Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 202 - Chương 202: Lưỡi Dao Không Tiếng - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Chương 202: Lưỡi Dao Không Tiếng – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Bóng ông lão đứng trên bậc thứ sáu, nhưng gót chân nó không chạm hẳn xuống đá. Một lớp bụi xám mỏng vẫn còn kẹt giữa bàn chân và mặt bậc, rung theo từng cơn co giật truyền từ nơi nào đó phía trên. Tạ Huyền không nhìn bóng nữa. Hắn nhìn bàn tay đang ôm ngực của nó. Sáu đường sáng hình quạt hiện dưới lớp áo bóng, lần lượt co lại từ ngoài vào trong. Mỗi lần một đường khép, thân hình còng xuống lại rõ thêm một phần.

Không phải người áo xám đưa ông lão tới bậc cuối. Dấu khắc trong da thịt đã giữ sẵn năm bước, còn sợi xám chỉ đang kéo nốt bước thứ sáu về đúng vị trí. Nếu hắn đánh thẳng vào cái bóng, phản lực sẽ dội ngược lên người thật. Nếu hắn để sáu đường rãnh khép lại, cánh cửa đen sẽ nhận một mạng sống thay cho bước chân.

Tạ Huyền chống bàn tay trái xuống đá. Cổ tay trượt trên lớp máu của chính hắn, cơn đau từ ngực khiến hơi thở vừa gom được lập tức tán đi. Huyền Cốt Quy Tức chệch thêm nửa nhịp, nhưng hắn không cưỡng ép kéo lại. Quan Linh Tâm Nhãn chỉ mở trong một thoáng. Ánh xám từ bậc thứ sáu không đổ xuống cửa; nó vòng qua bóng ông lão, móc vào rãnh thứ nhất rồi trở lên như một sợi thòng lọng. Cửa đang chờ khoản tải hoàn thành, còn thứ điều khiển khoản tải lại nằm ở đầu bên kia.

Ở tầng vận quặng, người thứ sáu bỗng bật người khỏi cánh tay người bảo vệ. Sáu vết sẹo trên ngực ông lõm sâu, vết ngoài cùng đã chuyển thành màu chì. Cố Dã giữ chiếc nêm tro bằng tay phải, các khớp ngón tay trắng bệch. Sợi xám trong đuôi nêm căng như dây cung. Chỉ cần hắn giật thêm một lần, da thịt trên ngực ông lão cũng bị kéo theo.

“Không kéo được, không chém được.” Cố Dã nghiến răng. “Vậy giữ thứ này để nhìn hắn chết sao?”

Dương Thạch không đáp ngay. Ông áp hai đầu ngón tay lên thân nêm rỗng. Từ dưới lớp kim loại, ba nhịp rung cực nhỏ truyền lên, không đủ thành tiếng. Một nhịp dài, hai nhịp ngắn. Chúng không đến từ mỏ sập. Đá sập không biết lặp lại cùng một khoảng cách.

Ông nhìn xuống khe nứt dưới chân rồi quay sang Tạ Vân Chi. “Đừng dùng thép. Bẻ cho ta một phiến đá mỏng nhất.”

Tạ Vân Chi không hỏi. Hai ngón tay nàng vẫn không khép được, nên nàng dùng gót giày chèn một mảnh đá đen vỡ bên chân, lấy khuỷu tay đè lên rồi bẻ dọc theo thớ. Mảnh đá tách ra thành một cạnh mỏng như lưỡi dao. Không sắc đủ để chém thịt, nhưng có thể lách vào khe đuôi nêm mà không làm kim loại ngân lên.

Dương Thạch nhận phiến đá, cạo nhẹ lớp bụi ở mép nêm. Một đường ráp gần như vô hình hiện ra dọc phần đuôi rỗng. “Sợi này không phải một sợi.” Ông nói. “Nó bị vỏ tro ép lại.”

Cố Dã hiểu trước khi ông nói hết. Hắn đổi cách nắm, dùng cẳng tay ghì chiếc nêm vào đầu gối phải. Vai trái vừa động đã đau đến tối mắt, nhưng hắn không để thân nêm lệch. Tạ Vân Chi luồn phiến đá vào đường ráp. Nàng không cắt sợi xám. Nàng rạch vỏ nêm, từng chút một, chậm đến mức không phát ra tiếng.

