Chương 63 - Chương 63: Người Bác Sĩ Run Tay
Chương 63: Người Bác Sĩ Run Tay
“Không còn câu hỏi.” Gia Minh trở về bàn của Đại Tín, đặt mảnh giấy vừa bị tòa chặn xuống dưới tập hồ sơ. Minh Châu vẫn ngồi trên bục nhân chứng, hai bàn tay ép vào nhau đến trắng đầu ngón. An Nhiên không đứng lên ngay. Cô chờ tiếng ghế, tiếng giấy và nhịp thở gấp của Châu lắng xuống, rồi mới bước đến bục hỏi lại.
“Minh Châu, có ai ở An Bình bảo em phải gọi vật người áo phản sáng mang đi là điện thoại không?” “Không.” “Có ai bảo em phải nói đó là phù hiệu, hoặc phải chọn tay phải thay vì tay trái?” “Không.” An Nhiên dừng lại, không mở rộng thêm. “Khi em không chắc, tôi đã dặn em làm gì?” Châu nhìn thẳng vào cô. “Nói là em không biết.” “Và em có yêu cầu tòa chấp nhận mảnh thẻ chỉ vì em nói nó là thật không?” “Không. Em yêu cầu kiểm tra nó.” An Nhiên gật nhẹ. “Không còn câu hỏi hỏi lại.”
Thẩm phán cho Châu rời bục nhưng nhắc cô chưa được rời tòa vì có thể bị triệu hồi. Kha đứng ở lối đi, đưa chai nước mà không chạm vào vai cô. Châu nhận lấy bằng hai tay. Cô không khóc; chỉ cúi đầu một lần về phía An Nhiên, như thể xác nhận mình vẫn còn ở đây. An Nhiên không đi theo. Phía trước cô, thư ký đã gọi tên nhân chứng tiếp theo.
“Bác sĩ Hoàng Xuân Lộc.” Người đàn ông bước qua cửa bên với một cặp hồ sơ màu nâu ôm sát ngực. Ông mặc sơ mi trắng, cổ áo rộng hơn trước, gương mặt hốc đi sau những tháng lẩn tránh. Khi thư ký đưa bản tuyên thệ, bàn tay phải của ông run đến mức mép giấy chạm vào micro hai lần. Tiếng va nhỏ nhưng cả phòng đều nghe thấy. Lộc xin lỗi, đổi giấy sang tay trái. Tay trái cũng run.
An Nhiên nhìn ông tuyên thệ xong mới tiến đến. “Ông từng làm việc tại bộ phận giám định của Bệnh viện Minh Đức?” “Vâng.” “Ông có ký kết luận chuyên môn trong hồ sơ Nguyễn Thảo Vy sáu năm trước và hồ sơ tử vong của Vũ Hải Đăng?” Lộc nhìn xuống cặp hồ sơ. “Có.” “Hai chữ ký đó là của ông?” “Là của tôi.” “Ông có trực tiếp lập bản ghi nhận ban đầu cho cả hai hồ sơ không?” “Có.”
Cô đặt trước mặt ông hai bản sao đã được đánh dấu tạm thời từ buổi tiền tố tụng. “Bản phát hành chính thức có giống bản ghi nhận ban đầu của ông không?” Một cơn run chạy từ cổ tay Lộc lên cẳng tay. Ông giữ mép bàn bằng hai ngón. “Không.” “Khác ở đâu?” “Những phần buộc người đọc phải kiểm tra khả năng có can thiệp từ bên ngoài đã bị làm nhẹ đi hoặc bị bỏ. Ở hồ sơ cô Vy là ghi nhận về quá trình xử lý sau tai biến và thời điểm hồ sơ được hoàn tất. Ở hồ sơ Hải Đăng là mô tả dấu va quệt ngang, thứ tự tiếp cận nạn nhân và hai mốc giờ không khớp.”
An Nhiên không hỏi ông kết luận ai gây ra tai nạn. Một bác sĩ có thể nói về dấu vết ông ghi, không thể thay tòa dựng toàn bộ vụ án. “Ai sửa?” “Tôi sửa trên bản phát hành.” “Theo yêu cầu của ai?” Lộc ngẩng lên rồi lại hạ mắt. “Yêu cầu đến qua bộ phận hành chính và một người phụ trách pháp lý của bệnh viện. Họ nói hồ sơ phải được ‘chuẩn hóa’ trước khi chuyển ra ngoài.” “Ông có hiểu ‘chuẩn hóa’ nghĩa là bỏ những ghi nhận bất lợi không?” “Tôi hiểu.”
