Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 56 - Chương 56: Một Lần Tin Người

Chương 56: Một Lần Tin Người

An Nhiên mở trang tiếp theo bằng hai ngón tay, chậm đến mức tiếng giấy sượt qua mặt bàn nghe rõ hơn cả máy điều hòa. Trên trang là những dòng ghi vội của Nguyễn Thảo Vy, xen giữa ngày tái khám, số hồ sơ bảo hiểm và những câu hỏi không có người trả lời. Một câu bị gạch hai lần: Nếu tôi nhớ sai một chi tiết, họ có quyền nói tất cả những gì tôi chịu đựng đều chưa từng xảy ra không?

Minh Châu đọc hết câu ấy nhưng không chạm vào hồ sơ. “Chị đã trả lời cô ấy thế nào?”

“Chị nói chúng ta sẽ sửa bản trình bày cho chính xác hơn.” An Nhiên giữ mắt trên nét mực đã nhòe. “Chị không hiểu cô ấy đang hỏi liệu chị có còn đứng về phía cô ấy khi lời khai không hoàn hảo hay không.”

“Rồi chị đưa chiến lược cho người kia?”

“Cho Tống Gia Minh.” Lần này An Nhiên nói thẳng tên. “Anh ta là người hướng dẫn chị ở Đại Tín. Chị đưa anh ta bản dự thảo câu hỏi, danh sách nhân chứng và điểm yếu trong hồ sơ vì tin anh ta đang giúp chị chuẩn bị. Vài ngày sau, bên đối diện biết chính xác phải ép vào đâu. Nhân chứng quan trọng rút. Những bản ghi của Vy bị tách thành từng mâu thuẫn nhỏ.”

Châu nhìn cô. “Chị biết anh ta làm lộ từ lúc đó?”

“Không. Khi ấy chị chỉ biết có người đã thấy chiến lược. Chị mất nhiều năm mới tìm được phần còn lại.” An Nhiên không kể những điều thỏa thuận bảo mật vẫn cấm cô công khai, cũng không dùng sự im lặng ấy để làm mình vô tội. “Nhưng có một việc chị biết ngay lúc đó. Thay vì ngồi cạnh Vy, chị bắt cô ấy sửa lời khai thêm. Chị nghĩ nếu văn bản đủ chặt, những gì đã bị lộ sẽ không còn quan trọng.”

“Cô ấy chết vì chuyện đó à?”

Câu hỏi đến quá gần nơi An Nhiên vẫn né suốt sáu năm. Cô không lùi. “Hồ sơ chính thức gọi đó là tai nạn. Chị không có bằng chứng để nói một người cụ thể đã giết cô ấy. Nhưng trước ngày xét xử, Vy mất nhân chứng, mất việc, bị kiện ngược và bị biến thành kẻ nói dối. Chị đã không ngăn được hệ thống đẩy cô ấy đến chỗ chỉ còn một mình. Chị cũng đã không ở bên cô ấy vào đêm cô ấy gọi.”

Châu cúi xuống tờ ghi nhận yêu cầu rút lời khai. Dòng chữ của cô vẫn nằm đó, mạnh và nghiêng, không hề giống một người không biết mình muốn gì. “Chị kể chuyện này để em sợ mà ở lại sao?”

“Không.” An Nhiên khép bìa nhật ký lại một nửa. “Nếu em ở lại vì sợ trở thành Vy, chị lại dùng người đã chết để quyết định thay người đang sống. Chị kể vì em có quyền biết nỗi sợ của người đang tư vấn cho em. Và vì từ giờ, khi chị yêu cầu kiểm tra một chi tiết, em phải biết đó có thể là nghề nghiệp, cũng có thể là vết thương của chị. Em được quyền hỏi lại.”

Châu im rất lâu. Ngoài cửa, Mai Hạnh kéo một ngăn tủ rồi đóng lại nhẹ hơn thường ngày. Văn phòng đã qua giờ làm, nhưng ánh đèn hành lang vẫn hắt một vệt trắng qua khe cửa.

“Nếu em rút ngày mai thì sao?” Châu hỏi.

“Chị sẽ soạn đúng lời em, giải thích hậu quả một lần nữa và nộp khi em xác nhận. Chị không xé tờ này, không giấu nó, cũng không viết lại cho dễ nghe.”

