Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 62 - Chương 62: Luật Sư Bên Kia

Chương 62: Luật Sư Bên Kia

Gia Minh không mở hồ sơ ngay. Anh đứng sau bục, chỉnh chiếc micro thấp hơn một đốt tay rồi nhìn Minh Châu như thể trong phòng chỉ còn hai người và đường chỉ vá trên túi áo. Sự im lặng kéo dài vừa đủ để Châu nhận ra anh đang đợi cô tự nhìn xuống trước.

“Chiếc áo khoác trên ghế là chiếc áo cô mặc trong đêm tai nạn?”

“Vâng.”

“Và mảnh thẻ nhớ được cô cất vào túi bên phải, ở đúng chỗ có đường vá này?”

Châu nuốt khan. “Vâng.”

Gia Minh đặt biên bản giao nhận lên giá tài liệu. “Khi nhặt mảnh thẻ, cô không đeo găng tay, không cho vào túi niêm phong, không chụp vị trí nó nằm và cũng không đánh dấu khoảng cách từ đó đến chiếc xe?”

“Không.”

“Cô không báo cảnh sát, nhân viên cứu hộ hay bất kỳ người nào có mặt rằng mình vừa lấy một vật khỏi khu vực hiện trường?”

“Không.”

Mỗi câu hỏi chỉ cần một âm tiết. Gia Minh không nâng giọng, cũng không gọi cô là người nói dối. Anh để chính những câu trả lời ngắn xếp thành hình dạng ấy. An Nhiên giữ tay trên bút, không đứng lên. Những việc Châu đã làm không thể biến mất vì một phản đối đúng lúc.

“Cô mang mảnh thẻ rời khỏi hiện trường trong túi áo cá nhân và giữ nó mà không có người làm chứng độc lập?”

“Vâng.”

“Cho đến khi giao cho An Bình, không ai ngoài cô có thể xác nhận nó được cất ở đâu, được chạm vào bao nhiêu lần hoặc có bị đổi sang vật khác hay không. Đúng chứ?”

Châu nhìn sang thẩm phán. Ông chỉ nói: “Nhân chứng trả lời trong phạm vi mình biết.”

“Không ai khác xác nhận được,” cô nói. “Nhưng em không đổi nó.”

“Tôi chưa hỏi cô có đổi hay không.” Gia Minh lật trang. “Tôi hỏi có ai xác nhận được không.”

“Không.”

Anh dừng ở câu trả lời ấy. Ở hàng ghế phía sau, Kha vẫn ngồi thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, không ghi chép. An Nhiên biết anh đang làm đúng điều khó nhất đối với mình: nhìn một người bị dồn vào góc mà không biến sự sốt ruột thành hành động phá hỏng phiên xử.

Gia Minh hỏi: “Cô nói đã giữ mảnh thẻ vì sợ mẹ bị trả thù và vì cho rằng giữ nó khiến những người cô sợ chưa dám làm gì. Có nghĩa là cô xem vật đó như một thứ bảo đảm cho mình?”

“Lúc ấy em nghĩ vậy.”

“Một thứ cô giữ kín để người khác không dám động đến cô?”

“Vâng.”

“Vậy trong đêm đó, cô tự quyết định lấy một vật ở hiện trường, giấu nó và chỉ giao ra khi thấy phù hợp?”

An Nhiên vẫn không phản đối. Câu hỏi nặng nhưng không sai nền tảng. Châu co ngón út rồi buông ra.

“Em không nghĩ mình có quyền,” cô nói. “Em chỉ nghĩ nếu để lại, người vừa lấy đồ trong xe có thể quay lại lấy luôn nó.”

“Cô không nhìn thấy người đó quay lại, cũng không biết họ có thấy mảnh thẻ hay không.”

“Không.”

“Nhưng cô dùng điều mình không biết để biện minh cho việc giấu vật chứng.”

“Em dùng điều em sợ.” Châu ngẩng lên. “Không phải điều em biết.”

Một chuyển động nhỏ hiện ở khóe hàm Gia Minh. Anh không tranh luận, chỉ chuyển sang tập lời khai cũ.

“Trong bản trình bày đầu tiên, cô nói có một người mặc đồ phản sáng lấy điện thoại khỏi xe. Cô không nói về mảnh thẻ nhớ.”

“Vâng.”

