Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 60 - Chương 60: Điều Kiện Của Gia Minh

Chương 60: Điều Kiện Của Gia Minh

An Nhiên gọi lại ngay sau khi màn hình tối đi. Gia Minh không bắt máy. Ba mươi giây sau, một tin nhắn hiện lên: “6 giờ 20. Phòng tiếp dân cũ, tầng trệt khu nhà phía đông tòa. Cô đến một mình.”

Cô chuyển điện thoại cho Mai Hạnh. “Chụp màn hình bằng máy nghiệp vụ, lập biên bản thời điểm nhận. Không trả lời từ máy này.”

Mai Hạnh đọc xong. “Cậu định đi?”

“Có. Nhưng không theo điều kiện của anh ta.”

An Nhiên xác nhận phòng tiếp dân có vách kính nhìn ra hành lang, đăng ký cuộc gặp rồi nhắn lại: “Mai Hạnh có mặt ngoài cửa kính. Trao đổi được ghi âm. Không thiết bị nào của anh được kết nối với thiết bị của tôi.”

Tin trả lời đến sau gần một phút. “Đồng ý. Không có Kha.”

“Anh ta vẫn muốn kiểm soát người biết chuyện,” Mai Hạnh nói.

“Anh ta đang mặc cả bằng thứ chúng ta chưa thấy. Càng vì vậy càng phải để lại dấu.”

Ở cuối phòng, Minh Châu vẫn ngồi trước bản lời khai đã gạch dưới cụm “mảng sáng”. Khi An Nhiên đi ngang, Châu mở mắt.

“Chị đi gặp người vừa gọi?”

“Ừ.”

“Có liên quan đến việc em ra tòa không?”

“Có thể liên quan đến hồ sơ. Không thay đổi quyền lựa chọn của em.” An Nhiên dừng lại. “Dù có thêm tài liệu gì, chị cũng không dùng nó để nói em phải làm chứng.”

Châu nhìn cô một lúc rồi gật đầu. “Vậy chị đi đi.”

Năm giờ bốn mươi lăm, thành phố còn một lớp sương bẩn mắc giữa những tòa nhà. Kha đưa An Nhiên đến cách cổng tòa hai dãy phố. Anh không hỏi tên người hẹn, chỉ đặt lên bảng điều khiển một máy ghi âm dự phòng và tờ giấy ghi số sê-ri.

“Tôi ở đây,” anh nói. “Không bước vào.”

An Nhiên ghi số máy vào sổ rồi xuống xe.

Gia Minh đã đứng trong phòng tiếp dân. Anh mặc bộ vest xám thường dùng ở tòa nhưng không đeo cà vạt. Trên bàn chỉ có một phong bì giấy, điện thoại công vụ và thẻ luật sư đặt úp. Mai Hạnh ngồi ngoài vách kính, đủ gần để nhìn thấy mọi động tác.

An Nhiên đặt hai máy ghi âm ở hai đầu bàn. “Sáu giờ mười tám. Cuộc gặp do Tống Gia Minh đề nghị. Có ghi âm. Anh xác nhận tự nguyện?”

“Xác nhận.”

“Anh có mang vật gì cần niêm phong?”

“Chưa. Thứ tôi mang chỉ đủ để cô biết phải xin tòa bảo toàn cái gì.”

“Vậy nói điều kiện trước.”

Một cơ bên hàm Gia Minh giật nhẹ. Sáu năm trước, An Nhiên từng coi sự im lặng ấy là dấu hiệu anh đang cân nhắc bảo vệ cô. Bây giờ cô biết đó cũng có thể là lúc anh chọn phần nào của sự thật đáng đem ra bán.

“Tám giờ bốn mươi lăm, Đại Tín sẽ nộp thông báo thay đổi phạm vi đại diện,” anh nói. “Hưng Thịnh yêu cầu hãng xác nhận mọi quyết định liên quan vụ Thảo Vy và việc xử lý dữ liệu Hải Đăng là hành vi nghề nghiệp riêng của tôi. Chín giờ, tôi vẫn ngồi bên kia, nhưng quyền truy cập kho thư và hồ sơ nội bộ sẽ bị khóa. Nếu tôi nói khác văn bản đã chuẩn bị, họ sẽ tố tôi vi phạm bảo mật và chiếm giữ dữ liệu khách hàng.”

“Anh gọi đó là bị hy sinh.”

“Đó là từ chính xác.”

“Cũng có thể là hậu quả của việc anh đã làm.”