Lưỡi đá đi được nửa tấc, người thứ sáu co giật dữ dội. Vết sẹo thứ năm trên ngực ông sáng lên. Cố Dã lập tức muốn buông, nhưng Dương Thạch chặn lại. “Không phải lưỡi đá làm hắn đau. Có kẻ đang kéo nhanh hơn.”

Từ bóng tối sau gốc mạch, một tiếng đá vụn lăn qua rồi mất hẳn. Người áo xám không hiện thân, nhưng sợi xám trong nêm bắt đầu trượt vào trong như bị một bàn tay vô hình thu lại. Nếu để nó rút hết, dấu trên người ông lão sẽ bị kéo khỏi da thịt cùng lúc với sáu khoản tải.

Dương Thạch hạ giọng. “A Mộc, giữ đá. Những người còn lại đừng nện, đừng gọi. Cố Dã, khi ta chạm vào tay ngươi lần thứ ba thì xoay nêm nửa vòng. Vân Chi, chỉ rạch vỏ, không chạm sợi.”

A Mộc ép vai vào tảng đá đang chặn khe, phần sườn bị thương run lên dưới lớp áo. Đứa trẻ linh nhãn bò sát xuống đất, nhìn chằm chằm vào đuôi nêm rồi bỗng chỉ tay. “Bên trong có sáu sợi. Sợi cuối cùng tối hơn.”

Không ai hỏi vì sao nó nhìn thấy. Dương Thạch đưa phiến đá thêm một đường. Vỏ tro tách ra mà không có tiếng kim loại. Sáu sợi mảnh hiện dưới khe, quấn quanh nhau như tóc ướt. Năm sợi đầu rung theo mạch đều. Sợi thứ sáu giật ngược, mỗi lần giật là vết sẹo trong cùng trên ngực ông lão co lại.

Dưới Cốt Khố, Tạ Huyền cũng thấy nhịp ấy. Bóng ông lão đã đè lớp bụi trên bậc xuống còn một đường mỏng. Hắn không thể gửi lời qua tầng đá, chỉ có thể khiến đối phương nhận ra đúng sợi cần giữ. Mảnh linh thạch đặt giữa rãnh thứ năm và thứ sáu vẫn đang chịu hai luồng tải. Hắn xoay nó thêm một góc rất nhỏ. Cạnh đá cọ vào rãnh, tạo ra một nhịp dài, hai nhịp ngắn, rồi dừng.

Phiến khóa đầu tiên lập tức rung theo. Nửa mảnh linh thạch dưới rãnh đầu nứt thêm một đường. Vệt đỏ thứ nhất trong lòng bàn tay hắn sáng lên, đau như có móc sắt kéo xuyên xương. Tạ Huyền nghiến chặt răng, không buông. Hắn cần giữ bóng trên bậc thứ sáu ở trạng thái chưa hoàn thành thêm đúng một nhịp.

Dương Thạch cảm được tín hiệu lần thứ hai. Ông không biết người dưới kia là ai, nhưng biết đối phương đang chỉ vào cùng một chỗ. Ngón tay ông chạm lên cổ tay Cố Dã lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi lần thứ ba.

Cố Dã xoay nêm.

Tạ Vân Chi đồng thời nghiêng lưỡi đá. Nàng không chém sợi thứ sáu mà ép nó vào mép vỏ nêm vừa tách, biến phần vỏ rỗng thành một móc giữ. Sợi xám bị kẹp lại giữa đá và kim loại. Năm sợi còn lại tiếp tục bị kéo vào bóng tối, còn sợi cuối cùng dừng phắt.

Người thứ sáu cong người, phun ra một ngụm máu sẫm. Vết sẹo trong cùng bật mở. Trên bậc thứ sáu, bóng của ông lão mất bàn chân trước tiên, rồi cả đầu gối sụp xuống như bị chém ngang bởi một lưỡi dao không phát tiếng.

Tạ Huyền không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy. Hắn ấn mạnh mảnh linh thạch nghiêng, ép phần tải xám đang mắc lại trượt vào rãnh thứ năm. Bốn vệt đỏ trên tay đồng loạt co rút. Cánh tay phải vốn tê dại bỗng đau trở lại, dữ dội đến mức vai hắn đập xuống nền đá. Bóng ông lão bị kéo khỏi bậc thứ sáu, rơi nghiêng giữa bậc năm và bậc sáu rồi tan thành một vệt khói mỏng.

Cánh cửa đen không mở.

