Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 35 - Chương 35: Câu Xin Lỗi Muộn

Chương 35: Câu Xin Lỗi Muộn

Lâm Chi vẫn giữ tay trên tay nắm cửa. Câu hỏi của cô không lớn, nhưng căn phòng vừa đủ yên để Tô Mạn nghe thấy cả phần mình đã né suốt sáu năm. Lễ tân không gõ thêm lần nữa. Lục Trì ngồi nguyên chỗ cũ, ánh mắt hạ xuống tờ điều kiện đã ký, như thể hiểu rằng bất kỳ lời chen vào nào lúc này cũng sẽ biến cuộc đối diện thành một phiên bào chữa tập thể.

Tô Mạn không trả lời ngay bằng một câu đã chuẩn bị. Cô nhìn Lâm Chi, rồi nói: “Cả hai. Tôi đến vì Hạ Nhiên, nhưng lời xin lỗi không phải một phần trong kế hoạch cứu cô ấy.” Lâm Chi không rời tay khỏi cửa. “Vậy cô xin lỗi điều gì?” Câu hỏi ấy buộc mọi chữ chung chung phải rơi hết. Không còn chỗ cho những cụm như chuyện năm đó, hoàn cảnh lúc ấy hay tôi cũng đã rất khó khăn.

“Tôi xin lỗi vì đã đứng ngoài phòng họp khi biết chị không muốn ở trong đó một mình.” Giọng Tô Mạn thấp nhưng không run. “Tôi xin lỗi vì đã sửa bản thông cáo để sự im lặng của chị trông giống một quyết định tự nguyện. Tôi xin lỗi vì đã khóa các cuộc gọi dưới danh nghĩa bảo vệ, rồi để công ty dùng khoảng im lặng đó nói thay chị. Tôi xin lỗi vì đã nhìn thấy câu chuyện không khớp mà vẫn chọn thứ đúng quy trình hơn thứ đúng với chị.” Cô dừng lại, không phải để chờ phản ứng mà để không nuốt mất phần cuối. “Và sau khi chị biến mất, tôi đã không tìm chị như một con người. Tôi chỉ nghĩ về việc hồ sơ đã đóng, truyền thông đã nguội và mình còn giữ được công việc.”

Lâm Chi quay hẳn lại. “Cô lúc đó chỉ là một trợ lý,” cô nói. “Đó là câu mọi người vẫn dùng để tha cho cô.” Tô Mạn đáp: “Nó giải thích vì sao tôi sợ. Không xóa được việc tôi đã làm.”

“Cô nghĩ bước vào phòng họp thì thay đổi được gì?” “Có thể không thay đổi được quyết định của Tần Viễn.” Tô Mạn giữ mắt mình ở đúng chỗ. “Nhưng ít nhất chị đã không phải ngồi một mình trong khi người khác biến chị thành vấn đề cần xử lý. Tôi đã không làm điều nhỏ nhất chỉ vì nó không đủ lớn để cứu cả tình thế.” Lâm Chi khẽ siết ngón tay quanh tay nắm. “Cô luôn rất giỏi tính hiệu quả.” “Đúng. Và tôi đã dùng cái gọi là hiệu quả để hợp thức hóa sự hèn nhát.”

Lâm Chi nhìn cô rất lâu rồi hỏi: “Cô đã nghe hết bản ghi âm chưa?” Bàn tay Tô Mạn lạnh đi. Mọi lý do về thời điểm, an toàn hay kiểm định đều chỉ đúng một phần. “Chưa,” cô trả lời.

“Vậy cô đang xin lỗi ai?” Lâm Chi cười rất nhẹ. “Một Lâm Chi dừng lại trước đoạn cô không chịu nghe. Cô biết mình đã làm gì, nhưng chưa biết tôi đã nói gì sau đó. Cô xin lỗi một phiên bản vừa đủ để cô chịu nổi.”