Câu trả lời nằm giữa phòng như một vật nặng không ai muốn chạm vào. An Nhiên lật sang bản khai có chữ ký mà Lộc đã nộp theo lệnh trước đó. “Tại sao ông làm?” Luật sư phía Đại Tín đứng lên. “Phản đối. Câu hỏi quá rộng.” Thẩm phán nhìn An Nhiên. “Thu hẹp vào động cơ liên quan hồ sơ.” Cô gật. “Vào thời điểm sửa hồ sơ Thảo Vy, gia đình ông có đang phải chi trả một đợt điều trị dài hạn cho con gái không?” “Có.” “Có đơn vị nào đề nghị thanh toán hoặc bảo đảm khoản điều trị đó sau khi ông đồng ý sửa?” “Có.” “Ông có biết tiền đi qua một đơn vị trung gian xuất hiện trong hồ sơ bảo hiểm liên quan Hưng Thịnh không?” “Lúc đầu tôi không biết. Sau này tôi biết.”
An Nhiên không hỏi tên bệnh, tiên lượng hay số tiền. Cô từng mang hóa đơn bệnh viện của con gái Lộc ra đặt trước mặt ông ở nhà thờ cũ, rồi đã ghét chính mình vì hiểu một con số có thể biến thành dây siết. “Sáu năm sau, trong hồ sơ Hải Đăng, ông lại sửa vì cùng một áp lực?” “Không hoàn toàn giống.” Lộc thở khó. “Lần đầu họ trả tiền. Lần sau họ nhắc rằng việc điều trị vẫn còn phụ thuộc vào những người có thể mở hoặc đóng một cánh cửa. Tôi đã hiểu lời nhắc.” “Ông có báo cơ quan điều tra, hội đồng chuyên môn hoặc tòa không?” “Không.” “Ông có ký vào bản cuối?” “Có.” “Ông có biết chữ ký của mình khiến các ghi nhận ban đầu mất khỏi hồ sơ được sử dụng chính thức?” “Có.”
An Nhiên dừng trước câu hỏi cuối cùng. Cô có thể đẩy ông vào chỗ dễ thương hại hơn, có thể để căn phòng tưởng rằng một người cha không còn lựa chọn. Nhưng đó cũng là cách khác để xóa những người đã chịu hậu quả từ chữ ký ấy. “Ông có cho rằng việc bảo vệ con gái làm việc sửa giám định trở thành đúng không?” Lộc nhắm mắt một nhịp. “Không.” “Ông có yêu cầu tòa tha thứ cho ông không?” “Không.” “Ông yêu cầu điều gì?” “Kiểm tra những bản tôi đã ký, kể cả bản khiến tôi mất nghề.”
Gia Minh đứng lên kiểm tra chéo. Anh không mang theo mảnh giấy nào. “Bác sĩ Lộc, ông vừa thừa nhận đã thay đổi kết luận chuyên môn để đổi lấy lợi ích điều trị cho gia đình mình?” “Vâng.” “Ông biết đó là vi phạm đạo đức và có thể là vi phạm pháp luật?” “Vâng.” “Nhưng ông giữ im lặng sáu năm.” “Vâng.” “Trong sáu năm ấy, cô Thảo Vy đã chết, hồ sơ của cô ấy bị đóng, còn ông tiếp tục làm việc.” Lộc siết hai đầu ngón tay vào mép bàn. “Đúng.”
“Ông chỉ xuất hiện sau khi chính ông bị theo dõi, con gái ông bị dùng để đe dọa và vị trí của ông không còn an toàn. Có nghĩa là ông nói ra khi im lặng không còn bảo vệ được ông nữa?” “Một phần.” “Một phần nào khác?” “Tôi đã nhìn thấy cùng một cách sửa được dùng lần nữa.” “Và ông muốn tòa tin rằng lần thứ hai khiến ông bỗng có lương tâm?” “Không.” Lộc ngẩng lên. Bàn tay vẫn run, nhưng giọng không còn trôi. “Lần thứ hai khiến tôi không thể tiếp tục gọi lần thứ nhất là một sai lầm riêng lẻ.”
