Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 22 - Chương 22: Một Người Lớn Đã Nói Dối

Chương 22: Một Người Lớn Đã Nói Dối

Sáng hôm sau, sợi dây màu xám trên kệ đã biến mất. Hứa Nghi không hỏi ai đã cất nó. Cô mang hai phong bì tài liệu vào phòng ăn. Khi An Nhiên xuống lấy bánh mì, em dừng ở cửa rồi vẫn ngồi vào chiếc ghế cuối bàn. Không có lời cảm ơn về món quà tối qua, chỉ có một câu khẽ: “Cô đừng bảo bếp cho mứt vào.”

“Ừ.” Hứa Nghi đẩy đĩa bánh mì nguyên vị sang phía em, không nhắc đến chiếc khung. An Nhiên ăn được nửa lát thì nhìn bản tường trình có chữ ký của Trần Vân. Hứa Nghi không che tài liệu đi như thể mọi chuyện về em đều là bí mật người lớn có quyền giữ riêng.

Dòng bất thường nằm giữa trang ba. Trần Vân viết rằng lúc ba giờ bốn mươi lăm, sau khi nhận một phong bì ảnh từ phòng trà, bà đã dùng chìa khóa dự phòng mở phòng An Nhiên và đặt phong bì vào chiếc hộp gỗ. Sau đó bà mới trả chùm chìa cho quản gia. Mốc thời gian cụ thể đến từng phút, không giống một ký ức mơ hồ.

Hứa Nghi mở ảnh chụp sổ bàn giao chìa khóa. Ngày xảy ra chuyện, Trần Vân nhận chùm chìa lúc ba giờ mười hai và trả lúc ba giờ ba mươi sáu, có chữ ký quản gia xác nhận. Sau đó chìa được giao cho người khác, đến gần năm giờ mới trở về tủ.

An Nhiên đặt lát bánh mì xuống. “Bà ấy viết sai à?”

“Có một chỗ không khớp.” Hứa Nghi nói. Cô không dùng từ bắt được, cũng không nói Trần Vân đã phản bội. “Cô cần hỏi bà ấy vì sao.”

Cô bé nhìn bản tường trình thêm vài giây. “Nếu người lớn nói sai giờ thì họ bảo là nhớ nhầm. Trẻ con nói sai thì họ bảo là nói dối.”

Hứa Nghi ngẩng lên. Gương mặt An Nhiên vẫn lạnh, nhưng ngón tay em đang miết vụn một góc bánh mì. “Vì thế phải hỏi bằng chứng trước khi gọi tên lỗi của một người.” Cô khép phong bì lại. “Nhưng nếu đã biết mình viết không đúng mà vẫn ký, đó là nói dối.”

An Nhiên không đáp. Em ăn nốt bánh rồi cầm ly sữa lên tầng. Khi đi qua chỗ chiếc khung từng được đặt, bước chân em chậm lại một nhịp. Hứa Nghi nhìn thấy và giữ im lặng cho em.

Tô Dĩnh đến lúc chín giờ với bản xác nhận yêu cầu bảo toàn dữ liệu. Đơn vị lưu ký chưa giao hồ sơ gốc nhưng đã khóa thao tác xóa, sửa những tài liệu liên quan đến quỹ của An Nhiên. Đọc hai mốc giờ xong, cô nói: “Đừng hỏi bà ấy đã làm gì. Hỏi bà ấy đi theo đường nào. Người nói thật có thể quên phút, nhưng hiếm khi đổi cả trình tự.”

Trần Vân được mời vào phòng khách khi Thừa Vũ còn ở công ty. Bà giữ chặt mép tạp dề dù hôm nay không được phân việc. Hứa Nghi đặt một bản sao trước mặt bà, giữ bản gốc trong phong bì niêm phong. “Cô đọc lại hai câu này.”

Trần Vân đọc rất chậm. Đến mốc ba giờ bốn mươi lăm, giọng bà hụt đi nhưng vẫn đọc hết. Hứa Nghi chờ bà đặt giấy xuống mới mở ảnh sổ chìa khóa. “Ba giờ ba mươi sáu cô đã trả chìa. Vậy ba giờ bốn mươi lăm cô mở cửa phòng An Nhiên bằng gì?”

