Chương 187 - Chương 187: Máu Rơi Trên Đạo Bia - Đội Săn Yêu Không Tên
Dây xích từ chiếc ghế trống quật tới nhanh hơn tiếng cảnh báo. Tạ Huyền nghiêng người, nhưng đầu khóa vẫn đổi hướng giữa không trung, bám theo ngọn lửa đen nơi tay phải hắn chứ không bám theo thân thể. Hắn lập tức úp bàn tay vào mặt trong khuỷu tay, kéo lửa khuất khỏi đường thẳng. Đầu khóa sượt qua má, đập xuống nền đá, để lại một vệt bạc sâu như lưỡi đục.
“Đóng cửa!” Người giữ cửa quát, máu đen trào thêm khỏi khóe miệng. “Tiếng trên trần đi qua ghế chủ lễ. Cắt tiếng trước, rồi mới nghĩ đến xích.”
Tạ Huyền không lặp lại mệnh lệnh. Cố Dã và A Mộc đã cùng lao về hai nửa cửa đá. Tạ Vân Chi cắm chiếc móc bốn răng vào khe dấu tay của người giữ cửa, xoay theo chiều cổ tay lão đang co giật. Bức tường vừa khép được nửa thước thì tiếng ngân phía trên đổi thành một âm mảnh, kéo dài. Mười một bộ xương trên ghế đồng loạt ngẩng đầu. Những sợi xích vốn rũ xuống hốc sâu dựng lên, quét về phía người sống gần nhất.
“Không được chém!” Người giữ cửa gằn từng chữ. “Mười hai xích là neo. Đứt một sợi, thứ dưới bia sẽ đội cả phòng lên.”
Cố Dã đang nâng đao lập tức xoay sống đao, đập lệch sợi xích lao về phía đứa trẻ. Lực va làm cánh tay bị thương của gã run bắn, nhưng đầu xích chỉ đổi hướng chứ không gãy. A Mộc dùng chân giá gỗ còn nguyên chặn ngang hai ghế. Lục Thanh Hành không vận linh lực; y chống cán binh khí xuống nền, nghe từng nhịp rung rồi nói khàn: “Xích ghế trống kéo trước. Mười hai sợi kia kéo sau nửa nhịp.”
Tạ Huyền nhìn vòng ghế. Các đường xích không đan lộn xộn. Mỗi lần tiếng ngân rơi xuống, ghế chủ lễ rung trước, lực mới truyền qua nền tới mười hai ghế còn lại. Chính giữa phòng không có vật gì ngoài một mảng đá tròn phủ bụi, nhưng mép bụi quanh nó bị mài thành mười ba đoạn đều nhau. Dấu vòng tròn bị ba nét dọc xuyên qua trên áo hắn lại nóng lên.
“Bên dưới là bia?” hắn hỏi.
Người giữ cửa nhìn xuống mảng đá tròn, mí mắt run rất nhẹ. “Đạo Bia. Nó không dạy người tu đạo. Nó định đường cho lệnh đi. Năm xưa chúng ta sửa một nét trên bia, nên bị khóa ở đây cho đến chết.”
Lời ấy giải thích vì sao không thể phá xích, nhưng cũng cho Tạ Huyền một lối khác. Muốn chặn kẻ phía trên, không cần thắng sức kéo của cả cơ quan. Chỉ cần đổi đường truyền trước khi lệnh tới ghế chủ lễ. Hắn giật sợi dây vẫn buộc ở chân bệ phong ấn ngoài cửa. “Kéo bệ vào. Hai mảnh thẻ số mười ba kê dưới ghế trống. Vân Chi giữ móc ở dấu bốn ngón. Thanh Hành báo nhịp. Cố Dã giữ ta, không giữ xích.”
“Ngươi lại định lấy mình làm mồi?” Cố Dã hỏi, nhưng gã đã vòng dây qua eo Tạ Huyền.
“Xích đang nhận ta. Đổi người chỉ làm nó có thêm mục tiêu.”
