Chương 184 - Chương 184: Tàn Ảnh Của Quá Khứ - Đội Săn Yêu Không Tên
Nhịp gõ phía sau cửa không lặp lại ngay. Một tiếng nặng, hai tiếng nhẹ đã chìm vào đá, nhưng dư âm vẫn chạy dưới lòng bàn chân như có ai dùng khớp ngón tay gõ từ rất sâu. Cố Dã quay phắt lại. Gã chống đao đứng lên bằng một tay, cánh tay trái buông thõng sát sườn, sắc mặt vừa trắng vì đau vừa căng cứng vì hy vọng mà chính gã cũng không dám gọi tên.
“Không mở cửa.” Tạ Huyền nói trước khi gã bước được nửa bước. Hắn không nhìn Cố Dã lâu, chỉ đặt thẻ gỗ số mười ba xuống nền, cách cánh cửa đá hơn một tầm tay. “Thứ phía sau biết nhịp chúng ta từng dùng, nhưng người phía trên cũng nghe được. Một tín hiệu đúng không chứng minh người gõ còn sống.”
Cố Dã nghiến hàm. “Nếu là lão Lục thì sao?” “Vậy càng không thể mở bằng vội vàng.” Tạ Huyền đáp. “Lão đã dạy ngươi người sống không quay đầu khi chưa có đáp hiệu. Không phải để ngươi chết ngay trước cánh cửa có giọng của lão.”
Lời ấy giữ được Cố Dã tại chỗ, nhưng không làm bàn tay gã thôi run. Tạ Vân Chi bước tới, dùng phần vải còn dính tro quấn quanh vai và khuỷu tay trái của gã. Nàng chỉ sờ một lần rồi nói: “Xương chưa gãy, nhưng khớp vai đã trượt. Ta kéo lại được, sau đó ngươi không được dùng tay này giữ đao.” Cố Dã định phản bác, A Mộc đã ngồi xuống phía sau, dùng đầu gối khóa lưng gã. Tạ Vân Chi giật dứt khoát. Một tiếng cộc khô vang lên, mồ hôi lập tức phủ kín trán Cố Dã, song cánh tay không còn lệch khỏi vai như trước.
Trong lúc họ xử lý thương tích, Tạ Huyền chống bàn tay trái xuống nền, dùng cảm giác còn lại ở ngón trỏ phải chạm rất nhẹ vào bụi trước cửa. Dư chấn của tiếng gõ không truyền thành vòng tròn như một bàn tay thật đập vào mặt đá. Nó chạy dọc theo ba đường chìm dưới nền, hội tụ ở ngay chân cửa rồi mới dội ngược lên. Cánh cửa không chỉ ngăn đường. Nó đang giữ một thứ từng được ép vào đá.
Đứa trẻ vẫn nằm trong lòng người bảo vệ, hai mắt nhắm chặt. Nó nuốt khan rồi nói: “Không phải một người nguyên vẹn. Chỉ có bóng. Bóng bị kẹp trong cửa.” “Có nhìn thấy mặt không?” Tạ Vân Chi hỏi. Đứa trẻ lắc đầu rất nhanh. “Không có mặt. Nhưng bóng đang chỉ xuống đất.”
Tạ Huyền nhìn thẻ gỗ số mười ba. Ba vòng đồng tâm khắc ở mặt trong không giống dấu trang trí. Cạnh thẻ có một vết mòn hình răng cưa, vừa khớp với khe lắp trên đoản côn, còn khoảng cách giữa ba vòng lại gần bằng khoảng cách ba đường chấn động dưới nền. Hắn không cầm thẻ bằng tay trần. Hắn dùng chuôi đao đã bọc vải đẩy nó xoay nửa vòng, để mặt khắc ngửa lên và cạnh mòn hướng về cửa.
Cánh cửa đáp lại bằng một tiếng cào rất nhẹ. Cố Dã ngẩng đầu. “Lão Lục từng sửa nhịp kiểm quân cho bọn ta. Sau đáp hiệu, nếu đội hình thiếu người, đội trưởng sẽ kéo móng tay một đường. Lệnh chính thức không có đoạn ấy.”
