Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 34 - Chương 34: Người Trở Về

Chương 34: Người Trở Về

Chín giờ bốn mươi hai, Tô Mạn đứng dưới mái hiên của trung tâm hòa giải, nhìn dòng người phản chiếu trên mặt kính thay vì nhìn đồng hồ. Cô xuống taxi cách đó một đoạn, đi bộ vòng qua hai lối vào như kế hoạch tối qua. Không có xe An Thịnh, không có phóng viên, cũng không có A Kỳ lén đứng canh ở góc đường. Mọi điều kiện đều được giữ đúng. Chỉ có nhịp tim của cô là không chịu nghe lệnh.

Lục Trì đến sau cô bốn phút, mang theo một bìa hồ sơ mỏng đã niêm phong. “Bản công bố xung đột, biên nhận phòng và danh sách điều kiện đã thống nhất. Không có tài liệu vụ Hạ Nhiên.” Tô Mạn kiểm tra nhãn ngoài rồi gật đầu. Anh không hỏi cô ngủ được bao lâu, cũng không dùng cuộc hẹn này để vá lại cuộc tranh cãi tối qua. Giữa họ vẫn có một vết nứt, nhưng sáng nay ít nhất anh không cố bước qua nó bằng lời giải thích.

Phòng tư vấn ở tầng ba, cuối hành lang có camera khu vực chung và cửa thoát hiểm phía sau. Lễ tân yêu cầu cả hai tắt điện thoại, đặt vào túi khóa riêng và ký xác nhận không ghi âm. Mười giờ đúng, chiếc ghế đối diện vẫn trống. Lục Trì ngồi chếch sang bên để vị trí chính không biến thành chỗ thẩm vấn. Tô Mạn nhìn những con số trên đồng hồ đổi từng phút, không biết mình sợ Lâm Chi không đến hay sợ cô ấy thực sự bước qua cánh cửa.

Mười giờ mười một, có tiếng giày dừng ngoài hành lang. Bóng người sau lớp kính sọc đứng yên đủ lâu để kiểm tra số người trong phòng và khoảng cách đến lối ra. Tô Mạn giữ hai tay trên mặt bàn, để người ngoài nhìn thấy cô không cầm điện thoại, không giấu giấy tờ và không sẵn sàng chặn đường ai.

Cánh cửa mở rất nhẹ. Người phụ nữ bước vào mặc áo khoác xám, quần dài đen và đôi giày thấp. Tóc cô ngắn hơn hình ảnh cuối cùng Tô Mạn còn nhớ, gương mặt gầy đi nhưng không mong manh. Sáu năm đã lấy khỏi cô ánh sáng được thiết kế cho sân khấu, đổi lại một vẻ bình tĩnh không cần người khác công nhận. Tô Mạn nhận ra Lâm Chi ở thói quen dùng ngón tay cái miết qua khớp ngón trỏ trước khi ngồi xuống, động tác từng xuất hiện mỗi lần cô phải nghe người khác quyết định thay mình.

Không ai gọi tên cô trước. Lâm Chi khép cửa rồi mới kéo ghế. “Tôi đã đi qua đây hai lần trước khi lên. Không thấy người của An Thịnh, không thấy Đinh Lộ. Hạ Nhiên cũng không có mặt.” Tô Mạn đáp: “Đó là điều đã thống nhất.” Lâm Chi nhìn cô, giọng thấp và đều. “Sáu năm trước cũng có nhiều điều được viết là đã thống nhất.”

Lục Trì đẩy bản công bố xung đột về phía cô. “Tôi từng tham gia nhóm đại diện cho gia đình cô ở giai đoạn đầu. Phạm vi đó đã chấm dứt. Tôi không đại diện cho cô hôm nay, không sở hữu hồ sơ cũ và không có quyền dùng thông tin bảo mật nếu chưa được phép.” Lâm Chi đọc hết rồi đặt xuống. “Anh đã nói việc này với cô ấy?” “Tối qua.” “Muộn sáu năm với tôi, muộn vài tuần với cô ấy.” Lục Trì không biện hộ. Lâm Chi cho phép anh ở lại, không phải vì tin anh mà vì muốn có một người chứng kiến cuộc gặp này.

