Chương 31 - Chương 31: Mười Bốn Tuổi
Chương 31: Mười Bốn Tuổi
Chiếc xe đã khuất sau màn mưa, nhưng Hứa Nghi vẫn đứng dưới mái hiên. Nước từ mép ngói rơi thành một đường đều đặn trước bậc thềm, bắn lên cổ chân cô những chấm lạnh nhỏ. Trong nhà, đĩa bánh mì An Nhiên không động đến còn nằm trên bàn. Một góc khăn ăn bị gió từ cửa lùa vào nâng lên rồi hạ xuống, lặp đi lặp lại như có người định nói điều gì nhưng cuối cùng vẫn thôi.
Thừa Vũ bước ra sau cô. Anh không hỏi An Nhiên có nhìn lại không, cũng không nói chuyện chiếc áo mưa. Sau tối qua, những câu an ủi dễ nghe đều trở nên thừa. Anh chỉ nói: “Hôm nay anh sẽ làm việc với trường. Người đón con, các cuộc gọi phụ huynh và phần tin nhắn đang lan trong lớp, anh sẽ trực tiếp chịu trách nhiệm.”
Hứa Nghi quay vào. “Đừng làm vì em lùi lại.”
“Anh biết.” Thừa Vũ dừng một nhịp. “Anh làm vì đó là việc của ba con bé.”
Cô gật đầu, không khen anh vì một việc lẽ ra anh phải làm từ lâu. Khi Thừa Vũ rời nhà, căn phòng khách bỗng rộng hơn bình thường. Hứa Nghi thu dọn bàn ăn, rửa chiếc cốc An Nhiên đã dùng tối qua rồi đặt lại đúng chỗ. Đến lúc kéo tay áo lên, cô mới thấy một vệt nước mưa đã thấm qua cổ tay áo, lạnh sát da.
Mười bốn tuổi, cô cũng mặc một bộ đồng phục có cổ tay áo ướt như vậy.
Hôm ấy là một ngày đầu tuần. Mưa bắt đầu từ giờ nghỉ trưa, phủ trắng cửa kính dãy phòng giáo viên. Cuối buổi, cô chủ nhiệm gọi Hứa Nghi lên vì phong bì tiền quỹ tham quan của lớp biến mất. Hứa Nghi là người cuối cùng mang sổ đầu bài vào phòng, cũng là người duy nhất bị một bạn học nhìn thấy đứng gần ngăn tủ nơi phong bì được cất.
Cô đã nói mình chỉ đặt sổ lên bàn. Không ai hỏi cô đứng trong phòng bao lâu, cửa tủ có khóa hay không, hay sau đó còn người lớn nào đi vào. Cô chủ nhiệm lặp lại câu hỏi ba lần, mỗi lần chậm hơn một chút, như thể chỉ cần đủ kiên nhẫn thì một đứa trẻ nói dối sẽ tự mệt mà nhận lỗi.
“Nếu em đã lỡ lấy, em trả lại thì cô sẽ xin nhà trường không ghi vào hồ sơ.”
“Em không lấy.”
“Hứa Nghi, cô đang cho em cơ hội.”
Cơ hội khi ấy có nghĩa là được nhận một lỗi không phải của mình bằng giọng nhỏ đủ để người lớn thấy dễ xử lý. Hứa Nghi không nhận. Đến khi người ta tìm thấy hai tờ tiền trong túi ngoài chiếc áo mưa treo ở cuối hành lang, mọi ánh mắt trong phòng lập tức đổi khác. Không ai hỏi vì sao một đứa muốn giấu tiền lại để nó trong chiếc túi ai cũng có thể thò tay vào. Bằng chứng đã xuất hiện, và đối với người lớn đang cần kết thúc một buổi làm việc, thế là đủ.
Người đến trường không phải cha cô mà là người phụ nữ ông đã cưới sau khi mẹ cô mất. Bà bước vào phòng, nghe chưa hết câu chuyện đã cúi đầu xin lỗi giáo viên. “Ở nhà con bé gần đây cũng khó bảo. Gia đình tôi sẽ bồi thường ngay.”