Tạ Huyền không ngăn gã thử. Cố Dã dùng chuôi đao đã bọc vải gõ một tiếng ngắn, dừng một hơi, rồi hai tiếng liền. Âm thanh yếu vì gã chỉ còn một tay, nhưng nhịp không sai. Phía sau cửa im lặng. Đến khi niềm hy vọng trong mắt Cố Dã gần tắt, một tiếng ngắn và hai tiếng liền vang lên, sau đó là tiếng cào kéo dài từ trên xuống dưới.
Không ai lên tiếng trong một hơi. “Có ký ức của lão.” Cố Dã nói khàn. Gã không còn đòi mở cửa, chỉ quỳ xuống gần hơn, giữ khoảng cách Tạ Huyền đã đặt. “Hoặc có thứ đã ăn được ký ức ấy.”
Tạ Huyền gật đầu. Đó là cách phân biệt đúng nhất. Tàn ý thức và bẫy biết bắt chước chưa thể tách bằng cảm xúc. Muốn biết thứ sau cửa muốn cứu họ hay dẫn họ vào chỗ chết, phải xem nó phản ứng với điều mà chính cơ quan không cần ghi nhớ.
Hắn dùng chuôi đao đẩy thẻ số mười ba tới gần thêm nửa gang. Ba vòng trên mặt gỗ vừa đi qua đường bụi thứ nhất, bóng của thẻ bỗng dài ra trái với hướng ánh sáng. Nó bò lên chân cửa, tách thành nhiều bóng người mờ nhạt. Những bóng ấy không có màu sắc, chỉ là các mảng xám chồng lên nhau như hình phản chiếu trên mặt nước bẩn, nhưng động tác của chúng rõ đến mức cả Cố Dã cũng nhận ra người đi đầu.
Một người đàn ông trẻ hơn Lục Thừa Viễn rất nhiều đứng trước cửa, vai còn thẳng, tóc chưa bạc. Sau lưng lão là những thợ săn mặc áo vá, mỗi người giữ một dụng cụ khác nhau. Đối diện họ có ba kẻ áo xám che mặt. Trên nền giữa hai bên đặt một hàng thẻ gỗ, tất cả đều để trống mặt ngoài.
Tàn ảnh không phát tiếng đầy đủ. Mỗi khi hình người cử động, đá chỉ nhả ra vài âm vụn. “…không ghi tên…” “…dụng cụ nhận số…” “…chữ nhân… đổi…”
Một kẻ áo xám nhấc thẻ số mười ba, lắp vào chuôi một thanh côn có ba rãnh vòng. Hắn gõ xuống nền. Ba đường sáng lập tức chạy dưới chân cửa, giống hệt ba đường chấn động Tạ Huyền vừa cảm được. Những thợ săn phía sau Lục Thừa Viễn đồng loạt lùi lại, nhưng người đàn ông trẻ không lùi. Lão cúi xuống, dùng móng tay cào một đường lên mặt đá, lén thêm vào nhịp kiểm quân một dấu mà người cầm côn không nhìn thấy.
Cố Dã thở ra như bị ai đánh vào ngực. “Là lão.” Tàn ảnh đổi cảnh. Cửa đá mở hé, không phải để người đi qua mà để một luồng sáng bạc quét lên từng khuôn mặt. Kẻ áo xám cầm côn chỉ vào khoảng trống giữa đội hình. Âm thanh vỡ vụn hơn, song hai chữ cuối vẫn rõ: “…người mang cốt.” Nhánh đen giữa lòng bàn tay Tạ Huyền giật mạnh.
Thẻ gỗ số mười ba bật dựng lên như bị sợi vô hình kéo. Bóng người trên cửa đồng loạt quay đầu về phía hắn. Khuôn mặt vốn trống rỗng của chúng lõm xuống, hình thành những hốc đen. Cùng lúc, từ lớp đá sập phía trên truyền xuống một tiếng ngân cực nhỏ. Người chỉ huy áo xám không hề rời đi. Hắn đã ngừng đục để dùng tàn ảnh sau cửa làm một đầu dẫn khác.
“Úp thẻ!” Tạ Huyền quát. A Mộc nhào tới nhưng sườn đau khiến hắn chậm nửa nhịp. Bóng của kẻ cầm côn đã bước khỏi mặt cửa, trườn trên nền về phía bàn tay phải Tạ Huyền. Cố Dã ở gần hơn. Gã không dùng cánh tay vừa được kéo khớp, chỉ lao cả vai vào thẻ gỗ, ép nó nghiêng xuống. Bóng đen quấn quanh cổ chân gã, kéo gã trượt về cửa.
