Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 61 - Chương 61: Lời Khai Của Minh Châu

Chương 61: Lời Khai Của Minh Châu

Tám giờ ba mươi hai, thông báo của Đại Tín hiện trên màn hình trước khi Mai Hạnh kịp đóng bản sao ba thư. Họ yêu cầu loại toàn bộ dữ liệu Gia Minh vừa giao, cấm An Bình sử dụng nội dung trong phiên sáng nay và buộc bên nhận nộp lại mọi bản sao với lý do vi phạm nghĩa vụ bảo mật. An Nhiên đọc hết phần yêu cầu, không mở phụ lục tranh luận.

“Gửi biên nhận tòa đã tiếp nhận yêu cầu bảo toàn, mã băm ba tệp và biên bản nguồn của Gia Minh dưới chế độ hạn chế,” cô nói. “Không trả lời tính hợp lệ lúc này. Đề nghị giữ nguyên dữ liệu máy chủ cho đến khi có quyết định.”

Mai Hạnh gật đầu, chuyển ba thư sang thư mục chỉ đọc rồi khóa máy độc lập. “Còn hai mươi sáu phút.”

An Nhiên cầm tập lời khai của Minh Châu. Ba thư có thể mở lại vụ án đã chết sáu năm, nhưng không được phép trở thành mệnh lệnh dành cho người đang sống.

Minh Châu ngồi ở cuối hành lang, chiếc áo khoác xám cũ kéo kín đến cổ. Ngón tay cô vẫn giữ mép túi bên phải, đúng chỗ lớp vải từng bị sờn đến lộ chỉ. Kha đứng ngoài cửa kính, cách cô hai hàng ghế. Anh không mang máy ảnh, cũng không hỏi cuộc gặp sáng nay đã cho ra thứ gì.

Châu nhìn tập giấy trong tay cô. “Có chuyện mới à?”

“Có tài liệu liên quan vụ Thảo Vy. Phía bên kia đang yêu cầu loại.” An Nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Nó không chứng minh thay điều em thấy. Cũng không làm em phải ra làm chứng.”

Châu cúi mắt. Tiếng loa gọi số phòng vọng qua hành lang rồi tắt. “Nếu em không vào, những tài liệu đó vẫn còn chứ?”

“Vẫn còn. Quyền bảo toàn của chúng không phụ thuộc vào quyết định của em.”

“Còn lời khai của em?”

“Cũng không phụ thuộc vào việc chị có thêm gì trong vụ Vy.” An Nhiên đặt tập giấy lên đùi, không đưa cho Châu. “Nếu em vào, em chỉ nói điều em tự nhớ. Không gọi mảng sáng là phù hiệu. Không đoán tay trái hay tay phải. Không nhận người từ hình ảnh em xem sau này. Những chỗ không biết, em nói không biết.”

Châu im lặng lâu hơn một phút. Khi ngẩng lên, mặt cô vẫn trắng vì mất ngủ nhưng ánh mắt không còn tìm câu trả lời trên gương mặt An Nhiên. “Em vào.”

“Em có thể dừng bất cứ lúc nào.”

“Em biết.” Châu buông mép túi áo. “Nhưng lần này em muốn tự nói hết phần của em, kể cả phần làm em xấu đi.”

Chín giờ đúng, thẩm phán chủ tọa bước vào phòng xử nhỏ dành cho phiên xem xét khẩn. Đại Tín ngồi bên phải với ba luật sư. Gia Minh ở vị trí ngoài cùng, bộ vest xám đã cài đủ cúc và thẻ luật sư không còn đặt trên bàn. Điện thoại công vụ của anh nằm úp trong khay thiết bị trước cửa. Quyền truy cập của anh có thể đã bị khóa; nét mặt anh không để lộ điều đó.

Thẩm phán xử lý các yêu cầu theo đúng thứ tự. Ba thư của Gia Minh được giữ dưới niêm phong, chưa được dùng để chứng minh nội dung cho đến khi nguồn máy chủ, quyền truy cập và bảo mật được tranh luận. Đại Tín không được yêu cầu hủy bản sao trong khi lệnh bảo toàn đang chờ. USB và ổ cứng ngoại tuyến tiếp tục bị đóng băng, không bên nào được mở thêm. Lời khai bác sĩ Lộc sẽ được xem xét sau khi ông xuất trình tài liệu gốc và bản khai có chữ ký.

