Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 57 - Chương 57: Lộc Trở Lại

Chương 57: Lộc Trở Lại

Tám giờ mười hai, Mai Hạnh đặt điện thoại bàn ở chế độ loa ngoài nhưng không bấm ghi âm. Trước mặt cô là bìa nguồn Duy Kha mang đến tối qua, đã được mở niêm phong theo biên bản, cùng một tờ giấy chỉ có ba câu hỏi xác minh. An Nhiên ngồi phía đối diện, còn Kha đứng ngoài phòng họp như điều kiện chính anh đã ký. Chuỗi ký tự trong bìa được đọc một lần. Đầu dây bên kia im lặng gần năm giây rồi trả lời đúng tên chức danh, khoảng thời gian làm việc và bốn số cuối của quyết định nghỉ việc.

“Tôi chỉ xác nhận danh tính hôm nay,” người kia nói. Giọng đã được giữ nhỏ, không che bằng phần mềm. “Nội dung phải gặp trực tiếp.” An Nhiên hỏi người đó có từng quản lý hồ sơ tranh tụng liên quan tài liệu y tế hay không. Câu trả lời là có, nhưng chỉ ở khâu tiếp nhận, đánh mã và chuyển kiểm soát; không đọc toàn bộ ý kiến chuyên môn, không biết ai ra quyết định sửa. Khi Mai Hạnh đọc mã HĐ-ĐC-02, người kia không giải thích nội dung, chỉ nói đó không phải mã vụ án và đề nghị họ mang bản chụp hình thức của tài liệu đến buổi gặp. Một phòng họp trung lập tại văn phòng công chứng được thống nhất vào ba giờ chiều. Không ai nhắc tên bác sĩ Lộc.

Cuộc gọi kết thúc lúc tám giờ hai mươi mốt. An Nhiên ghi rõ nguồn mới mới chỉ qua được bước xác minh danh tính sơ bộ, chưa qua kiểm tra động cơ, phạm vi biết trực tiếp hay độ tin cậy. Kha vào phòng khi được gọi, đọc biên bản, ký xác nhận mình không tham gia cuộc trao đổi và không liên hệ lại nguồn. Anh vừa đặt bút xuống thì chuông từ quầy bảo vệ vang lên.

Mai Hạnh nghe chưa hết câu đã nhìn An Nhiên. “Có một người tự nhận là Hoàng Xuân Lộc. Ông ấy không mang điện thoại, không cho bảo vệ chụp giấy tờ tùy thân. Ông ấy nói chị sẽ nhận ra chiếc bìa thuốc màu xanh.”

An Nhiên đứng dậy quá nhanh, đầu gối chạm mép bàn. Trong một nhịp, căn phòng cũ đường Trần Vọng trở lại: tủ kim loại, vệt đỏ nhỏ, phiếu yêu cầu mang mã HĐ-ĐC-02 và sự im lặng kéo dài nhiều tuần. Cô không cho cảm giác ấy đi trước quy trình. “Hạnh báo bảo vệ giữ ông ấy ở phòng tiếp khách, không khóa cửa. Gọi đầu mối hỗ trợ nhân chứng, chỉ yêu cầu kiểm tra an toàn. Kha ở lại đây.”

Kha không hỏi vì sao. Anh úp điện thoại xuống bàn, tắt nguồn trước mặt cả hai rồi lùi khỏi cửa. Hành động nhỏ ấy không xóa lỗi cũ, nhưng nó giữ đúng giới hạn An Nhiên vừa giao.

Bác sĩ Lộc gầy hơn lần cuối họ gặp. Râu mọc lởm chởm dọc cằm, cổ tay trái có một dải băng y tế đã ngả xám. Ông ngồi sát mép ghế, chiếc bìa thuốc màu xanh đặt trên hai đầu gối như thể chỉ cần buông tay, nó sẽ bị lấy mất. Khi An Nhiên bước vào cùng Mai Hạnh, ông nhìn qua vai họ rồi mới nói: “Tôi tự biến mất. Không ai bắt cóc tôi.”

“Ông đang ở đây tự nguyện?” An Nhiên hỏi.

“Lúc này thì có.”

“Con gái ông đang ở đâu?”