Tô Mạn muốn nói cô không cần nghe thêm để biết mình sai, nhưng như vậy lại tự quyết định phạm vi tổn thương. “Chị nói đúng. Lời xin lỗi này chưa chạm tới tất cả những gì chị đã chịu.” “Cô định mở nó ngay sau khi ra khỏi đây?” “Không. Tôi không muốn nghe nó như chìa khóa cho vụ Hạ Nhiên, hay dùng giọng chị để chứng minh mình đã hối hận đủ.”

“Cô vẫn chờ đúng thời điểm.” “Có. Nhưng lần này tôi biết chờ đợi cũng có giá, và người trả giá không được phép chỉ là chị. Tôi sẽ nghe hết, không phải hôm nay, không để lấy chứng cứ hay xin chị công nhận tôi đã thay đổi. Tôi chỉ không còn giả vờ phần mình chưa dám nghe không tồn tại.”

Lâm Chi buông tay khỏi cửa. “Có một thời gian tôi nghĩ cô sẽ gọi. Không hỏi tôi có đồng ý thông cáo hay gia đình đã ký giấy chưa. Chỉ hỏi tôi đang ở đâu và có cần ai đến không.” Tô Mạn nhớ những lần nhìn tên cô trong danh bạ rồi tự nhủ gọi từ số công ty sẽ khiến tình hình tệ hơn. Cô đã biến do dự thành nguyên tắc để tránh câu trả lời mình sợ. “Tôi đã không gọi. Tôi xin lỗi vì điều đó.”

“Muộn rồi.” “Tôi biết.” “Một câu xin lỗi không trả lại hợp đồng, không xóa những bài báo, không trả lại sáu năm tôi phải đổi tên và học cách nhìn sau lưng trước khi bước vào một căn phòng.” “Tôi biết.” Lâm Chi cau mày. “Đừng nói cô biết như thể chúng ta đã cân đủ hai phía.” Tô Mạn siết nhẹ các ngón tay, rồi sửa lại: “Tôi không biết hết. Tôi chỉ biết lời xin lỗi này đến muộn và không đủ. Tôi vẫn phải nói, nhưng chị không có nghĩa vụ nhận.”

Câu nói ấy khiến Lâm Chi im lặng lâu hơn. Lục Trì vẫn không ngẩng lên. Tiếng điều hòa và tiếng bước chân ngoài hành lang trở nên rõ ràng đến khó chịu. Cuối cùng, Lâm Chi nói: “Tôi không tha thứ cho cô.” Tô Mạn không thấy bất ngờ, nhưng lồng ngực vẫn thắt lại. Cô gật đầu. “Chị không cần tha thứ.” “Tôi cũng không chấp nhận việc cô dùng câu xin lỗi này như bằng chứng nhân cách sau này.” “Tôi sẽ không nhắc nó với bất kỳ ai.”

Lâm Chi nhìn sang tờ giấy điều kiện trên bàn. “Cô sẽ nói gì với Hạ Nhiên?” Tô Mạn đáp ngay, nhưng không nhanh đến mức giống một câu thuộc lòng. “Tôi sẽ nói chị đã đến, chị an toàn trong phạm vi chị cho phép tôi biết, và chị từ chối làm chứng. Tôi sẽ nói chúng tôi không được dùng tên chị, không được chờ chị đổi ý và phải tiếp tục bằng những gì tự mình có thể xác minh.” “Cô sẽ không nói có hy vọng?” “Không. Sự tồn tại của chị không phải tin tốt để tôi phân phối cho một case khác.”

Lâm Chi lần đầu rời mắt khỏi Tô Mạn. Cô nhìn qua lớp kính sọc trên cửa, nơi bóng người ngoài hành lang chỉ còn là những vệt màu nhòe. “Nếu cô kể việc tôi xuất hiện như một bước tiến, cuộc gặp này kết thúc ở đây.” “Tôi hiểu.” “Nếu Hạ Nhiên hỏi tôi có thể giúp cô ấy không?” “Tôi sẽ nói chị đã trả lời rồi.” Tô Mạn không thêm ít nhất là bây giờ, dù chính Lâm Chi từng dùng cụm từ ấy. Cô không có quyền biến một khe hở trong câu nói thành lời hứa.