“Cô muốn biết điều gì?” Lâm Chi hỏi. Tô Mạn đã chuẩn bị bảy câu, nhưng lúc này tất cả đều giống những chiếc móc được bọc bằng câu chữ lịch sự. Cô gấp tờ ghi chú lại. “Trước hết, tôi muốn biết chị có đang an toàn không.” Lâm Chi nhìn cô rất lâu. “Câu đó đáng lẽ nên được hỏi trước khi công ty thông báo tôi mất kiểm soát.” Tô Mạn không tránh mắt. “Đúng.”

“Bây giờ tôi sống được, làm việc được và không cần An Thịnh xác nhận mình tỉnh táo. Như vậy đủ cho hôm nay.” Lâm Chi nói rõ cô không cung cấp địa chỉ, không nói công việc hiện tại, không cho phép liên hệ gia đình. “Nếu cô hoặc anh dùng việc tôi xuất hiện để thương lượng với công ty, tôi sẽ phủ nhận toàn bộ.” Tô Mạn đáp: “Chúng tôi không cần chị xuất hiện công khai. Chúng tôi cũng không mang bất cứ thứ gì của Hạ Nhiên đến đây.”

“Nhưng cô đến vì Hạ Nhiên.” “Tôi đến vì cách họ đang làm với cô ấy giống những gì đã xảy ra với chị.” Lâm Chi hơi nghiêng đầu. “Cô mất sáu năm để nhìn ra một mẫu truyền thông do chính mình từng tham gia?” Tô Mạn nhớ những tiêu đề mình đã sửa cho sắc hơn, những cuộc gọi cô từng khóa lại để Lâm Chi không tự phát ngôn, và câu đợi đúng thời điểm đã kéo dài cho đến khi không còn thời điểm nào nữa. “Tôi nhìn ra quá muộn,” cô nói. “Nhưng tôi không muốn lặp lại.”

Lâm Chi khẽ cười, không có vui. “Người trong công ty luôn nói họ không muốn lặp lại. Sau đó họ đổi tên quy trình và chọn một cô gái trẻ hơn.” Cô nhìn sang Lục Trì. “Hai người tìm tôi vì hồ sơ cũ?” Anh đáp: “Chúng tôi biết hồ sơ từng bị chặn. Chúng tôi chưa có quyền tiếp cận và không yêu cầu cô giao tài liệu hôm nay.” “Cũng không yêu cầu tôi ký lời khai?” “Không.” Lâm Chi đặt tay lên cốc nước. “Vậy tôi nói trước: tôi không làm chứng.”

Tô Mạn đã chuẩn bị cho câu trả lời ấy, nhưng vẫn cảm thấy căn phòng hụt đi một khoảng. Không phải vì kế hoạch mất một nhân chứng, mà vì cô hiểu Lâm Chi đã sống đủ lâu trong cảnh người khác chỉ tìm đến khi cần cô xác nhận một phiên bản sự thật. Lâm Chi nói tiếp: “Làm chứng nghĩa là tên tôi quay lại tìm kiếm, hình cũ bị đào lên, gia đình và những người đã giúp tôi bị kéo vào. Tôi không nợ Hạ Nhiên cái giá đó chỉ vì chúng tôi bị cùng một công ty làm hại.”

“Chị không nợ cô ấy,” Tô Mạn đáp. “Hạ Nhiên cũng không muốn dùng chị để chứng minh mình vô tội.” Lâm Chi lần đầu có một thay đổi nhỏ trên gương mặt. “Cô ấy biết tôi còn sống?” “Không. Cô ấy chỉ biết người trong hồ sơ có thể đến. Chính cô ấy yêu cầu chúng tôi không biến câu chuyện của chị thành lá chắn.” Lâm Chi hỏi ngay: “Cô vẫn khóa lời của cô ấy chứ?” Tô Mạn không dựng một câu trả lời đẹp. “Tôi vẫn ngăn cô ấy nói khi lời nói có thể bị cắt thành vũ khí. Nhưng tôi đang học cách để quyết định cuối cùng thuộc về cô ấy.”