Lộc siết bìa giấy. “Ở một nơi tôi nghĩ là an toàn. Sáng nay họ gửi đến đó một bản đề nghị chuyển điều trị, kèm ảnh nó rời khỏi phòng khám hôm qua. Không có lời đe dọa. Chỉ có một dòng nói khoản hỗ trợ cũ sẽ được rà soát nếu tôi tiếp tục cung cấp thông tin sai lệch.”

An Nhiên không hỏi tên bệnh, địa chỉ hay số hồ sơ của con gái ông. Cô yêu cầu Mai Hạnh gọi đầu mối hỗ trợ bằng kênh đã đăng ký, đề nghị kiểm tra an toàn qua người do chính Lộc chỉ định. Sau đó cô đặt trước mặt ông một tờ giải thích quyền: được có luật sư độc lập, được dừng cuộc gặp, được giữ kín thông tin y tế của người thân, được từ chối giao tài liệu cho đến khi có biên bản tiếp nhận. “Tôi không thể hứa họ sẽ không tiếp tục gây sức ép,” cô nói. “Tôi chỉ có thể không biến sức ép đó thành lý do ép ông ký cho tôi.”

Lộc nhìn cô rất lâu. “Cô vẫn nói như hôm ở nhà thờ.”

“Hôm đó ông chưa ký.”

“Và cô vẫn giữ bản ghi?”

“Niêm phong. Chưa dùng để chứng minh nội dung ông nói.”

Vai ông hạ xuống một chút, không phải nhẹ nhõm mà như một người vừa nhận ra cánh cửa mình bỏ lại vẫn chưa bị ai đóng thay. Ông đẩy bìa thuốc qua bàn. Mai Hạnh không chạm ngay. Cô chụp tình trạng bên ngoài, đọc giờ, hỏi Lộc có đồng ý mở trước mặt mình hay không, rồi mới cắt đường dán cũ ở cạnh bìa.

Bên trong không có bản giám định gốc. Có một liên giấy than mỏng đã ngả vàng mang mã BH-MD-18-0417, một bản in nháp của hồ sơ VHD-2024-KLBS với hai đoạn bị gạch bằng mực xanh, và mặt sau một tấm thẻ hẹn cũ ghi bốn chuỗi số. Ở góc dưới cả hai tài liệu đều có cùng kiểu dấu kiểm chuẩn: mã lượt in, tài khoản duyệt và ô chuyển hồ sơ. Dòng chuyển của vụ Vy ghi HĐ-ĐC-02. Dòng trên bản nháp Hải Đăng bị cắt mất một phần, nhưng vẫn còn hai ký tự cuối giống hệt.

“Liên giấy than là bản tôi được giữ khi ký năm đó,” Lộc nói. “Tôi đã giấu nó cùng hồ sơ viện phí của con bé. Bản nháp Hải Đăng là bản tôi in để đối chiếu trước khi họ thay kết luận. Tôi đến kho B2 để tìm sổ lượt in, vì hai tờ này chỉ chứng minh tôi có bản sao, không chứng minh chúng từng đi qua hệ thống.” Ông đưa cổ tay băng lên. “Tôi bị cạnh tủ cứa. Vệt ở phòng B2 là của tôi. Tôi đồng ý lấy mẫu đối chiếu.”

“Sau đó ông đi đâu?”

“Tôi ra bằng cửa giao nhận phía sau. Cột ký ra nằm ở quầy trước nên không có tên tôi. Chiếc sedan đợi ngoài đường. Người trong xe cho tôi xem ảnh con gái và một bản tuyên bố đã soạn sẵn, nói rằng nếu tôi ký xác nhận buổi gặp ở nhà thờ là do bị dẫn dắt, họ sẽ giúp gia đình tôi tránh điều tra về khoản viện phí sáu năm trước.” Lộc dừng lại, hai bàn tay run nhưng giọng không vỡ. “Tôi lên xe. Tôi không bị trói. Tôi chọn đi vì sợ.”