Lâm Chi cầm bản điều kiện của mình lên, gấp lại một lần rồi bỏ vào túi áo. “Tôi không nhận lời xin lỗi,” cô nói. “Nhưng tôi đã nghe.” Hai câu đứng cạnh nhau mà không hủy nhau. Tô Mạn cảm thấy đau, song lần đầu tiên cái đau ấy không thúc cô sửa tình hình cho đẹp hơn. Cô chỉ đáp: “Cảm ơn chị đã nghe.”

Lâm Chi mở cửa. Trước khi bước ra, cô dừng lại một lần nữa, không quay hẳn vào phòng. “Tám giờ tối, kiểm tra hộp thư trung gian.” Tô Mạn không hỏi dồn. Lâm Chi nói tiếp: “Nếu từ giờ đến lúc đó tên tôi không xuất hiện trong bất kỳ cuộc gọi, tin nhắn hay phương án truyền thông nào của các người, tôi sẽ gửi một trang. Không phải lời khai, không phải thứ đủ cứu Hạ Nhiên, và cũng không có nghĩa tôi đồng ý hợp tác.”

Tô Mạn hỏi: “Một trang gì?” Lâm Chi nhìn cô qua vai. “Thứ từng không có trong bộ hồ sơ gia đình tôi nhận được.” Cô ngừng một nhịp, để câu cuối rơi đúng vào khoảng im lặng mà sáu năm trước người khác đã dùng để xóa tiếng nói của cô. “Nó không mang chữ ký của tôi. Nó mang chữ ký của người đã ra lệnh đóng cánh cửa phòng họp năm đó.”

Cửa khép lại. Lục Trì vẫn ngồi yên. “Cô ấy chưa nói đó là chứng cứ thật, cũng chưa chắc sẽ gửi.” “Tôi biết.” Tô Mạn tách bản xác nhận điều kiện khỏi mọi tài liệu về Hạ Nhiên. “Trước khi nhận, nó không tồn tại. Sau khi nhận, vẫn phải xác minh.” Lục Trì gật đầu. Giữa họ còn một đường rạn, nhưng lần này không ai lấp nó bằng niềm tin vay mượn.

Ngoài quầy lễ tân, túi khóa điện thoại được mở trước mặt từng người. Màn hình của Tô Mạn sáng lên với mười ba thông báo: An Thịnh yêu cầu bàn giao thiết bị của Hạ Nhiên trước mười hai giờ, A Kỳ báo có xe lạ đỗ gần nơi ở tạm, còn Hạ Nhiên chỉ gửi một câu: Chị ấy có đến không? Tô Mạn gọi lại thay vì soạn một câu an toàn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, cô nói rõ Lâm Chi đã đến, đang an toàn và đã từ chối làm chứng. Cô không nhắc tới tám giờ tối, không nhắc tới một trang giấy chưa tồn tại.

Hạ Nhiên im vài giây rồi hỏi: “Chị có ép chị ấy không?” “Không.” “Vậy đừng dùng tên chị ấy nữa.” Tô Mạn nhìn cánh cửa thang máy vừa khép sau bóng áo xám. “Ừ. Chúng ta tiếp tục mà không tính chị ấy vào kế hoạch.” Ở đầu dây bên kia, Hạ Nhiên thở ra, không nhẹ nhõm nhưng vững hơn. “Thế thì về đi. Công ty đang đòi máy của em.” Tô Mạn đáp sẽ xử lý, rồi ngắt cuộc gọi.

Đồng hồ trên hành lang chỉ mười giờ ba mươi tám. Còn hơn một giờ trước hạn bàn giao thiết bị, hơn chín giờ trước khi hộp thư trung gian có thể nhận được thứ Lâm Chi chưa hứa chắc sẽ gửi. Tô Mạn bước vào thang máy cùng Lục Trì, mang theo một lời xin lỗi không được tha thứ và một nguyên tắc vừa phải chứng minh bằng hành động. Tám giờ tối, nếu cô không lặp lại lỗi cũ, một trang giấy có thể cho họ biết ai đã ra lệnh đóng cánh cửa sáu năm trước.