Đại Tín phản đối việc truy cập điện thoại chứa đời tư không liên quan. An Nhiên đồng ý giới hạn trước khi họ nói hết: chỉ xác minh người gửi, người nhận, thời điểm và nội dung một tin nhắn lúc hai giờ bốn mươi mốt; không sao chép cuộc trò chuyện khác. Thẩm phán chấp nhận cho giám định viên độc lập lập bản trích xuất hẹp, nhưng chưa coi tin nhắn là đã xác thực.

Minh Châu được kể những gì cô trực tiếp nhìn, nghe và làm trong đêm tai nạn, cùng thứ tự hình thành ký ức; không được nhận dạng người hoặc đơn vị từ tài liệu còn tranh chấp. Đại Tín giữ quyền kiểm tra chéo về sai lệch, việc giao nộp muộn và những lần bổ sung lời khai.

Gia Minh đứng lên. “Chúng tôi đề nghị nhân chứng không được lặp lại kết luận rằng vật bị lấy là điện thoại nếu cô ấy không nhìn thấy màn hình hoặc đặc điểm thiết bị.”

An Nhiên đáp: “Nhân chứng có thể nói cô ấy nghĩ gì tại thời điểm quan sát, với điều kiện nói rõ căn cứ và mức độ chắc chắn.”

Thẩm phán gật đầu. “Ghi nhận như vậy. Không bên nào được biến suy đoán thành nhận dạng.”

Minh Châu được gọi lên. Cô đi qua khoảng giữa hai dãy bàn mà không nhìn sang hàng ghế công chúng. Tuyên thệ xong, tay cô đặt phẳng trên mặt gỗ, chỉ ngón út hơi co lại như vẫn giữ một đường chỉ cũ.

An Nhiên bắt đầu bằng ca làm đêm, đường về và vị trí Châu đứng khi nghe tiếng động, với những câu hỏi không đặt sẵn đáp án. Châu nói cô vừa rời cửa hàng tiện lợi, mưa lớn đến mức đèn xe bị kéo thành những vệt dài trên mặt đường. Cô dừng dưới phần mái che gần lối lên cầu vì áo mưa bị rách ở vai. Từ đó cô nhìn thấy một chiếc xe màu sẫm bám rất sát xe phía trước.

“Em có nhìn thấy biển số chiếc xe phía sau không?”

“Không.”

“Người lái?”

“Không.”

“Em nhìn thấy điều gì?”

Châu hít vào. “Chiếc xe phía sau ép chếch sang. Xe phía trước tránh, trượt về phía dải phân cách. Em nghe một tiếng va rất lớn. Sau đó xe màu sẫm không dừng ở chỗ em nhìn rõ. Em chỉ thấy phần đuôi nó đi qua mưa.”

“Em có chắc hai xe đã chạm nhau không?”

“Không. Em chắc chúng ở rất gần và xe phía trước đổi hướng ngay lúc chiếc xe sau áp vào. Em không nhìn được khoảng cách giữa hai thân xe.”

Một luật sư Đại Tín ghi nhanh. An Nhiên tiếp tục, giữ nguyên những phần Châu không biết.

Châu kể cô đã bước khỏi mái che vài bước rồi dừng vì sợ xe khác lao tới. Một người mặc đồ có dải phản sáng xuất hiện trước khi nhóm cứu hộ chính thức đến. Người đó tiến đến cửa ghế lái, cúi nửa người vào trong rồi rút ra, giữ một vật sát ngực khi rời đi.

“Em có thấy mặt người đó không?”

“Không.”

“Có thấy tên trên thẻ, biển hiệu hay chữ trên áo không?”

Châu nhìn thẳng về phía trước. “Đêm đó em chỉ thấy một mảng sáng ở phần tay áo hoặc gần ngực. Sau này khi xem khung hình, em mới dùng từ phù hiệu. Em không thể nói tại hiện trường em đã nhận ra phù hiệu.”

Trong hàng ghế phía bên kia, một cây bút dừng lại. An Nhiên không nhìn Gia Minh. Cô hỏi tiếp: “Em có xác định được người đó dùng tay nào không?”