“Hai việc không loại trừ nhau.”

Anh đẩy phong bì ra giữa bàn. Bên trong là ba trang in phần đầu thư điện tử, chưa có nội dung đầy đủ. Mỗi trang đều hiện địa chỉ, thời điểm, mã thư và máy chủ lưu trữ. Một thư được gửi cách đây sáu năm, ba mươi bảy phút sau khi An Nhiên chuyển bản chiến lược vụ Vy cho Gia Minh. Tệp đính kèm mang đúng tên cô đã đặt: “NVY_ke_hoach_nhan_chung_v4”.

An Nhiên không rút giấy khỏi phong bì. “Bản này từ đâu?”

“Tôi in từ kho lưu trữ tuân thủ của Đại Tín lúc bốn giờ mười hai sáng nay. Hệ thống ghi người truy cập. Bản đầy đủ vẫn ở máy chủ, cùng nhật ký và bản sao dự phòng.”

“Anh tự ý vào kho?”

“Tôi vẫn có quyền đến chín giờ.”

“Anh muốn tôi làm gì?”

“Bảy giờ ba mươi, cô nộp yêu cầu bảo toàn dưới niêm phong, ghi đúng ba mã thư, hai hộp thư và dải ngày. Không đính nội dung, không đưa cho báo chí. Khi tòa xác nhận đã nhận, tôi sẽ gửi tệp thư nguyên định dạng từ tài khoản Đại Tín đến An Bình, kèm tuyên bố nguồn.”

“Đó là quy trình tối thiểu.”

“Điều kiện của tôi là cô ghi nhận tôi tự nguyện giao trước khi Đại Tín công bố tôi là người chịu trách nhiệm duy nhất. Nếu cơ quan điều tra mở vụ, cô chuyển nguyên văn biên bản hợp tác này cho luật sư của tôi.”

“Anh muốn mua tình tiết giảm nhẹ.”

“Tôi muốn không bị họ viết lại thành kẻ duy nhất thiết kế mọi thứ.”

“Anh đã làm lộ chiến lược của Vy.”

“Đúng.”

Câu thừa nhận rơi xuống không có lời chữa. Ngực An Nhiên vẫn siết lại, nhưng cơn đau không kéo cô lùi về sáu năm trước. Nó giữ cô ở đúng chiếc bàn, trước đúng người đã chọn vị trí của mình thay vì thân chủ của cô.

“Anh sẽ ký tuyên bố anh lấy bản in ở đâu, lúc nào, bằng quyền truy cập nào. Ghi rõ anh không được hứa miễn trách nhiệm, giữ chức hay giảm hình phạt.” Cô nói từng câu. “Tôi có thể xác nhận anh tự nguyện giao tài liệu tại thời điểm này. Tôi không xác nhận động cơ của anh trong sạch.”

Gia Minh nhìn hai máy ghi âm. “Tôi chấp nhận.”

“Còn Minh Châu.”

“Sáng nay tôi vẫn phải hỏi cô ấy.”

“Anh có thể làm công việc của anh. Nhưng nếu anh dùng bệnh án bị lấy trái phép, hoặc đặt câu hỏi dựa trên điều anh biết là sai, tôi sẽ công khai cuộc gặp ngay tại tòa.”

“Nếu cô công khai trước khi máy chủ được bảo toàn, họ sẽ xóa phần còn lại.”

“Vậy anh nên bảo đảm yêu cầu được tiếp nhận trước khi đứng lên hỏi.”

Gia Minh cười rất nhạt. “Cô đã khác.”

“Không. Tôi chỉ không còn nhầm im lặng của anh với thiện ý.”

Bảy giờ hai phút, Mai Hạnh mang vào mẫu biên bản. Gia Minh đọc từng dòng, sửa chữ “chứng cứ” thành “tài liệu cần xác minh”, rồi ký ở cuối mỗi trang. Anh ghi thêm rằng ba bản in chưa phải bản gốc, chỉ dùng để xác định dữ liệu cần bảo toàn; nội dung phải được kiểm tra qua máy chủ Đại Tín. An Nhiên ký với tư cách người tiếp nhận thông tin, không xác nhận tính xác thực.

Khi Mai Hạnh niêm phong phong bì, Gia Minh mới lật thẻ luật sư lên. Mép thẻ đã nứt một đường nhỏ.

“Anh giữ mã thư sáu năm để tự bảo vệ mình?” An Nhiên hỏi.