Hứa Nghi đứng cạnh cửa, móng tay bấm vào lòng bàn tay. “Con không lấy.”
Người phụ nữ quay sang, nụ cười vẫn giữ nguyên cho đến khi chắc rằng giáo viên không nhìn thấy. Bàn tay bà siết lấy cổ tay cô dưới mép bàn. “Đừng làm cả nhà mất mặt thêm.”
Cha cô gọi đến sau đó. Giọng ông lẫn tiếng người nói chuyện và tiếng gõ bàn phím ở đầu dây bên kia. Ông không hỏi cô có lấy hay không. Ông chỉ bảo: “Xin lỗi đi, chuyện vài triệu bạc đừng làm ầm lên. Ba đang bận.”
Hứa Nghi nhớ rõ mình đã nhìn chiếc điện thoại đặt giữa bàn giáo viên và hiểu rằng ở đầu dây kia không có chỗ cho câu trả lời của cô. Cô không xin lỗi. Vì không xin lỗi, cô bị ghi vào biên bản là “không hợp tác”. Vì không hợp tác, việc bị nghi lấy tiền biến thành bằng chứng cho thấy tính cách cô có vấn đề. Đến cuối ngày, điều người ta bàn không còn là phong bì đã biến mất thế nào, mà là một đứa trẻ cứng đầu đến mức nào khi không chịu nhận lỗi.
Ba ngày sau, nhân viên văn phòng tìm thấy phong bì quỹ trong ngăn hồ sơ của một giáo viên khác. Hai tờ tiền trong túi áo mưa của Hứa Nghi thuộc một khoản thu riêng được một phụ huynh gửi nhầm cho bạn trực nhật, rồi bị nhét vội vào chiếc áo gần nhất khi có người đi tới. Không có ai cố ý dựng chuyện. Chỉ có một chuỗi cẩu thả, suy đoán và những người lớn đã chọn lời giải dễ nhất.
Nhà trường gọi đó là “hiểu lầm”. Cô chủ nhiệm gạch một dòng trong biên bản nhưng không hủy nó. Người phụ nữ trong nhà nói tiền đã tìm thấy thì thôi, đừng nhắc lại khiến giáo viên khó xử. Cha cô tối đó mang về một hộp bánh, đặt trên bàn rồi hỏi kết quả kiểm tra tháng này. Không ai nói xin lỗi.
Hứa Nghi đã mang hộp bánh lên phòng, để nguyên đến khi lớp kem chảy thành một vệt dầu dưới đáy hộp. Sáng hôm sau trời vẫn mưa. Cô từ chối chiếc ô người giúp việc đưa, đi bộ ra bến xe trong bộ đồng phục còn ẩm. Khi người ta hỏi có cần gọi xe không, cô đáp mình không cần ai. Câu nói ấy không làm cô mạnh hơn. Nó chỉ giúp cô chủ động bước đi trước khi có người kịp bỏ lại mình.
Một tiếng rung trên mặt bàn kéo Hứa Nghi về hiện tại. Tài xế nhắn rằng đã đưa An Nhiên đến cổng phụ, mưa lớn hơn dự báo. Sau dòng báo cáo ngắn là một câu được thêm vào rồi xóa, cuối cùng gửi lại: “Cô bé đã lấy áo mưa trong túi ghế. Cháu dặn tôi không cần báo cô.”
Hứa Nghi đọc hai lần. Ngón tay cô dừng trên màn hình, nhưng không trả lời rằng mình đã biết, cũng không nhắn cho An Nhiên. Em đã nhận chiếc áo mưa không có nghĩa là đã nhận cô. Một đứa trẻ có thể dùng thứ mình cần mà vẫn giữ nguyên cánh cửa đã đóng. Cô không được biến một hành động nhỏ thành món nợ tình cảm.
