. Nhưng Kỷ đã lặng lẽ đổi vị trí của câu hỏi: từ việc hệ thống của hắn đưa sinh mạng đi đâu, thành việc ai đủ tiền để đòi hỏi một lựa chọn khác.
Cô trả lời: “Chi phí không cho phép một tổ chức giấu điểm đến của con vật hoặc biến sự kiệt sức thành sự đồng ý.”
“Đồng ý nào cũng sinh ra trong hoàn cảnh,” Kỷ viết. “Một người ký vì thiếu tiền vẫn là người ký. Một bác sĩ ký vì tin hồ sơ trước mặt vẫn là người chịu trách nhiệm cho chữ ký của mình.”
An Nhiên không chạm vào màn hình nữa. Tiếng máy lọc không khí trong phòng bỗng rõ đến khó chịu. Kỷ chưa nói hồ sơ nào, năm nào hay sinh mạng nào. Hắn chỉ đặt đúng ba từ vào chỗ cô sợ nhất: bác sĩ, hồ sơ, chữ ký.
Quân úp điện thoại xuống. “Dừng ở đây.”
“Anh ta biết.”
“Anh ta biết cô sẽ phản ứng với câu đó.” Giọng Quân vẫn thấp, nhưng không còn lạnh. “Hai chuyện không giống nhau.”
An Nhiên muốn phản bác, rồi nhận ra bàn tay mình đang siết chặt đến trắng đầu ngón. Cô thả ra, lấy một tờ biểu mẫu trống và tự ghi lại phản ứng của mình như ghi một dấu hiệu lâm sàng: tim nhanh, khó tập trung, ký ức cũ bị kích hoạt. Viết ra không khiến nó biến mất, nhưng trả nó về đúng tên. Đây là một đòn tâm lý, chưa phải chứng cứ rằng Kỷ giữ hồ sơ năm xưa.
Tưởng Nghiên hỏi có cần đổi địa điểm lưu trú của NL-17-402 không. Quân nói chưa có căn cứ cho thấy con vật đang bị nhắm tới, chuyển đi lúc này có thể làm xáo trộn chuỗi quản lý và tạo thêm rủi ro. Họ thống nhất tăng hai lớp kiểm tra người ra vào, sao lưu camera ra ổ ngoại tuyến mỗi sáu giờ và không đăng bất kỳ hình ảnh nào có thể xác định ca trực. Phó Nhiên tạm ẩn các bài cũ có lịch hoạt động cụ thể, nhưng giữ nguyên bản sao để tránh bị xem là xóa dấu vết sau tranh chấp. Không ai đề nghị đối đầu PawCare ngay. Kỷ muốn họ hoảng và tự làm hỏng quy trình; câu trả lời tốt nhất lúc này là không cho hắn điều đó.
Quân mở lại điện thoại, gõ: “Nếu anh có thông tin liên quan đến một hồ sơ cụ thể, hãy nêu rõ nguồn và mục đích sử dụng. Những ám chỉ cá nhân không phải trao đổi chuyên môn.”
Lần này Kỷ im lâu hơn. Qua cửa kính phòng họp, An Nhiên thấy Phó Nhiên đem bát nước mới vào khu cách ly, Tưởng Nghiên kiểm tra khóa cổng rồi quay lại ký sổ. Những việc nhỏ, lặp lại và không đẹp để đưa lên quảng cáo. Chúng cũng có giá, nhưng giá ấy được ghi thành hóa đơn, ca trực và trách nhiệm có người đứng tên; không phải một khoảng trắng nơi sinh mạng bị chuyển đi rồi gọi bằng một thuật ngữ dễ nghe hơn.
Tin nhắn cuối cùng hiện lên sau gần ba phút im lặng. “Tôi không đe dọa cô, bác sĩ An Nhiên. Tôi chỉ cho rằng người muốn hỏi PawCare về trách nhiệm nên biết trách nhiệm của chính mình bắt đầu ở đâu.” Một dòng mới xuất hiện ngay sau đó. “Không phải ở cơ sở của tôi.”
Rồi Kỷ gửi thêm bốn chữ: “Hãy quay lại Minh Uyển.”
Trong ảnh đại diện nhỏ bên cạnh tin nhắn, Kỷ Hoài Nam vẫn mỉm cười.
