Chương 33 - Chương 33: Đặng Khải
Chương 33: Đặng Khải
Khung hình vẫn đứng yên trên màn hình khi Tô Dĩnh hỏi người kỹ thuật viên: “Tài khoản khách bảo trì được tạo theo yêu cầu nào?”
Anh ta mở danh mục hồ sơ đi kèm ảnh sao MGR-01, tìm mã đăng nhập xuất hiện lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi ba phút rồi đối chiếu với bản lưu của nhà cung cấp. Sau vài phút, một phiếu thay đổi hệ thống hiện ra. Tài khoản khách được tạo từ trước, không phải riêng cho đêm Gia Hân xuất hiện. Người yêu cầu là hộp thư Family-Holdings. Ở ô phê duyệt chi phí và đầu mối xác nhận có một cái tên Hứa Nghi đã nhìn thấy quá nhiều lần trong những tập giấy gần đây.
Đặng Khải.
“Cố vấn tài chính phê duyệt tài khoản bảo trì camera trong nhà?” Hứa Nghi hỏi.
“Khi đó nhà cung cấp gộp hệ thống an ninh nhà phụ vào hợp đồng quản lý tài sản và cơ sở vật chất,” kỹ thuật viên nói. “Tôi chỉ xác nhận được tên ông Đặng Khải nằm trên phiếu. Không thể xác nhận ông ấy trực tiếp tạo mật khẩu hay từng đăng nhập.”
Hứa Nghi nhìn mã công việc ở cuối trang: MT-07/FAC. Phần trước trùng với hồ sơ ủy quyền trong két, phần sau được giải thích là hạng mục cơ sở vật chất. Một cách đặt mã đủ hợp lý để mọi thứ đi qua mà không khiến người duyệt hóa đơn dừng lại, cũng đủ mơ hồ để khi có chuyện, ai cũng có thể nói mình chỉ phụ trách một nửa.
Tô Dĩnh yêu cầu xuất bản chỉ đọc của phiếu thay đổi, lịch sử phê duyệt và hợp đồng kèm theo. Sau đó cô gọi cho trợ lý của Đặng Khải, giới thiệu tư cách luật sư và đọc số văn bản Thừa Vũ đã ký cho phép kiểm tra các giao dịch liên quan Quỹ Mạn Thanh – An Nhiên. Trợ lý nói ông Đặng kín lịch. Tô Dĩnh đáp yêu cầu bảo toàn dữ liệu đã được gửi; cuộc gặp chỉ quyết định ông ấy có cơ hội giải thích trước khi các bên thứ ba được hỏi hay không.
Mười phút sau, lịch trống xuất hiện vào bốn giờ chiều.
Văn phòng Đặng Khải nằm trên tầng cao một tòa nhà trung tâm. Không có ảnh gia đình trên bàn, chỉ có một mô hình cầu bằng kim loại và ba tập hồ sơ xếp thẳng. Ông ta trẻ hơn vẻ Hứa Nghi hình dung từ những chữ ký cũ, mặc sơ mi xám, cổ tay áo cài kín. Khi mời họ ngồi, ánh mắt ông ta dừng trên chiếc bìa niêm phong của Tô Dĩnh lâu hơn trên khuôn mặt Hứa Nghi.
“Tôi hiểu hai cô muốn hỏi về giấy ủy quyền đã hết hiệu lực,” ông ta mở lời. “Tôi đã gửi xác nhận rằng không có khoản tiền nào được chuyển vào tài khoản cá nhân của tôi.”
“Chúng tôi chưa hỏi tài khoản cá nhân,” Hứa Nghi nói.
Một nhịp ngắn trôi qua. Đặng Khải mỉm cười. “Đó thường là điều người ta quan tâm khi nghe đến cố vấn tài chính và tài sản của trẻ vị thành niên.”
Tô Dĩnh đặt máy ghi âm lên bàn, chờ ông ta đồng ý rồi mới mở hồ sơ. Cô không đưa đoạn camera ra. Trang đầu là giấy ủy quyền một trăm tám mươi ngày, tiếp theo là chứng nhận hoàn tất và danh sách thông báo giao dịch khôi phục từ kho tuân thủ. “Ông nhận quyền biểu quyết, phê duyệt điều chỉnh danh mục và ký chỉ thị tái cơ cấu. Các thông báo phản đối được gửi tới văn phòng Lâm Thừa Vũ, Family-Holdings và địa chỉ của ông. Ông nói quyền này chưa từng gây thay đổi thực tế?”