Tiếng ngân thứ hai hạ xuống. Dây xích ghế trống bật khỏi nền, quấn thẳng cổ tay trái Tạ Huyền. Hắn không giật ra. Hắn xoay cánh tay theo chiều khóa, để vòng xích siết vào lớp vải thay vì bẻ khớp, rồi lùi đúng nửa bước. Cố Dã ghì dây ở sau lưng, gót giày cày thành hai rãnh. Lực kéo từ ghế chủ lễ truyền qua thân Tạ Huyền, đủ làm vai trái đang rách bật máu, nhưng cũng khiến chiếc ghế đá nhích khỏi vị trí cũ một đường mỏng.
“A Mộc!”
A Mộc đẩy bệ phong ấn chèn vào mép ghế. Cốt chìa trên bệ đã trượt khỏi hõm nửa tấc lại ngân lên, nhưng vẫn được dây buộc giữ không rơi. Tạ Vân Chi hất hai mảnh thẻ vỡ tới; một mảnh mắc dưới chân trước, mảnh kia được Lục Thanh Hành dùng cán binh khí ép vào chân sau. Ghế trống bị kê lệch, không thể trở về đúng vòng khớp. Khi tiếng ngân tiếp tục kéo, lực không còn dồn hết vào Tạ Huyền mà bẩy mảng đá tròn giữa phòng nhô lên bằng đầu ngón tay.
Một sợi xích khác quét về người bảo vệ. Y xoay lưng che đứa trẻ, nhưng không đủ sức tránh. Người giữ cửa bỗng nhấc bàn tay bốn ngón khỏi tay ghế. Chỉ một cử động nhỏ ấy đã khiến chiếc móc trong tay Tạ Vân Chi giật mạnh. Nàng hiểu ra, xoay móc sang rãnh bên trái. Sợi xích đang lao đi lập tức chùng xuống, rơi trước mũi giày người bảo vệ.
“Ta chỉ giữ được một lần,” lão thở dốc. “Mở bia.”
Cố Dã gầm thấp, kéo dây lùi thêm. Tạ Huyền để xích siết sâu hơn nửa tấc, dùng chính lực của nó bẩy ghế trống lên. A Mộc dồn vai vào bệ. Mảng đá tròn bật khỏi nền, lộ một phiến bia đen nằm ngang trong hốc. Trên bia có mười ba đường rãnh tỏa ra như nan bánh xe. Ba rãnh giữa chạy thẳng tới dấu vòng tròn ba nét, còn mặt chữ đã bị cạo sửa nhiều lớp, chỗ lồi chỗ lõm như một vết sẹo không lành.
Máu từ vai Tạ Huyền nhỏ xuống. Tạ Vân Chi vừa định dùng tay áo hứng, người giữ cửa đã quát: “Không để máu chạm bia! Bia nhận máu người đang đứng trong trận. Một giọt là một nét, viết sai sẽ thành lệnh mới.”
Giọt máu dừng ở mép tay áo, chưa rơi. Tạ Huyền nhìn kỹ ba rãnh giữa. Rãnh chính giữa có vết mòn hướng từ trần xuống ghế trống; hai rãnh bên lại mòn từ vòng ghế vào tâm bia. Kẻ phía trên dùng rãnh giữa để phát lệnh, còn mười hai ghế chỉ là vật nhận và giữ. Dấu máu Lục Thừa Viễn để lại không phải ký hiệu của một gia tộc hay một đội săn. Nó là sơ đồ đường lệnh đã bị giản lược.
“Năm xưa các ngươi sửa nét nào?” Tạ Huyền hỏi.
Người giữ cửa khép mắt như phải đào câu trả lời từ một nơi đã mục nát. “Đổi đường giữa. Chúng ta muốn lệnh quay về kẻ phát. Nhưng máu của mười hai người không cùng một nhịp. Bia chỉ quay nửa đường, rồi khóa cả đội làm neo.”
“Không phải máu không cùng nhịp.” Tạ Huyền nhìn những rãnh cạn quanh bia. “Các ngươi nhỏ máu từ trên xuống, vẫn đi theo chiều lệnh. Muốn quay đường, phải viết từ nơi nhận trở ngược về nơi phát.”
Cố Dã siết dây sau lưng hắn. “Ngươi chắc?”
“Không.” Tạ Huyền đáp. “Nhưng vết mòn chắc.”