“Nếu em chưa rút?”

“Chúng ta chờ bản chép chính thức. Em đọc toàn bộ, không chỉ câu tay phải. Em đánh dấu câu nào em biết, câu nào em nhớ, câu nào em đã đoán vì bị ép chọn. Sau đó em quyết định có làm bản giải thích bổ sung hay không. Bản giải thích không xóa câu trả lời sai. Nó chỉ đặt câu trả lời đó về đúng quá trình đã tạo ra nó.”

“Chị sẽ ngồi cạnh em chứ?”

“Có.”

“Nhưng đừng nói trước em phải đánh dấu chỗ nào.”

An Nhiên gật đầu. “Được.”

Châu kéo tờ ghi nhận về phía mình, đọc lại rồi gấp một lần theo chiều ngang. Cô không xé. “Giữ nó trong hồ sơ. Chưa nộp. Em muốn đọc bản chép trước.”

Đó không phải quyết định tiếp tục làm chứng. Cũng không phải một sự tha thứ. Chỉ là Châu đã lấy lại quyền trì hoãn một lựa chọn mà cả hai phía đều muốn biến thành câu trả lời ngay lập tức. An Nhiên đặt tờ giấy vào một bìa trong, ghi giờ, ký xác nhận tình trạng và đưa cho Châu nhìn trước khi khóa lại.

“Em giữ một bản chụp,” Châu nói.

“Chị gửi ngay.”

Khi Mai Hạnh mở cửa, điện thoại trên bàn rung vì tin nhắn từ quầy bảo vệ dưới tầng. Cô nhìn màn hình rồi nhìn An Nhiên. “Duy Kha đang ở dưới. Anh ấy nói chỉ cần năm phút. Có một nguồn tin và một lời xin lỗi.”

Vai Châu cứng lại. “Người đã đăng bài?”

“Ừ.”

“Cho anh ta lên.” Châu nói trước khi An Nhiên kịp quyết định. “Em muốn nghe anh ta xin lỗi cái gì.”

Duy Kha bước vào sau ba phút, áo khoác còn dính hơi ẩm của thành phố. Anh không mang máy ảnh, không đặt điện thoại lên bàn và cũng không nhìn quanh như một người đang tìm câu chuyện. Trên tay anh chỉ có một bìa giấy nâu được niêm bằng băng dính trong và một tập giấy mỏng.

Anh dừng cách Châu hai bước. “Tôi đã công bố một chi tiết trước khi kiểm tra đủ. Tôi nghĩ sức ép dư luận sẽ buộc họ trả lời, nhưng người phải trả giá trước lại là cô. Tôi đã gỡ phần chưa kiểm chứng, đăng đính chính và lưu bản gốc để đối chiếu, nhưng những việc đó không xóa được hậu quả. Tôi xin lỗi vì đã biến lời khai của cô thành công cụ cho cách làm của tôi.”

Châu nhìn anh không chớp. “Anh muốn em nói không sao à?”

“Không. Tôi không có quyền xin câu đó.”

“Anh còn định viết về em không?”

“Không có sự đồng ý của cô và không có kiểm chứng độc lập thì không.” Kha đặt tập giấy lên mép bàn, không đẩy về phía Châu. “Tôi đã ký cam kết này. Cô có thể giữ một bản.”

An Nhiên lật trang đầu. Đó không phải một lời hứa chung chung. Kha ghi rõ không công bố danh tính, nội dung liên hệ hoặc tài liệu từ nguồn mới; không tiếp xúc riêng với Châu; mọi sử dụng truyền thông phải được xác nhận bằng văn bản sau khi phía pháp lý kiểm tra nguồn và rủi ro. Phía dưới là chữ ký, ngày giờ và danh sách những bản tin anh đã sửa.

“Cam kết của anh không phục hồi quyền làm việc trong vụ này,” An Nhiên nói.

“Tôi biết.”

“Cũng không khiến tôi tin nguồn của anh.”

“Tôi biết.” Kha đặt bìa nâu xuống. “Vì vậy tôi không mang đến một câu chuyện để cô tin. Tôi mang đến cách để cô kiểm tra.”

