Chương 59 - Chương 59: Trước Ngày Ra Tòa
Chương 59: Trước Ngày Ra Tòa
Tiếng khóa túi chứng cứ vừa khép thì điện thoại của Mai Hạnh nhận được thông báo từ cổng điện tử của tòa. Phiên xem xét các yêu cầu khẩn được ấn định vào chín giờ sáng hôm sau. Đại Tín đã nộp ba đề nghị cùng lúc: phong tỏa toàn bộ dữ liệu từ USB, loại lời khai của bác sĩ Lộc vì có dấu hiệu được “đổi lấy bảo vệ”, và hạn chế Minh Châu trình bày những chi tiết không có trong biên bản đầu tiên.
An Nhiên đọc đến dòng cuối dưới màn hình đang phát lại lời tuyên bố của Vũ Kiến Thành. Ông nói sẽ hủy từng tài liệu, từng lời khai, từng con người. Đại Tín biến câu đó thành thủ tục trong chưa đầy hai mươi phút.
“Không ai mở thêm USB,” cô nói. “Không ai trả lời báo chí. Hạnh gửi biên bản niêm phong cho tòa, chỉ gửi mô tả quy trình. Tôi về văn phòng.”
Lan Anh đứng cạnh luật sư riêng, chiếc nhẫn bạc đã được đặt lại vào hộp. “Còn ổ cứng của tôi?”
“Giữ nguyên nơi đang cất. Luật sư của chị lập danh mục thiết bị, chụp tình trạng bên ngoài và xin lệnh bảo toàn. Không tự mang đến An Bình.” An Nhiên nhìn thẳng cô. “Từ giờ, mỗi hành động đúng nhưng sai quy trình đều sẽ trở thành lý do để họ phủ nhận hành động đúng trước đó.”
Lan Anh gật đầu. Khi điện thoại rung vì cuộc gọi từ bệnh viện, cô quay đi nghe, giọng thấp đến mức An Nhiên chỉ nghe được hai chữ “mẹ tôi”.
Bảy giờ mười lăm, bảng kính trong phòng họp An Bình đã kín những mảnh giấy trắng. Không có dòng nào ghi “USB chứng minh”. An Nhiên chia vụ việc thành ba cột: có thể dùng để đặt nền, chỉ dùng để đối chiếu, và mới là đầu mối điều tra. Mai Hạnh đặt USB, tệp ẩn danh và ảnh đĩa của Lan Anh vào cột thứ hai. Bác sĩ Lộc nằm giữa cột một và cột hai, bởi ông đã trình bày nhưng chưa ký bản khai đầy đủ. Minh Châu được đặt riêng ở đầu bảng, không gắn với bất kỳ thiết bị nào.
Kha đến sau cùng, mang theo hai túi cà phê và một xấp bản in không có tiêu đề báo. Anh đặt chúng cạnh cửa rồi ngồi ở chiếc ghế xa Minh Châu nhất. Sau sai lầm của mình, anh không tự cho quyền bước gần hơn.
Minh Châu vẫn mặc chiếc áo khoác xám từ buổi sáng. Cô nhìn hàng giờ trên bảng: 1 giờ 47, xe Hải Đăng đi vào cầu vượt; 1 giờ 52, va chạm; 1 giờ 54, nhân viên mặc áo cứu hộ xuất hiện; 2 giờ 03, lực lượng chính thức đến; 2 giờ 05, điện thoại nạn nhân không còn trong danh mục vật tại hiện trường. Khoảng trống mười một phút nằm giữa những con số, nhưng An Nhiên không khoanh đỏ. Một khoảng trống không tự kết tội ai.
“Ngày mai họ sẽ hỏi em đã biết gì trước khi gặp chị,” An Nhiên nói. “Không phải để em trả lời ngay. Chị cần em kiểm tra thứ tự.”
Châu đọc lại bản lời khai đầu tiên. Trong đó có xe đen, người mặc áo cứu hộ, bàn tay cầm vật hình chữ nhật và câu cô không chắc người đó thuận tay nào. Bản khai được lập trước khi mảnh thẻ nhớ được phục hồi, trước file ẩn danh, trước khi Lan Anh gõ cửa. An Nhiên đặt ba mốc ấy xuống dưới bản khai rồi đẩy bút về phía Châu.
“Có dòng nào em nhớ vì đã xem tài liệu sau này không?”