“Cô từng nói với tôi gần như vậy, chỉ thiếu câu cuối.” Lâm Chi nói. Tô Mạn muốn nhắc lúc đó mình không có quyền, không có kinh nghiệm, không biết Tần Viễn đã quyết đến đâu. Mỗi lý do đều đúng một phần và vô dụng toàn bộ. “Tôi biết.” “Cô biết vì đã nhớ lại, hay vì lần này người bị ép vẫn còn ở trước mặt cô?” “Cả hai. Và lần này tôi không định đứng ngoài căn phòng chờ người khác quyết định.”

Lục Trì đặt một tờ giấy trắng và cây bút về phía Lâm Chi. “Cô có thể tự ghi điều kiện cho mọi liên hệ sau hôm nay. Chúng tôi sẽ tuân theo, hoặc dừng liên hệ.” Lâm Chi viết chậm: chỉ liên lạc qua hộp thư trung gian; không nhắc tên cô với phóng viên, An Thịnh hoặc nhân chứng khác; không liên hệ gia đình; không gửi bản ghi âm; không suy diễn sự im lặng là đồng ý. Dòng cuối cô gạch chân hai lần: Không có lời khai, chưa có tài liệu, chưa có cam kết cho lần gặp tiếp theo.

Tô Mạn đọc từng dòng. “Tôi chấp nhận.” “Cô chấp nhận quá nhanh.” “Vì đó là quyền của chị.” Lâm Chi buông bút. “Quyền của tôi từng là thứ dễ được công nhận nhất khi nó không cản kế hoạch của ai.” Tô Mạn ký xác nhận đã nhận điều kiện chứ không ký thay người lập; Lục Trì ký với tư cách chứng kiến. Không có chứng cứ nào được trao đổi, không có cái tên nào được cứu. Chỉ có một tờ giấy xác định giới hạn, nhưng nó nặng hơn nhiều tập hồ sơ Tô Mạn từng cầm.

Lâm Chi nhìn hai chữ ký. “Tôi đến vì email không hỏi tôi đang ở đâu và không yêu cầu tôi chứng minh mình là nạn nhân. Tôi cũng muốn xem Tô Mạn hiện tại khác người đã đứng ngoài phòng họp năm đó ở chỗ nào.” “Chị thấy khác không?” “Tôi thấy cô đã biết ngồi yên khi người khác đặt điều kiện. Chưa đủ để tôi giao đời mình cho kế hoạch của cô.”

Khi lễ tân gõ cửa báo còn mười phút, Lục Trì hỏi liệu cô có muốn họ dừng tìm cách tiếp cận hồ sơ cũ không. Lâm Chi đáp: “Nếu các anh tiếp cận bằng thủ tục hợp pháp, tôi không ngăn. Nhưng đừng dùng tên tôi để mở cửa, và đừng tưởng lấy được hồ sơ là sẽ hiểu vì sao nó bị đóng.” Cô đứng dậy. “Tôi không làm chứng. Ít nhất không phải bây giờ. Việc tôi bước vào đây chỉ xác nhận một điều: tôi còn sống và tôi tự quyết định mình có trở lại hay không.”

Tô Mạn cũng đứng lên nhưng không chặn lối. Lâm Chi nói cô muốn xem Tô Mạn sẽ làm gì khi không có mình làm bằng chứng. “Nếu cô bảo vệ được Hạ Nhiên mà không biến cô ấy thành một Lâm Chi thứ hai, có lẽ chúng ta mới có chuyện để nói.” Cô đi đến cửa rồi dừng lại. Tô Mạn đã định để cô rời đi mà không giữ lại bằng một lời xin lỗi chỉ làm nhẹ người nói, nhưng Lâm Chi quay lại trước. “Có một việc tôi muốn biết. Cô đến đây chỉ để cứu Hạ Nhiên, hay cuối cùng cũng định xin lỗi tôi?”