Nhưng nửa mảnh linh thạch dưới rãnh đầu vỡ mất một góc. Phiến khóa hạ xuống thêm nửa phân. Bóng thật của Tạ Huyền trên bậc thứ năm bị kéo dài, đầu ngón chân đã chạm mép bậc cuối. Hắn cứu được một mạng ở đầu bên kia, đồng thời tự đẩy khoản tải của mình gần cửa hơn.

Ở tầng vận quặng, sợi xám thứ sáu không đứt. Nó bị khóa trong đuôi nêm, kéo căng đến mức phát sáng. Người áo xám dường như đã ngừng thu dây. Sự yên lặng đột ngột khiến Dương Thạch biến sắc. Ông ngẩng lên, nhìn vách trái nơi bụi đá vẫn đang rơi. Giữa những đường nứt hỗn loạn có một đường đen thẳng đến bất thường, mảnh như nét mực, chạy xuyên qua ba cột chống rồi biến mất vào trần.

“Bỏ nêm.” Ông nói.

Cố Dã chưa kịp hỏi, đường đen kia đã trượt sang phải một tấc. Không có tiếng vỡ, không có đá vụn. Ba cột chống đồng loạt lệch khỏi phần đế, mặt cắt phẳng đến lạnh người. Thứ vừa đi qua chúng không phải vết nứt. Nó là một đường cắt đã được giấu sẵn trong mạch đá, chỉ chờ sợi thứ sáu bị giữ lại để rút lưỡi.

“Lùi!” Dương Thạch quát.

Tiếng quát vừa dứt, cả tầng vận quặng hạ xuống. Không phải một khối đá rơi, mà toàn bộ mặt nền nghiêng đi như chiếc thuyền bị bẻ gãy sống lưng. A Mộc ôm đứa trẻ linh nhãn lăn vào hõm vách. Tạ Vân Chi bị dây kéo giật ngã nhưng vẫn giữ phiến đá trong tay. Cố Dã quăng chiếc nêm tro về phía Dương Thạch rồi dùng lưng chắn người thứ sáu. Vai trái của hắn va vào vách, máu lập tức thấm đỏ nửa thân áo.

Sợi xám bị kéo căng giữa chiếc nêm và bóng tối. Lần này nó không móc vào ông lão nữa. Nó cắt ngang nền đá.

Một đường tròn xám hiện quanh sáu phiến đá. Từng phiến đồng loạt chìm xuống, kéo theo khối đá đen, gốc mạch mẫu và phần nền nơi Cố Dã đang quỳ. Khe gió giả đã khép trước đó bỗng mở toang, nhưng phía sau không có đường hầm. Chỉ có một giếng thẳng đứng, sâu đến mức ánh linh thạch rơi xuống cũng bị nuốt mất.

Dương Thạch chộp được cổ áo người bảo vệ. Tạ Vân Chi quấn dây quanh mỏm đá còn nguyên. A Mộc gầm lên, dùng thân giữ tảng đá đang trượt. Mỗi người đều nắm được một thứ, nhưng nền dưới chân vẫn tiếp tục tách khỏi mỏ.

Dưới Cốt Khố, Tạ Huyền cảm thấy sự im lặng tới trước cú sập. Những hạt bụi trên cầu thang đồng loạt dựng đứng. Sau đó trần đá phía trên hắn xuất hiện một đường đen thẳng, không tiếng động, kéo dài từ cửa đen đến tận nơi bóng thật đang đứng.

Kẻ dưới Cốt Khố cuối cùng bật cười. “Ngươi tưởng hắn muốn mở cửa sao?”

Đường đen tách rộng. Ánh xanh tàn từ tầng vận quặng rơi xuống như một nhát dao bổ dọc lòng núi. Qua khe đá đang mở, Tạ Huyền nhìn thấy sáu phiến đá cùng khối nền phía trên chậm rãi nghiêng về phía mình. Trên mép nền, một bàn tay đầy máu đang bấu vào dây, còn chiếc nêm tro treo lơ lửng giữa hai tầng.

Giọng người áo xám từ nơi rất xa truyền theo sợi xám, bình thản như chưa từng bị chặn một bước nào. “Cửa không mở thì đổi đường. Đưa người mang dấu xuống dưới.”

Ngay sau câu nói ấy, mảnh linh thạch ở rãnh đầu kêu một tiếng vỡ giòn. Phiến khóa thứ nhất bắt đầu hạ xuống.