Gia Minh bước gần hơn nửa bước. “Ông có động cơ đổ trách nhiệm cho bệnh viện, Đại Tín hoặc Hưng Thịnh để giảm trách nhiệm của mình không?” “Có.” “Ông có thể bị kỷ luật, mất chứng chỉ và bị điều tra sau lời khai hôm nay?” “Có.” “Vậy lời khai của ông đem lại cho ông một câu chuyện thuận lợi: ông không phải người bán chữ ký, ông là người cha bị ép.” Lộc nhìn sang hàng ghế công chúng, nơi không có con gái ông. “Tôi là cả hai. Tôi bị ép, và tôi vẫn ký.”
Một tiếng bút rơi vang ở bàn phía sau. Gia Minh không quay lại. “Ông đã lấy bản sao hồ sơ ra khỏi nơi lưu trữ mà không được phép?” “Tôi giữ lại phiếu ghi nhận do chính tôi lập và các tờ liên carbon theo quy trình cũ.” “Không có người độc lập nào đứng cạnh để xác nhận ông không viết lại chúng sau này.” “Không có người đứng cạnh.” “Vậy tòa lại phải dựa vào lời của một người đã sửa hồ sơ.” “Không chỉ lời tôi.” Lộc nói. “Có số tiếp nhận, dấu giờ của máy in, thứ tự mực ở phần ký và sổ bàn giao. Những thứ đó có thể giám định.”
Gia Minh lật bản khai. “Con gái ông có biết tiền chữa bệnh của mình đến từ đâu không?” An Nhiên đứng lên. “Phản đối. Xâm phạm đời tư của người không liên quan và không cần thiết để đánh giá động cơ của nhân chứng.” “Động cơ nằm ở khoản điều trị,” Gia Minh đáp. “Không nằm ở việc một người con có biết hay không.” Thẩm phán gõ bút. “Chấp nhận phản đối. Bên kiểm tra chéo được hỏi về lợi ích và sức ép đối với nhân chứng, không được mở rộng sang đời tư của người con.”
Gia Minh nhìn Lộc thêm một giây rồi đổi hướng. “Ông đã chọn con mình thay vì nghĩa vụ với những người xa lạ.” “Đúng.” “Ông biết một kết luận bị sửa có thể khiến người khác không được điều tra đúng.” “Đúng.” “Nhưng ông vẫn làm.” “Vâng.” “Vậy không có câu hỏi nào khiến việc đó bớt đi.” Lộc nuốt khan. “Không có.” Gia Minh khép hồ sơ. “Không còn câu hỏi.”
An Nhiên đứng lên hỏi lại. “Bác sĩ Lộc, việc ông có động cơ giảm trách nhiệm cá nhân có làm thay đổi được số tiếp nhận, dấu giờ máy in và sổ bàn giao ông vừa nhắc không?” “Không.” “Những dấu đó đã được giám định độc lập chưa?” “Chưa.” “Vậy hôm nay ông không yêu cầu tòa tự coi chúng là đúng?” “Không. Tôi yêu cầu niêm phong và giám định.” Cô nhìn cặp hồ sơ màu nâu trước ngực ông. “Ông có mang tài liệu gốc theo lệnh của tòa không?”
Lộc không trả lời ngay. Ông mở khóa cặp, lấy ra một phong bì chống ẩm đã được dán băng niêm phong và ký chéo ở mép. Thư ký tiến tới nhận, đối chiếu mã ghi trên biên bản giao nộp từ tối hôm trước. Sau khi thẩm phán cho phép mở tại chỗ, Lộc dùng kéo của thư ký cắt một đầu phong bì. Tay ông run mạnh đến mức An Nhiên tưởng lưỡi kéo sẽ chạm vào ngón, nhưng ông dừng lại, đặt kéo xuống rồi tự kéo mép giấy bằng hai tay.
Bên trong là một tờ phiếu carbon đã ngả xám, có chữ ký mực xanh của Lộc, dấu tiếp nhận Minh Đức và một dòng bị gạch bằng bút đen trong bản phát hành chính thức. Ở góc dưới có hai mốc giờ. An Nhiên chưa đọc thành tiếng; cô chỉ nhìn khoảng cách giữa chúng, rồi nhìn sang chiếc đồng hồ camera đã được đánh dấu trong hồ sơ vụ án. Mười một phút. Thẩm phán yêu cầu thư ký đánh dấu tài liệu để giám định, chưa chấp nhận nội dung. Lộc đặt bàn tay run lên mép bục. “Đây là bản gốc,” ông nói. “Bản trước khi họ bảo tôi sửa.”