Châu im lặng rất lâu. “Chiếc phù hiệu trên tay áo. Lúc đầu em chỉ nhớ có một mảng sáng. Sau khi nhìn khung hình, em mới gọi nó là phù hiệu.”
“Vậy ngày mai không được nói em đã nhận ra phù hiệu tại hiện trường.”
“Nhưng người đó đúng là nhân viên Hưng Thịnh.”
“Đúng hay không là phần của chuỗi chứng cứ. Điều em được nói là điều em nhìn thấy khi ấy.” An Nhiên không nâng giọng. “Nếu em trộn ký ức ban đầu với thứ biết sau này, họ không chỉ lấy một chi tiết. Họ sẽ nói toàn bộ lời khai của em được dựng lại.”
Minh Châu dùng bút gạch một đường mảnh dưới cụm “mảng sáng”. “Em hiểu.”
Nét bút không run, nhưng chậm. An Nhiên không hỏi Châu đã quyết định tiếp tục làm chứng chưa. Phiên sáng mai trước hết là tranh chấp về phạm vi chứng cứ; quyền lựa chọn của Châu chưa biến mất chỉ vì tòa đã gửi lịch.
Ở đầu kia bàn, Mai Hạnh đọc bản đề nghị của Đại Tín. “Họ nói lời khai Lộc bị ô nhiễm vì chúng ta hứa bảo vệ con gái ông ấy.”
“Chúng ta chưa hứa kết quả,” An Nhiên đáp. “Chúng ta yêu cầu cơ chế bảo vệ hợp pháp và ghi rõ điều kiện do ông ấy tự nêu. Tách thư đề nghị bảo vệ, biên bản gặp và bản ghi thời điểm Lộc nói về HĐ-ĐC-02. Không để chúng nằm trong cùng một phụ lục.”
Kha lật xấp giấy của mình. “Tôi đã dựng lại toàn bộ những gì công khai trên mạng. Không bài nào của tôi nhắc HĐ-ĐC-02, AVR-07 hay vệt đỏ B2.”
“Anh chưa đăng không có nghĩa nguồn khác chưa đăng.”
“Tôi biết.” Kha đẩy sang một bảng thống kê có thời gian lưu. “Nên tôi chỉ xác nhận phạm vi tôi đã làm và chưa làm. Không kết luận Lộc không thể bị ảnh hưởng từ nơi khác.”
Đó là câu trả lời An Nhiên cần. Không thanh minh, chỉ đặt giới hạn cho điều có thể chứng minh. Cô đánh dấu xấp giấy vào cột nền phụ trợ.
Tám giờ ba mươi, luật sư Lan Anh gửi bản tường trình về ổ cứng ngoại tuyến. Thiết bị đang nằm trong két của một văn phòng luật khác, có biên bản gửi giữ từ mười chín ngày sau cái chết của Hải Đăng. Ngày gửi trùng với ngày USB được đưa vào két ngân hàng. Hai vật được tách ở hai nơi, nhưng cùng đi qua một người giữ. Điều đó làm lời kể của Lan Anh nhất quán hơn, đồng thời cho Đại Tín thêm lý do tấn công cô là người kiểm soát đường đi.
Mai Hạnh hỏi: “Có xin giám định ngay không?”
“Xin lệnh bảo toàn trước. Giám định sau khi tòa xác định phạm vi.” An Nhiên gạch bỏ một dòng trong bản dự thảo. “Ngày mai chúng ta không tranh rằng USB là sự thật. Chúng ta tranh quyền giữ nguyên vật để kiểm tra sự thật.”
Ngoài hành lang, điện thoại bàn reo liên tục. Hai khách hàng cũ xin dời lịch vì không muốn bị chụp ảnh trước cửa An Bình. Một tài khoản lạ đăng ảnh cắt từ buổi giao USB, ghép Lan Anh, Lộc và Minh Châu dưới dòng chữ “ba lời khai được huấn luyện”. Mai Hạnh tắt thông báo trên màn hình chung mà không xóa bản lưu.
An Nhiên quay lại bảng thời gian. Vụ Thảo Vy sáu năm trước cũng từng bị nén thành một câu dễ nhớ hơn hồ sơ: một người phụ nữ tham tiền, một luật sư trẻ hiếu thắng, một tai nạn đáng tiếc. Một câu chuyện được lặp đủ lâu có thể khiến cả người biết sự thật nghi ngờ trí nhớ của mình.
“Thiếu một mốc,” cô nói.