Bên trong bìa có ba phần, ngăn bằng giấy màu. Phần đầu là bản sao đã che địa chỉ của giấy tờ chứng minh quá trình làm việc. Phần thứ hai là thư đồng ý để luật sư của An Bình liên hệ, kèm điều kiện không ghi âm cuộc gặp đầu tiên và không chuyển tên cho báo chí. Phần cuối chỉ có lịch ba khung giờ, một số điện thoại trả trước và chuỗi ký tự dùng để xác nhận đúng người khi gọi. Không có tài liệu nội bộ bị lấy trộm, không có USB xuất hiện như phép màu.

“Nguồn giữ gì?” An Nhiên hỏi.

“Ký ức về quy trình và quyền truy cập hợp pháp vào một số giấy tờ cá nhân của chính họ: hợp đồng lao động, quyết định nghỉ việc, thư trao đổi về phạm vi công việc. Họ nói có thể nhận diện những biểu mẫu và mã luân chuyển đã dùng trong hồ sơ Vy, nhưng không muốn gửi bất cứ thứ gì trước khi biết cô sẽ bảo vệ họ thế nào.”

“Tại sao tìm anh?”

“Họ từng biết một nguồn cũ của tôi. Sau khi tôi đăng đính chính, họ gửi một câu duy nhất: Nếu anh thật sự học được cách chậm lại, hãy để luật sư gọi trước.” Kha nhìn An Nhiên. “Tôi đã không trả lời bằng bài báo. Tôi chờ họ đồng ý cho chuyển liên hệ.”

An Nhiên xem từng trang, đối chiếu ngày tháng, dấu hiệu chỉnh sửa và số trang. Cô yêu cầu Mai Hạnh lập biên bản tiếp nhận bìa nguyên trạng, chụp tình trạng niêm phong và ghi rõ Kha không khẳng định nội dung nguồn là đúng. Kha ký dưới dòng ấy mà không phản đối.

Châu đứng cạnh tủ hồ sơ, hai tay ôm lấy khuỷu tay. “Chị sẽ tin anh ta à?”

An Nhiên nhìn Kha. Trước đây, anh thường đưa cho cô một kết luận rồi yêu cầu luật pháp chạy theo tốc độ của tin tức. Lần này, anh đưa điều kiện, giới hạn và một con đường kiểm chứng; còn phần có lợi nhất cho anh là câu chuyện, anh đã giữ lại.

“Chị tin việc anh ấy đã làm tối nay,” cô nói. “Chưa tin phần còn lại.”

Kha gật đầu như thể đó là câu trả lời anh đã chuẩn bị để nhận. “Thế là đủ.”

“Không. Chỉ là điểm bắt đầu.” An Nhiên đặt bìa nâu vào khay hồ sơ chờ xác minh. “Anh không gọi nguồn thêm. Mai Hạnh sẽ dùng số xác nhận, tôi sẽ nói chuyện đầu tiên. Nếu danh tính khớp, chúng ta gặp tại nơi trung lập. Không ghi âm cho đến khi có đồng ý mới. Không đăng. Không ám chỉ.”

“Được.”

“Và nếu nguồn không qua được kiểm tra?”

“Tôi rút hoàn toàn, không biến việc bị từ chối thành một bài viết.”

An Nhiên để im lặng kéo dài thêm một nhịp. Tin một người không phải mở hết cửa. Đôi khi chỉ là giao cho họ một phần việc đủ nhỏ để sai lầm không thể nuốt chửng người khác, rồi nhìn xem họ có giữ đúng giới hạn hay không.

“Một lần,” cô nói.

Kha không hỏi một lần nghĩa là bao lâu. Anh chỉ lùi khỏi bàn, để hồ sơ nằm lại phía An Bình.

Mai Hạnh bắt đầu nhập thông tin tiếp nhận. Khi cô đọc dòng nghề nghiệp trên bản xác minh đã che tên, bàn phím dừng giữa chừng. An Nhiên kéo trang giấy về phía mình. Dưới khoảng đen che danh tính là chức danh vẫn còn nguyên: Chuyên viên quản trị hồ sơ tranh tụng.

Cơ quan cũ được in ngay bên dưới.

Hãng luật Đại Tín.