Gần trưa, Tô Dĩnh đến. Cô mang theo túi hồ sơ chống nước, đặt lên bàn rồi nhìn tách trà đã nguội trước mặt Hứa Nghi. “Tớ nghe Thừa Vũ nói con bé không muốn cậu đến trường.”
“Ừ.”
“Còn cậu?”
“Tớ không đến.”
Tô Dĩnh tháo kính, không hỏi thêm về An Nhiên. Cô nhìn cổ tay áo Hứa Nghi còn một vệt ẩm sẫm, rồi chậm rãi nói: “Lần cuối tớ thấy cậu ngồi như thế này là năm mười bốn tuổi.”
Hứa Nghi khép nắp bút. “Cậu vẫn nhớ à?”
“Tớ nhớ cậu nghỉ học một ngày, quay lại với cổ tay bầm và bảo chỉ va vào cửa. Tớ cũng nhớ tờ biên bản cậu giấu trong sách toán.” Tô Dĩnh tự rót trà, uống một ngụm rồi nhăn mặt vì lạnh. “Sau đó cậu không bao giờ cho ai hỏi tiếp.”
Hứa Nghi đứng dậy, đi vào phòng làm việc. Ngăn kéo dưới cùng có một hộp giấy mỏng đã theo cô qua nhiều lần chuyển nhà. Cô mở khóa, lấy ra tờ giấy gấp tư. Mực xanh đã nhạt, góc giấy mềm đi vì từng bị mở ra quá nhiều lần. Ở dòng kết luận có một nét sửa bằng bút: không đủ căn cứ xác định học sinh Hứa Nghi chiếm giữ tiền quỹ. Phía dưới vẫn còn nguyên cụm từ “thái độ không hợp tác”.
Tô Dĩnh đọc, mắt dừng ở chữ ký của phụ huynh. “Bà ấy ký thay cha cậu.”
“Bà ấy xin lỗi thay tớ trước khi biết sự thật.”
“Và sau khi biết sự thật?”
Hứa Nghi gấp tờ giấy lại. “Bà ấy bảo đừng làm lớn chuyện.”
Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng mưa quệt lên cửa kính. Hứa Nghi hiểu vì sao tối qua cô đã phải giữ tay mình trên lưng ghế, vì sao câu “em không cần cô” không chỉ làm đau ở hiện tại. Một phần trong cô đã lập tức muốn lùi thật xa, muốn chứng minh rằng mình có thể tôn trọng An Nhiên đến mức không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đó là cách cô từng sống sót: không hỏi, không đòi, không chờ người khác quay lại.
Nhưng im lặng cũng có thể là một kiểu bỏ đi. Nếu cô lùi đến mức An Nhiên không còn nhìn thấy cô ở đâu, em sẽ chỉ học được điều mình đã tin sẵn: ai bị liên lụy đủ lâu rồi cũng sẽ biến mất.
“Tớ sẽ không kể chuyện này để con bé thương hại tớ,” Hứa Nghi nói. “Càng không kể lúc nó đang bị ép phải chọn tin ai.”
“Đúng.” Tô Dĩnh đặt tờ biên bản trở lại hộp. “Quá khứ của cậu không phải chứng cứ để thắng một đứa trẻ.”
Hứa Nghi nhìn chiếc hộp khép lại. “Vậy thì cứ để nó ở đây.”
“Không.” Tô Dĩnh đáp ngay. Giọng cô không cao, nhưng sắc như khi đứng trước bàn đối chất. “Đừng kể hôm nay. Đừng kể để đổi lấy một tiếng gọi khác. Nhưng cũng đừng giấu mãi chỉ vì cậu sợ mình đang chiếu quá khứ lên con bé.”
Hứa Nghi không nói gì.
Tô Dĩnh đẩy chiếc hộp về phía cô. “Đến lúc thích hợp, cậu phải nói thật. Không phải để An Nhiên cần cậu, mà để con bé biết có người từng bị bỏ lại vẫn có thể chọn quay lại đặt chiếc áo mưa lần thứ hai.”