“Tôi nhớ nhầm giờ.” Trần Vân trả lời gần như ngay lập tức. “Chuyện lâu rồi, tôi nhìn đồng hồ không kỹ.”

Tô Dĩnh không chen vào. Hứa Nghi lật sang trang trước của bản tường trình, nơi Trần Vân đã ghi cuộc gọi từ bệnh viện về kết quả xét nghiệm của con trai lúc ba giờ ba mươi tám. “Cô nói mình nhớ mốc này vì cuộc gọi kéo dài sáu phút. Sau khi cúp máy cô mới nhận phong bì. Nếu vậy, dù cô nhớ sai một hai phút, cô vẫn nhận phong bì sau khi đã trả chìa.”

Mặt Trần Vân tái đi. Bà nhìn về hành lang như mong có người xuất hiện để cuộc hỏi phải dừng. Hứa Nghi không thúc, chỉ để sự im lặng kéo dài đến khi tiếng đồng hồ trở nên quá rõ.

“Cửa phòng lúc đó không khóa.” Trần Vân nói cuối cùng.

“Cửa phòng An Nhiên tự sập chốt khi khép.” Hứa Nghi đáp. “Cô từng là người nhắc tôi điều đó ngày đầu vào nhà.”

Trần Vân mím môi. Lần này bà không tìm thêm lời giải thích. Chiếc điện thoại đặt trong túi tạp dề rung liên tiếp hai lần. Bà giật mình lấy ra, màn hình sáng lên trước khi kịp úp xuống. Một thông báo ngân hàng hiện đủ lâu để Hứa Nghi đọc được số tiền hai mươi triệu đồng, bốn số cuối tài khoản gửi và dòng nội dung ngắn: hỗ trợ viện phí tháng này.

Tô Dĩnh không yêu cầu xem điện thoại. Một thông báo lướt qua chưa chứng minh người gửi là ai và không cho họ quyền tịch thu máy. Hứa Nghi chỉ ghi nhớ bốn số cuối, thời điểm nhận và cách Trần Vân siết điện thoại đến trắng tay.

“Cô có muốn sửa lại lời khai không?” Hứa Nghi hỏi.

Trần Vân cúi đầu. “Tôi không nhớ.”

“Cô nhớ.” Giọng Hứa Nghi vẫn thấp. “Cô chỉ chưa dám nói người nào đã cầm chìa khóa sau ba giờ ba mươi sáu.”

Tiếng giày cao gót vang ngoài sảnh trước khi Trần Vân trả lời. Lâm Tú Mai bước vào không báo trước, theo sau là quản lý nhà chính cầm một tập giấy. Ánh mắt bà lướt qua Tô Dĩnh, bản tường trình rồi dừng ở Trần Vân lâu hơn một nhịp.

“Tôi nghe nói người làm bị giữ lại hỏi từ sáng.” Tú Mai đặt găng tay lên bàn. “Hứa Nghi, cô muốn điều tra cũng phải có giới hạn. Trần Vân có con bệnh, tinh thần không ổn định. Ép người ta sửa lời đến khi vừa ý không làm nó thành sự thật.”

“Không ai ép cô ấy sửa.” Hứa Nghi xoay ảnh sổ chìa khóa về phía Tú Mai. “Tôi chỉ hỏi vì sao hai mốc giờ không thể cùng đúng.”

Tú Mai không nhìn xuống. “Một người giúp việc nhớ nhầm giờ là chuyện rất bình thường. Cô biến chuyện đó thành bằng chứng, người ngoài sẽ chỉ thấy cô đang tìm cách dựng một vụ án trong nhà chồng.”

“Còn cô vào đây đúng lúc chúng tôi hỏi đến chìa khóa,” Tô Dĩnh nói, “cũng là chuyện bình thường?”

Nụ cười của Tú Mai mỏng đi. Bà quay sang Trần Vân, giọng dịu nhưng từng chữ đều có cạnh. “Giấy đã ký không phải muốn đổi thế nào cũng được. Nói sai một câu, hậu quả không chỉ là mất việc. Con cô còn cần điều trị, đừng để một phút hoảng loạn làm cả nhà khổ thêm.”