Hắn kéo tay áo khỏi giọt máu đang đọng, để nó rơi đúng vào đầu dưới của rãnh giữa, nơi nối với ghế chủ lễ. Máu vừa chạm đá, ngọn lửa đen trong lòng bàn tay phải lập tức dựng lên. Đau buốt chạy từ viền bạc qua ngực, như có ai dùng kim nóng khâu bàn tay hắn vào bia. Tạ Huyền cắn chặt răng, dùng đầu móc bốn răng kéo giọt máu ngược lên trên. Hắn không viết chữ, chỉ vạch lại đường cũ theo chiều trái ngược.
Tiếng ngân trên trần đột ngột nặng xuống. Dây xích ở cổ tay trái siết mạnh đến mức mắt Tạ Huyền tối đi. Cố Dã không kéo hắn ra; gã hạ thấp trọng tâm, giữ đúng khoảng cách để đầu móc không lệch khỏi rãnh. A Mộc giữ bệ, Lục Thanh Hành gõ cán một tiếng mỗi khi lực đổi, còn Tạ Vân Chi điều chỉnh cổ tay người giữ cửa theo từng nhịp. Không ai có thể thay Tạ Huyền hoàn thành nét máu, nhưng tất cả đều đang giữ cho nét ấy không bị viết sai.
Khi đầu móc chạm tới mép trên của dấu vòng tròn, máu bỗng sáng đỏ. Âm thanh từ trần xuyên xuống Đạo Bia rồi bật ngược trở lại. Mười một bộ xương trên ghế đồng loạt quay mặt lên. Các sợi xích đang tìm người sống rút khỏi họ, kéo căng về phía trần như một đàn rắn bị giật đầu.
Bức tường phía sau khép thêm một đoạn. Tiếng ngân của người chỉ huy áo xám lần đầu vỡ nhịp.
Trên mặt Đạo Bia, lớp chữ bị cạo bắt đầu hiện lại dưới máu. Không phải một câu hoàn chỉnh, chỉ có những nét rời rạc nối nhau thành ý: đội săn giữ đường cho người trở về; chủ lễ không được giữ tên; khi lệnh đổi người thành yêu, mười hai neo có quyền trả lệnh.
Cố Dã đọc đến đó, mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn chắc. “Trả cho hắn.”
Tạ Huyền chưa kịp đáp, một giọt máu khác rơi từ khe trần xuống phía đối diện Đạo Bia. Máu đỏ tươi, không phải máu đen của người giữ cửa. Nó chạm đúng đầu trên của rãnh giữa, nơi Tạ Huyền vừa kéo nét tới. Hai dòng máu gặp nhau, không hòa, mà giằng co như hai sợi dây kéo ngược.
Giọng người chỉ huy áo xám vang xuống, gần hơn trước rất nhiều: “Ngươi nhìn được đường, nhưng Đạo Bia không chỉ nhận kẻ sửa lệnh. Nó còn nhận kẻ dám tranh lệnh.”
Trần phòng nứt một đường dài. Một bàn tay áo xám thò qua khe, nắm lấy sợi xích đang kéo ngược lên. Chỉ một cái siết, mười hai ghế đá cùng rung. Người giữ cửa bật ho ra máu đen, nửa thân đã hòa vào ghế bị kéo tách khỏi bệ một lớp mỏng. Dưới hốc sâu vang lên tiếng đá chuyển động, trầm đến mức cả căn phòng như nằm trên lưng một con vật khổng lồ vừa thức giấc.
Tạ Huyền nhìn hai vệt máu đối đầu trên bia. Nét của hắn đã mở đường trả lệnh, nhưng kẻ phía trên đang dùng chính máu mình để khóa đầu còn lại. Nếu buông, lệnh sẽ dội ngược vào ghế chủ lễ. Nếu kéo tiếp, Đạo Bia sẽ buộc hai người tranh quyền bằng mạng.
Người giữ cửa ngẩng đầu, đôi mắt đục bỗng tỉnh táo hơn một thoáng. “Đừng để hắn chạm đất,” lão nói. “Kẻ phát lệnh bước vào đủ mười ba ghế, bia sẽ coi hắn là người của đội.”
Ngay trên đầu họ, khe trần mở rộng. Một chiếc giày xám đã hạ xuống theo sợi xích.