“Trong lần bổ sung sau, cô dùng từ ‘phù hiệu’, rồi nói người đó dùng tay phải. Hôm nay cô nói không chắc đó là phù hiệu, không xác định được tay nào và cũng không thể chắc vật bị lấy là điện thoại.”

“Đúng.”

“Các chi tiết trong lời khai của cô không ổn định.”

“Có những chi tiết em đã nói quá chắc.”

“Sau khi xem khung hình và làm việc nhiều lần với An Bình, phiên bản của cô dài hơn, rồi hôm nay lại ít chắc chắn hơn. Đó là đúng thứ tự chứ?”

“Đúng về thứ tự. Không đúng nếu anh nói em đổi một câu chuyện thành câu chuyện khác.”

Gia Minh nhìn thẳng vào cô. “Cô vừa thừa nhận ba thay đổi.”

“Em thừa nhận ba chỗ em gọi tên sai hoặc nói chắc hơn điều mình thấy.”

“Cô được luật sư An Nhiên hướng dẫn cách phân biệt điều cô thấy với điều cô suy đoán?”

“Chị ấy bảo em nói điều em nhớ, chỗ nào không biết thì nói không biết.”

“Và sau những buổi chuẩn bị đó, cô đến đây với một phiên bản sạch hơn.”

“Không.” Giọng Châu nhỏ đi nhưng không lạc. “Một phiên bản có nhiều chỗ trống hơn.”

Gia Minh đặt đầu ngón tay lên dòng thời gian của bản ghi cũ. “Ở lần lấy lời khai trước, khi được hỏi người trong hình dùng tay phải hay tay trái, cô đã trả lời tay phải. Không ai buộc cô nói từ đó.”

“Người hỏi chỉ sang phía bên phải trong khung hình. Em hiểu thành tay phải của người đó.”

“Nhưng từ ‘tay phải’ là do cô nói. Từ ‘phù hiệu’ và ‘điện thoại’ cũng do cô nói.”

“Vâng.”

“Không phải Đại Tín đặt những từ ấy vào miệng cô.”

“Không. Nhưng việc em đã nói chúng không làm chúng đúng hơn ký ức ban đầu.”

Anh chuyển sang đoạn video. “Cô nói căn cứ khiến cô nghĩ vật đó là điện thoại là một ánh sáng nhỏ di chuyển rồi tắt. Trong đoạn hình cô xem sau này, cô không nhìn thấy ánh sáng đó.”

“Em không nhìn thấy trong đoạn hình.”

“Không có khung hình hay người làm chứng nào trước tòa xác nhận ánh sáng.”

“Em không biết lời khai của những người khác.”

“Vậy ánh sáng hiện chỉ tồn tại trong ký ức của cô.”

An Nhiên đứng lên. “Phản đối cách diễn đạt. Câu hỏi đánh đồng việc chưa có xác nhận trước tòa với việc chi tiết chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của nhân chứng.”

Thẩm phán nhìn Gia Minh. “Sửa câu hỏi.”

“Cô có tài liệu độc lập nào trước mặt để xác nhận chi tiết ánh sáng không?”

“Không.”

Phản đối không xóa câu trả lời cuối, nhưng buộc ranh giới trở về đúng chỗ. An Nhiên ngồi xuống. Gia Minh không nhìn cô; anh đang làm công việc bên kia bằng chính sự chính xác từng khiến cô tin anh sáu năm trước.

Một luật sư Đại Tín đẩy sang anh mảnh giấy gấp đôi. Gia Minh đọc rồi lật úp. Câu hỏi tiếp theo không chạm đến hồ sơ điều trị lo âu, không nhắc thuốc, chẩn đoán hay dữ liệu bị lấy trái phép. Anh chỉ hỏi về mưa, khoảng cách và tầm nhìn.

“Trời mưa lớn. Đèn xe bị kéo thành vệt. Cô đứng dưới mái che, cách vị trí va chạm một khoảng chưa đo được.”

“Vâng.”

“Cô không nhìn thấy biển số, người lái, khuôn mặt người mặc đồ phản sáng, khoảng cách giữa hai thân xe hay vật họ cầm. Cô cũng không thể khẳng định hai xe đã chạm nhau.”

“Đúng.”

“Vậy điều cô yêu cầu tòa tin chủ yếu là những kết luận rút ra từ một cảnh nhìn không rõ trong mưa.”