“Không. Lần trước em đã nói tay phải sau khi bị hỏi theo hướng bên phải trong tầm nhìn. Em không còn chắc đó là tay của người ấy hay phía em nhìn thấy. Em không muốn đoán lại.”

Giọng Châu nhỏ nhưng không vỡ. Câu trả lời không sửa được bản ghi cũ; nó chỉ trả sai lệch về đúng nguồn đã tạo ra nó.

“Vật người đó mang có phải điện thoại không?”

“Em nghĩ là điện thoại.” Châu dừng lại rồi tự nói tiếp. “Vì em thấy một ánh sáng nhỏ di chuyển cùng người đó rồi tắt. Em không thấy màn hình, nhãn máy hay hình dạng đủ rõ. Em không thể chắc một trăm phần trăm.”

Gia Minh đứng lên. “Đề nghị ghi nhận nhân chứng đang dùng từ ‘ánh sáng’ dù đoạn video được cung cấp sau này không thể hiện chi tiết đó.”

“Đã ghi,” thẩm phán nói. “Luật sư sẽ có quyền hỏi nguồn ký ức sau phần trình bày.”

An Nhiên chuyển sang thời điểm Châu kể lại sự việc. Cô không đưa điện thoại lên màn hình. Châu nói sau khi rời hiện trường, cô đã gửi tin nhắn đến số trực nghiệp vụ mà mình tìm được, nói rằng người mặc áo phản quang lấy điện thoại của người chết. Cô thừa nhận chưa biết người chết là Hải Đăng, chưa biết Hưng Thịnh có liên quan và chưa xem bất kỳ video phục hồi nào. Tin nhắn vẫn phải chờ giám định độc lập; Châu không yêu cầu tòa tin nó chỉ vì lời cô.

Phòng xử im hơn khi An Nhiên đặt tập lời khai đầu tiên xuống. Cô có thể kết thúc ở đó, giữ phần trực tiếp sạch nhất trước khi giao Châu cho kiểm tra chéo. Nhưng Châu đã nói ngoài hành lang rằng cô muốn kể cả phần làm mình xấu đi. Bảo vệ lời khai không phải là cắt bỏ phần ấy.

“Sau khi người mặc áo phản quang rời khỏi xe, em có nhặt được vật gì ở khu vực hiện trường không?”

Đầu ngón tay Châu co lại trên mặt bàn. Cô nhìn xuống chiếc áo khoác xám đang gấp trên ghế bên cạnh. Mép túi cũ hiện một đường vá không đều.

“Có.”

“Vật gì?”

“Một mảnh thẻ nhớ.”

Ở bàn Đại Tín, ghế của Gia Minh phát ra tiếng rất khẽ khi anh dịch người về phía trước.

An Nhiên hỏi: “Em đã giao nó ngay cho cơ quan chức năng chưa?”

Châu lắc đầu. “Không. Em nhặt nó lên, cho vào túi áo này và giấu đi. Em sợ người đã lấy điện thoại nhìn thấy. Sau đó em cũng không nói với chị ngay, vì em sợ nếu giao ra thì mẹ em sẽ bị trả thù, còn nếu giữ lại thì ít nhất em còn một thứ khiến họ chưa dám làm gì.”

“Em có biết việc đó làm chuỗi bảo quản bị thiếu và khiến lời khai của em bị nghi ngờ không?”

“Bây giờ em biết.” Châu ngẩng lên. “Nhưng lúc ấy em đã giấu nó. Em không thể đổi câu trả lời chỉ để mình trông đáng tin hơn.”

Phòng xử bất động trong một nhịp dài. Thẩm phán ghi chú. Các luật sư Đại Tín mở lại hồ sơ về mảnh thẻ nhớ. Gia Minh đặt hai tay lên bàn, vẻ mặt trở về sự lạnh lùng của người chuẩn bị làm đúng công việc phía bên kia.

An Nhiên khép tập câu hỏi. Phần lời khai trực tiếp đã kết thúc bằng chính điểm yếu lớn nhất của Châu, không phải bằng một bằng chứng cứu cô. Và khi thẩm phán mời Đại Tín bắt đầu kiểm tra chéo, Gia Minh đứng dậy, mắt dừng đúng ở đường vá trên túi áo cũ.