“Tôi nói không có tài sản bị rút khỏi quỹ.”
“Đó không phải cùng một câu.”
Đặng Khải ngả lưng. “Quỹ cần hoạt động sau khi bà Chu Mạn Thanh qua đời. Người giám hộ đang trong giai đoạn tang gia, người giám sát độc lập không còn phản hồi, một số vị thế đầu tư sắp đến hạn. Nếu không có người ký, thiệt hại mới là thứ các cô phải giải thích với cô bé.”
Hứa Nghi nghe cách ông ta gọi An Nhiên là “cô bé”, như thể em chỉ là người hưởng lợi nằm cuối một bảng tính. “Ông đã ký bao nhiêu chỉ thị?”
“Không nhớ chính xác. Hồ sơ đã gần hai năm.”
Tô Dĩnh lấy ra bảng đối chiếu. “Ba chỉ thị trong sáu tuần đầu. Hai giao dịch điều chỉnh tỷ trọng. Một giao dịch chuyển qua tài khoản chờ phân bổ số cuối 4831 trước khi quay lại đơn vị lưu ký.”
Ánh mắt Đặng Khải hạ xuống giấy. Tay ông ta chạm vào cây bút nhưng không nhấc lên. “Tài khoản kỹ thuật. Tiền không rời chuỗi lưu ký.”
“Tài khoản đó không có trong điều lệ quỹ,” Tô Dĩnh nói. “Đơn vị đứng tên là Minh Phúc Dịch vụ Ủy thác, một nhà thầu do văn phòng ông giới thiệu. Phí xử lý được khấu trừ trước khi số dư quay lại.”
“Phí hợp lệ.”
“Có thông báo cho người giám hộ không?”
“Có hệ thống gửi tự động.”
“Đến hộp thư mà văn phòng ông biết Lâm Thừa Vũ không trực tiếp đọc?”
Đặng Khải nhìn sang Hứa Nghi. “Cô Hứa, tôi không phụ trách cách chồng cô quản lý email.”
“Nhưng ông thiết kế giao dịch dựa trên năm ngày im lặng của anh ấy.”
Căn phòng yên đi. Hứa Nghi nhớ An Nhiên đã hỏi hồ sơ của con đâu, rồi sau đó nói em không cần cô. Một đứa trẻ bị buộc phải giữ ranh giới bằng những câu lạnh lùng, trong khi người lớn dùng sự im lặng làm điều khoản mặc nhiên chấp thuận.
Đặng Khải đặt bút xuống. “Tôi làm theo gói văn bản đã ký.”
“Gói đó do ai soạn?” Hứa Nghi hỏi.
“Pháp chế.”
“Ai đưa cho Thừa Vũ?”
“Trưởng pháp chế cũ.”
“Ông có mặt.”
“Tôi có mặt ở hàng trăm cuộc họp.”
“Ông nhận bản sao hoàn tất, sử dụng quyền trong sáu tuần đầu. Tên ông nằm trên phụ lục quỹ, trên tài khoản trung gian và trên phiếu phê duyệt tài khoản khách của MGR-01.”
Nét mặt Đặng Khải không đổi, nhưng vai ông ta cứng lại ở mã thiết bị. “MGR-01 là gì?”
Tô Dĩnh đẩy sang bản phiếu thay đổi hệ thống, chỉ để lộ phần tên người phê duyệt và mã MT-07/FAC. “Ông vừa nói không nhớ hồ sơ gần hai năm. Nhưng ông hỏi đây là gì trước khi chúng tôi giải thích?”
“Tôi không nói đó là thiết bị.”
“Ông hỏi quá nhanh,” Hứa Nghi nói.
Đặng Khải im lặng. Ông đọc hết phiếu rồi nói hợp đồng khi ấy gộp nhiều khoản chi: lưu kho, an ninh, bảo hiểm tài sản, dịch vụ quản trị nhà phụ. Ông chỉ duyệt ngân sách theo đề nghị từ Family-Holdings, không giữ mật khẩu và chưa từng đến phòng quản lý camera.
“Vậy ai ở Family-Holdings gửi đề nghị?” Tô Dĩnh hỏi.
“Hộp thư chung.”
“Người ký điện tử?”
“Có thể là văn phòng chủ tịch.”
“Nhật ký xác thực dùng số điện thoại của ông.”
Đặng Khải ngẩng lên. Lần này ông ta không phủ nhận ngay. “Ngày đó trợ lý của tôi xử lý nhiều mã xác nhận.”