Cả phòng im xuống.
Trong đề nghị khẩn, Đại Tín cho rằng lời khai Minh Châu về vật hình chữ nhật chỉ xuất hiện sau khi An Bình tiếp cận tệp video. Mai Hạnh mở bản quét biên bản tiếp nhận đầu tiên. Dòng ấy có thật, nhưng bản giấy chỉ ghi giờ hoàn tất, không ghi giờ Châu bắt đầu kể. Nếu chỉ dựa vào bản này, bên kia có thể nói câu chữ được thêm vào trong khoảng soạn thảo.
“Bản ghi âm gốc?” Kha hỏi.
“Có, nhưng ngày đầu chúng ta dừng ghi hai lần vì Châu hoảng loạn.” Mai Hạnh mở danh mục. “Đoạn nhắc vật hình chữ nhật nằm sau lần dừng thứ hai. File có mã băm từ lúc sao lưu, nhưng máy ghi không đồng bộ giờ mạng.”
Sơ hở không lớn, nhưng đúng loại sơ hở Gia Minh sẽ kéo rộng cho đến khi nó nuốt cả lời khai.
Minh Châu nhìn xuống hai bàn tay mình. “Em đã nhắn cho chị trước khi đến văn phòng.”
An Nhiên không chạm vào điện thoại của cô. “Tin nào?”
Châu tự mở máy, tìm lại cuộc trò chuyện đầu tiên với số trực nghiệp vụ. Tin nhắn gửi lúc 2 giờ 41 sáng, trước cuộc gặp tại An Bình gần một ngày: “Họ lấy điện thoại của người chết. Người mặc áo phản quang cầm nó đi.” Tin không có chữ “hình chữ nhật”, không có tên Hưng Thịnh, nhưng có hành động cốt lõi.
Mai Hạnh yêu cầu Châu không chuyển tiếp, không chụp màn hình, chỉ bật chế độ máy bay và đặt thiết bị vào túi chống tĩnh điện tạm thời để sáng mai xin tòa cho xuất trình dữ liệu gốc cùng xác nhận nhà mạng.
“Tin này không cứu toàn bộ lời khai,” An Nhiên nói. “Nó chỉ chặn cáo buộc rằng ý niệm điện thoại bị lấy được tạo ra sau video.”
Châu gật đầu, gương mặt không nhẹ hơn. Trong chiếc máy còn tin nhắn với mẹ, những đêm xin đổi ca, những lần cô muốn bỏ trốn. An Nhiên ghi vào biên bản phạm vi đề nghị: chỉ xác minh thời gian, người gửi, người nhận và nội dung liên quan; không sao chép phần còn lại.
Mười giờ mười bảy, bản phản hồi đầu tiên hoàn tất. USB ở vị trí vật cần bảo toàn, không phải trụ cột. Lộc được đặt trên lời khai trực tiếp và tài liệu ông mang, không dựa vào lời hứa bảo vệ. Minh Châu được tách khỏi USB bằng những mốc có trước mọi dữ liệu về sau. Kha không làm người xác nhận sự thật; anh chỉ xác nhận giới hạn công bố. Lan Anh không được gọi là đồng minh, chỉ là người giao vật có lời kể cần kiểm chứng.
An Nhiên đứng trước bảng kính, nhìn chuỗi thời gian vẫn còn nhiều ô trắng. Họ không bước vào tòa với một câu chuyện hoàn chỉnh. Họ bước vào bằng việc chỉ rõ ô nào có chứng cứ, ô nào chưa có, và ai đang cố biến phần chưa biết thành lý do phủ nhận phần đã biết.
Điện thoại nghiệp vụ rung lần nữa. Số gọi đến không lưu tên, nhưng An Nhiên nhận ra bốn số cuối từng nằm trên danh thiếp cũ của Đại Tín.
Cô bật loa ngoài. “An Nhiên nghe.”
Đầu dây bên kia im ba nhịp. Sau đó Tống Gia Minh nói, giọng khàn và thấp hơn mọi lần đối chất trước đây.
“Tôi cần gặp riêng cô trước khi phiên xử bắt đầu.”
An Nhiên nhìn đồng hồ. “Với tư cách luật sư phía đối lập?”
“Không.” Gia Minh đáp. “Với tư cách người sẽ không còn được phép nói sau chín giờ sáng mai.”
Cuộc gọi ngắt trước khi cô kịp hỏi điều kiện.