“Sau vụ Vy, tôi biết sẽ có ngày họ cần một người đứng tên cho những quyết định không ai muốn nhận. Tôi tưởng chỉ cần mình còn thắng thì ngày đó sẽ không đến.”

“Vy không có sáu năm để chờ anh hiểu.”

“Tôi biết.”

“Anh biết câu đó. Hai việc khác nhau.”

Gia Minh không đáp. Trước khi đứng dậy, anh mở lịch trên điện thoại công vụ. Tám giờ ba mươi có cuộc họp “HT – phân định trách nhiệm”. Danh sách tham dự gồm hai đối tác Đại Tín, đại diện pháp chế Hưng Thịnh và Vũ Kiến Thành. Tên Gia Minh nằm cuối, trạng thái “bắt buộc”.

“Sau khi gửi thư, không xóa gì trên máy,” An Nhiên nói.

“Tôi sẽ để nguyên. Họ sẽ thu máy.”

“Và không chuyển thêm tài liệu ngoài ba thư đã định danh. Mỗi thứ vượt phạm vi sẽ làm hỏng lời khai nguồn của anh.”

Gia Minh cầm thẻ luật sư, bỏ lại phong bì đã niêm phong. Tới cửa, anh dừng nhưng không quay đầu. “Thư thứ ba liên quan đến ngày Thảo Vy chết.”

Bảy giờ ba mươi tám, yêu cầu bổ sung được gửi lên cổng tòa dưới chế độ hạn chế truy cập. An Nhiên đề nghị bảo toàn ba thư, nhật ký truy cập, bản sao dự phòng và mọi lệnh xóa phát sinh từ thời điểm tòa nhận đơn. Cô gọi đúng tên: dữ liệu có nguy cơ bị thay đổi trong một tranh chấp đang diễn ra.

Tám giờ mười một, thư ký tòa xác nhận tiếp nhận. Tám giờ mười chín, Gia Minh nhắn một từ: “Đã thấy.”

Tám giờ hai mươi sáu, tài khoản nghiệp vụ An Bình nhận ba thư có chữ ký số của Đại Tín. Mai Hạnh ngắt máy khỏi mạng nội bộ, sao lưu, ghi mã băm rồi mở bản sao làm việc. Kha vẫn ở ngoài xe. Minh Châu chưa được báo về cuộc gặp.

Thư đầu tiên chứa bản chiến lược của An Nhiên gửi Gia Minh sáu năm trước. Phần chuyển tiếp cho Hưng Thịnh được thực hiện sau đó ba mươi bảy phút.

Thư thứ hai là phản hồi từ một địa chỉ thuộc văn phòng chủ tịch Hưng Thịnh. Không có lời đe dọa thô. Chỉ có một danh sách lạnh: thúc thu hồi khoản tạm ứng điều trị, yêu cầu bệnh viện rà lại điều kiện hỗ trợ, tiếp cận nhân chứng trước khi bên nguyên nộp bổ sung, và kéo dài lịch làm việc cho đến khi nguồn tiền của Thảo Vy cạn.

Ở cuối thư có một câu: “Không cần thắng hồ sơ này; chỉ cần bảo đảm nguyên đơn không còn đủ khả năng đi tới ngày xét xử.”

Thư thứ ba được gửi vào sáng ngày Thảo Vy chết. Người gửi báo rằng “điều kiện đã đạt”, nhân chứng chính đã rút và phía nguyên đơn đang một mình. Gia Minh trả lời sau bốn phút: “Không thực hiện thêm tiếp xúc. Để sự việc kết thúc theo diễn biến hiện tại.”

Mai Hạnh đứng bên cạnh, mặt trắng đi. “Câu này…”

“Chưa được diễn giải quá nội dung.” Giọng An Nhiên vẫn đều. “Nó không chứng minh ai gây ra tai nạn. Nó chứng minh họ biết Vy đã bị đẩy đến chỗ không còn người, không còn tiền, không còn đường theo kiện.”

Một thông báo bật lên từ cổng tòa: Đại Tín vừa nộp văn bản yêu cầu loại toàn bộ tài liệu có nguồn từ vi phạm nghĩa vụ bảo mật.

Họ đã biết.

An Nhiên nhìn đồng hồ. Tám giờ ba mươi hai. Còn hai mươi tám phút trước phiên xử, và lần đầu tiên sau sáu năm, trong tay cô có một email không chỉ chứng minh chiến lược vụ Vy đã bị lộ.

Nó chứng minh việc đẩy Vy vào đường cùng chưa từng là một tai nạn.