Trần Vân rùng mình. Lời cảnh cáo được bọc trong một câu quan tâm đủ đẹp để khó bắt bẻ. Hứa Nghi đứng dậy, chắn tầm nhìn giữa hai người. “Cô ấy sẽ không ký thêm giấy nào nếu chưa có người độc lập đọc cùng.”

“Cô không có quyền quyết định nhân sự nhà chính.” Tú Mai ra hiệu đặt tập giấy xuống. Đó là thông báo tạm đình chỉ Trần Vân vì tiết lộ chuyện nhà và lời khai mâu thuẫn. Phần ký duyệt mang tên Lâm Chính Đức, gửi từ nhà ông nội chưa đầy hai mươi phút trước.

Thừa Vũ về khi cuộc tranh cãi đã kéo dài gần nửa giờ. Anh đọc thông báo rồi nói theo thói quen muốn mọi bên cùng lùi: “Chỉ là tạm nghỉ. Lương vẫn trả đủ. Khi rõ chuyện, cô ấy có thể quay lại.”

“Đưa một nhân chứng khỏi nơi có bản gốc không phải trung lập.” Hứa Nghi nói. “Nếu anh đồng ý, phải ghi rõ không ai được buộc cô ấy ký lại, giao điện thoại hay gặp riêng người của nhà Lâm.”

Tú Mai bật cười khẽ. “Cô đang nói như thể cả nhà này là tội phạm.”

“Tôi đang nói như một người đã thấy một bản tường trình không khớp và một nhân chứng vừa nhận tiền trong lúc bị hỏi.” Hứa Nghi nhìn thẳng bà. “Tôi chưa kết luận khoản tiền từ ai. Nhưng từ giờ, mọi cuộc tiếp xúc với Trần Vân đều phải được ghi nhận.”

Từ cầu thang vang tiếng cốc chạm tay vịn. An Nhiên đứng ở bậc thứ tư, chiếc ly rỗng trong tay. Em nhìn tờ đình chỉ rồi nhìn Trần Vân. “Bà ấy nói dối thì bị đuổi. Con nói thật, mọi người lại bảo nhốt con trong phòng để bình tĩnh.”

Không ai trả lời ngay. Thừa Vũ mở miệng rồi khép lại. Tú Mai định ngăn trẻ con xen vào, nhưng Hứa Nghi nói trước: “Không ai được dùng lỗi của Trần Vân để xóa những lần con bị oan. Hai chuyện đó không xóa nhau.”

An Nhiên nhìn cô. Vẻ đề phòng không biến mất, chỉ lùi lại đủ để lộ sự mệt mỏi. Em đặt chiếc ly cạnh Hứa Nghi thay vì đưa cho người giúp việc rồi lên tầng. Cánh cửa phòng khép lại, không có tiếng khóa.

Cuối chiều, Trần Vân thu dọn một va-li nhỏ. Tô Dĩnh đưa bà bản sao lời khai và số liên hệ, dặn không xóa tin nhắn, không giao máy, không ký giấy mới khi chưa hiểu. Hứa Nghi chỉ nói: “Cô có thể sợ. Nhưng mỗi lần cô đổi lời, người khác càng dễ dùng nỗi sợ ấy điều khiển cô.”

Trần Vân đứng trước cửa rất lâu. Bà nhìn lên tầng hai, nơi An Nhiên không xuất hiện, rồi thấp giọng: “Tôi không mở phòng bằng chùm chìa trong sổ.”

Hứa Nghi chờ phần còn lại, nhưng Tú Mai đã đứng cuối hành lang. Trần Vân lập tức kéo va-li ra ngoài. Trước khi cửa xe đóng, điện thoại bà lại sáng; bà úp màn hình quá nhanh, chỉ để lộ cùng bốn số cuối tài khoản gửi.

Cánh cổng khép lại sau lưng Trần Vân. Đến lúc ấy Hứa Nghi mới hiểu: người muốn đẩy bà ra khỏi nhà không sợ lời nói dối đã bị phát hiện, mà sợ câu nói thật tiếp theo.