“Cho một tài khoản có thể mở hệ thống camera trong nhà có trẻ em?”
“Tôi không được thông báo phạm vi truy cập.”
Hứa Nghi không ép thêm. Người quanh co thường chuẩn bị sẵn câu trả lời cho lời buộc tội lớn, nhưng dễ để lộ mình ở chi tiết họ cho là nhỏ. Cô chuyển sang phong bì MT-07, đặt trước mặt ông ta bản sao trang ba mươi ba của nhật ký Chu Mạn Thanh. Câu cuối dừng ở việc có người muốn dùng quyền giám hộ để thay đổi người quản lý quỹ. Hai trang sau biến mất.
“Ông từng thấy tập ghi chú này chưa?” cô hỏi.
“Chưa.”
“Family-Holdings có thư mang tiêu đề ‘Đã xử lý theo trang ba mươi lăm’.”
“Các cô đang dựa vào một tiêu đề không có nội dung.”
“Chúng tôi đang hỏi ai biết trang ba mươi lăm viết gì.”
Đặng Khải nhếch môi. “Vậy cô nên hỏi người giữ nhật ký.”
“Bản sao nằm trong hồ sơ ông nhận quyền. Hai trang bị rút khỏi bản lưu trong két, còn phụ lục nơi nhận thông báo cũng biến mất. Ông là người nhận cả quyền lẫn thông báo.”
“Cô đang ghép những việc khác nhau thành một câu chuyện.”
“Không,” Hứa Nghi đáp. “Tôi đang tách chúng ra để biết ông sợ phần nào nhất.”
Tô Dĩnh khép hồ sơ. “Ngày mai tôi sẽ gửi yêu cầu đến đơn vị lưu ký, Minh Phúc Dịch vụ Ủy thác, nhà cung cấp hệ thống và ngân hàng giữ tài khoản 4831. Nếu ông muốn xác nhận giao dịch chỉ là kỹ thuật, đây là lúc cung cấp biên bản chỉ đạo, nguồn phê duyệt và toàn bộ thư trao đổi.”
“Cô đang đe dọa tôi?”
“Không. Tôi đang mô tả quy trình.”
Điện thoại Hứa Nghi sáng lên. Thừa Vũ báo An Nhiên đã về nhà, lên thẳng phòng và không hỏi cô đang ở đâu. Hứa Nghi đọc rồi tắt màn hình. Cô không nhắn cho em bằng một bằng chứng còn dang dở. Không ai được quyền dùng sự thật nửa vời để đòi một đứa trẻ mở cửa.
Đặng Khải hỏi máy ghi âm có thể tắt hay không. Tô Dĩnh nói ông có thể từ chối trả lời, nhưng cuộc gặp đã bắt đầu theo yêu cầu chính thức và mọi tài liệu tự nguyện cung cấp cần được ghi nhận. Vẻ lịch sự trên mặt ông ta mỏng đi.
“Tôi không định gánh thay người khác,” ông nói. “Giấy ủy quyền đã được dùng. Tài khoản 4831 là điểm trung chuyển để thay đơn vị quản lý tạm thời. Tiền quay lại quỹ, nhưng quyền kiểm soát dòng lệnh đi qua văn phòng tôi. Tôi đã yêu cầu phải có xác nhận của người giám sát độc lập. Họ trả lời vị trí đó đang chờ kế nhiệm.”
“Ai trả lời?” Tô Dĩnh hỏi.
“Family-Holdings.”
“Tên người.”
“Cho tôi cơ chế bảo vệ trước khi tôi đưa tên.”
Hứa Nghi hiểu ông ta không đổi phe vì lương tâm. Đặng Khải chỉ vừa tính ra rằng sự im lặng không còn là đường lui rẻ nhất. “Ông có thể tự bảo vệ bằng tài liệu,” cô nói. “Bắt đầu từ lý do Chu Mạn Thanh ghi chú về thay người quản lý quỹ.”
Đặng Khải nhìn trang ba mươi ba thêm một lần. Các ngón tay ông ta siết vào mép bàn rồi thả ra. Khi lên tiếng, giọng ông thấp hơn trước.
“Người đầu tiên hỏi tôi về tài khoản trung gian 4831 không phải cô.” Ông dừng lại, như thể từng chữ tiếp theo đều có giá. “Là Chu Mạn Thanh. Ba ngày trước khi bà ấy gặp tai nạn.”