Tạ Huyền nắm đầu dây da bằng tay trái, quấn thêm một vòng quanh eo rồi ngả người về sau. A Mộc chịu đau ghì lấy Cố Dã. Tạ Vân Chi phủ mảnh vải dính tro lên ba vòng khắc, nhưng tro đã mỏng, chỉ làm bóng chậm lại chứ không tắt. Lục Thanh Hành nâng tay định lấy máu kích lời thề lần nữa.
“Không dùng máu.” Tạ Huyền chặn lại. “Nó đang chờ thứ đó.” Hắn nhìn tàn ảnh Lục Thừa Viễn. Trong cảnh cũ, lão không nhìn người mang cốt. Lão vẫn cào ngón tay xuống chân cửa, hết lần này tới lần khác, như muốn để lại một hướng. Đứa trẻ nói đúng. Bóng ấy đang chỉ xuống dưới, không gọi họ mở cửa.
“Tách ba vòng khỏi ba đường.” Tạ Huyền nói. “Xoay thẻ chín mươi độ.” Cố Dã nghiến răng, dùng đầu gối đè mép thẻ. A Mộc luồn chuôi đao gỗ vào dưới cạnh còn lại. Hai người đồng thời bẩy. Thẻ số mười ba xoay ngang, ba vòng khắc rời khỏi hướng ba đường chìm dưới nền. Tiếng ngân phía trên lập tức lệch đi. Tạ Vân Chi kéo lớp vải phủ tro siết kín mặt thẻ. Tạ Huyền giật dây đúng lúc bóng đen mất lực, kéo Cố Dã lùi khỏi chân cửa.
Thẻ gỗ nứt một đường giữa số một và số ba. Tàn ảnh trên cửa co lại. Trước khi biến mất, người đàn ông trẻ trong đá bỗng quay đầu, không nhìn Cố Dã mà nhìn thẳng về vị trí Tạ Huyền đang đứng. Môi lão mấp máy. Lần này không có tiếng truyền qua cửa, chỉ có ba chữ mờ hiện dưới lớp bụi ở chân đá.
ĐỪNG MỞ CỬA. Ngay bên dưới, móng tay của tàn ảnh kéo thêm một đường hướng xuống nền.
Bóng người tắt hẳn. Cánh cửa trở lại lạnh và kín, nhưng vệt cào vừa hiện không biến mất. A Mộc dùng chuôi đao gạt bụi. Dưới chân cửa có một khe ghép mảnh đến mức trước đó bị bụi lấp kín. Khe không chạy vào trong cửa mà tỏa sang hai bên, nối với ba đường chìm dưới nền. Tạ Huyền áp tai xuống, nghe được tiếng đá trượt rất xa ở phía dưới.
Người chỉ huy bên kia lớp đá sập bật cười khẽ. “Lục Thừa Viễn vẫn nhớ được một phần. Tốt hơn ta nghĩ.” Cố Dã lập tức ngẩng lên, mắt đỏ nhưng giọng không còn mất kiểm soát. “Ngươi biết lão?” “Ta biết thứ hắn từng chứng kiến.” Giọng kia đáp. “Và biết hắn sẽ chỉ đường cho người mang cốt.”
Tạ Huyền nhìn đường cào hướng xuống. Đây không phải đường thoát được tặng miễn phí. Lực lượng áo xám đã cố ý để tàn ảnh thức dậy, nhưng Lục Thừa Viễn cũng cố ý đổi lời cảnh báo bên trong ký ức. Hai bên cùng dùng một quá khứ, mỗi bên muốn đẩy hắn tới một lựa chọn khác.
Một tiếng nứt trầm vang dưới nền. Khe ghép ở chân cửa mở rộng bằng sợi tóc. Luồng khí lạnh mang theo mùi dầu đèn cũ và máu khô thoát lên. Trong khe tối, một hàng chữ cổ bị chia bởi đường nứt dần lộ ra. Tạ Vân Chi phủi bụi, đọc từng chữ: “Mạch thứ mười ba… không dùng để mở cửa.”
Phần đá dưới chân họ hạ xuống một tấc. Dòng chữ còn lại hiện ra.
“Nó dùng để hạ cả đội săn xuống tầng dưới.”
Từ sâu bên dưới, không phải sau cánh cửa, vang lên một tiếng nặng và hai tiếng nhẹ.