“Không.” Châu hít vào. “Em yêu cầu tòa nghe đúng phần em nhìn thấy: chiếc xe sau áp rất sát, xe trước đổi hướng ngay lúc đó; một người đến trước nhóm cứu hộ chính thức, cúi vào ghế lái rồi mang một vật đi. Phần nào là kết luận, em đã nói là kết luận.”

Gia Minh im lặng một nhịp. Câu trả lời không làm chuỗi bảo quản sạch hơn, nhưng giữ lại lõi lời khai sau khi những từ chắc chắn nhất đã bị bóc đi.

Anh hỏi: “Tin nhắn lúc hai giờ bốn mươi mốt vẫn chưa được giám định viên độc lập xác thực, đúng không?”

“Em nghe tòa nói là chưa.”

“Như vậy, hiện chưa có xác nhận độc lập trước tòa rằng cô đã kể chuyện người áo phản sáng trước khi xem video hoặc làm việc với An Bình.”

Châu nhìn An Nhiên. Cô không gật, cũng không lắc. “Tại thời điểm này thì chưa.”

“Mảnh thẻ nhớ cũng chưa được chấp nhận về nội dung, và cô biết nó đang bị tranh chấp.”

“Vâng.”

“Cô muốn tòa tin lời mình trong khi vật cô giấu chưa được xác nhận, tin nhắn chưa được xác thực và ba chi tiết quan trọng đã thay đổi.”

“Em muốn tòa kiểm tra từng thứ,” Châu nói. “Không phải tin em thay cho việc kiểm tra.”

“Cô đã cố tình giấu một sự thật với người đang bảo vệ cô, để luật sư chuẩn bị vụ án mà không biết toàn bộ sự thật.”

“Vâng.”

“Cô hiểu việc đó có thể làm hỏng cả vụ.”

“Bây giờ em hiểu.”

“Vậy tại sao tòa phải phân biệt lời thú nhận hôm nay với một phiên bản khác mà cô chọn đưa ra vì có lợi hơn?”

Bàn tay An Nhiên siết quanh thân bút. Câu hỏi được phép đi đến động cơ; cô không thể đứng lên chỉ vì nó khiến Châu đau. Minh Châu nhìn xuống đường vá trên áo, nhưng lần này không chạm vào nó.

“Tòa không phải tin em vì em thú nhận,” cô nói. “Em đã giấu thẻ. Em đã nói quá chắc về vài thứ. Những điều đó có thể làm em không đáng tin ở những phần tương ứng. Nhưng việc em làm sai không khiến chiếc xe thứ hai biến mất, cũng không khiến người đến trước cứu hộ chưa từng cúi vào xe. Em không xin tòa bỏ qua phần xấu. Em chỉ xin đừng dùng phần xấu để thay luôn phần em đã thấy.”

Không khí trong phòng đổi đi rất ít, chỉ đủ để tiếng máy điều hòa rõ hơn. Gia Minh nhìn cô lâu hơn mức cần thiết rồi hạ mắt xuống tập giấy. Luật sư bên cạnh lại đẩy mảnh giấy sang. Lần này anh cầm nó lên và hỏi: “Có đúng là sau khi được An Bình hướng dẫn, cô đã sửa lời khai để cứu một mảnh thẻ nhớ bẩn và dựng thành câu chuyện phù hợp với chiến lược của luật sư mình—”

“Phản đối.” An Nhiên đứng dậy trước khi câu hỏi kết thúc. Giọng cô không cao nhưng cắt ngang căn phòng. “Câu hỏi nhập ba giả định chưa được chứng minh: rằng lời khai bị sửa theo chỉ đạo, rằng mục đích là cứu vật chứng và rằng có một chiến lược dựng chuyện. Không có nền tảng nào trong hồ sơ cho các kết luận đó.”

Gia Minh vẫn giữ mảnh giấy giữa hai ngón tay. Thẩm phán nhìn từ anh sang Minh Châu rồi gõ nhẹ đầu bút xuống bàn.

“Chấp nhận phản đối. Câu hỏi bị rút khỏi biên bản. Bên kiểm tra chéo không được biến việc chuẩn bị nhân chứng thành giả định về thông đồng khi chưa có chứng cứ.”

Lần đầu tiên từ lúc đứng lên, Gia Minh quay hẳn sang An Nhiên. Cô không nhìn mảnh giấy trong tay anh, chỉ giữ mắt ở đúng ranh giới vừa được tòa kẻ lại.

“Không còn câu hỏi,” anh nói.