Ông đã ở trong một căn hộ do một người trung gian thuê, được phép gọi cho con gái bằng số họ đưa và được khuyên nghỉ ngơi cho đến khi thủ tục qua đi. Cửa không khóa. Không ai đánh ông. Sự kiểm soát nằm ở những bản chụp lịch điều trị, giấy miễn hoàn trả viện phí và dự thảo lời khai đặt trên bàn mỗi sáng. Ba ngày trước, Lộc rời đi khi người giám sát đổi ca, nhưng vẫn không gọi An Bình. Ông chuyển con gái sang nhà một người họ hàng, chờ xem sự im lặng có khiến họ dừng lại hay không. Bản đề nghị chuyển điều trị sáng nay là câu trả lời.

Mai Hạnh nhận tin nhắn từ đầu mối hỗ trợ, đưa màn hình cho Lộc tự đọc. Người được ông chỉ định đã xác nhận con gái ông đang ở trong nhà, không có dấu hiệu bị giữ, nhưng ngoài cổng xuất hiện một xe lạ hai lần từ sáng. Đề nghị kiểm tra an toàn chính thức và phương án di chuyển kín cần chữ ký của Lộc. Ông đọc hết, đặt điện thoại xuống rồi hỏi: “Nếu tôi giao hai tờ này, cô có thể bảo vệ nó không?”

“Tôi có thể bảo toàn tài liệu, yêu cầu đối chiếu log và xin biện pháp bảo vệ. Tôi không thể mua sự an toàn tuyệt đối.” An Nhiên chỉ vào hai bản giấy. “Chúng cũng chưa đủ để kết luận Đại Tín hay Hưng Thịnh chỉ đạo sửa hồ sơ. Chúng là bản đồ đến nơi có bản gốc và người đã chạm vào luồng phê duyệt. Phía bên kia sẽ nói ông giữ bản trái quy định, nhớ sai, hoặc dựng tài liệu để tự cứu mình. Nếu ra tòa, họ sẽ hỏi về viện phí của con gái ông trước khi hỏi một chữ trong giám định.”

“Tôi biết.”

“Ông có thể chỉ ký biên bản tiếp nhận hôm nay, có luật sư riêng rồi mới quyết định lời khai. Nếu ông rút, tôi vẫn phải giữ nguyên việc ông đã giao tài liệu và không được viết thay lý do.”

Lộc nhìn mã HĐ-ĐC-02 trên liên giấy than. “Sáu năm trước tôi nghĩ ký một câu nhẹ đi sẽ đổi được vài tháng điều trị. Sau đó họ dùng chính chữ ký đó để bắt tôi ký lần nữa. Tôi trốn vì tưởng chỉ cần mình biến mất, họ sẽ thôi nhìn vào con bé.” Ông ngẩng lên. “Nhưng họ chưa bao giờ thôi nhìn.”

An Nhiên đưa ông mẫu yêu cầu luật sư độc lập và mẫu đề nghị bảo vệ, không đưa ngay bản lời khai. Lộc ký từng trang sau khi đọc, yêu cầu ghi thêm rằng con gái ông không đồng ý công khai bệnh án và mọi liên hệ phải qua người đại diện. Mai Hạnh lập hai bản biên nhận cho tài liệu, niêm phong bản giấy than và bản nháp riêng, còn các chuỗi số trên thẻ hẹn chỉ được sao chép dưới sự chứng kiến của Lộc. Buổi làm việc chính thức được hẹn sau khi luật sư độc lập có mặt.

Khi cửa phòng tiếp khách mở, Minh Châu đang đứng cuối hành lang với bản chép chính thức còn kẹp trong tay. Cô không bước lại gần, chỉ nhìn dải băng trên cổ tay Lộc rồi nhìn An Nhiên. “Ông ấy cũng bị bắt phải chọn à?”

“Có,” An Nhiên nói. “Nhưng lựa chọn của ông ấy không quyết định thay em.”

Châu cúi xuống bản chép. Cô vẫn chưa nói mình sẽ tiếp tục hay rút. Lộc nghe câu ấy, dừng trước cửa và quay lại. Nỗi sợ còn nguyên trên mặt ông, không được biến thành lòng dũng cảm đẹp đẽ hơn sự thật. Ông đặt bàn tay đã băng lên biên bản vừa ký. “Ghi thêm một dòng,” ông nói. “Khi có lệnh triệu tập hợp lệ và biện pháp bảo vệ cho con gái tôi, tôi sẽ ra tòa.”