Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 23: Phục Kích Ở Cầu Gió

Chương 23: Phục Kích Ở Cầu Gió

Gió ở Cầu Gió đúng như tên gọi của nó, sắc như một lưỡi dao mỏng. Khi xe ngựa còn cách bến nửa dặm, rèm xe đã bị thổi bật lên từng hồi, mưa cũ đọng trên mép vải rơi xuống mu bàn tay tôi lạnh buốt. Phía trước là tiếng vó ngựa của đội thân vệ, phía sau là tiếng bánh xe nghiến qua bùn. Không ai nói chuyện. Ngay cả Trịnh tham quân vừa rồi còn phản đối tôi đi theo cũng đã im lặng, bởi trên nền trời thấp đục trước mặt, một cột khói đen đang bốc lên từ phía lòng sông như vết mực bị đổ vào mây.

Lục Hoài Trầm cưỡi ngựa đi sát bên xe. Áo giáp đen của hắn ướt một lớp hơi nước, gương mặt không lộ vẻ gấp gáp, nhưng tay cầm dây cương siết rất chặt. Hắn không quay đầu, chỉ nói: ‘Đến đầu cầu thì dừng. Nàng không xuống xe.’ Tôi vén rèm nhìn ra ngoài. Hai bên đường là vách đá thấp và rừng lau đã bị mưa đánh rạp, lối đi hẹp đến mức hai xe lương khó tránh nhau. Càng nhìn, tim tôi càng chìm xuống. Nếu tôi là người sửa bản đồ, tôi sẽ không chặn đoàn lương ngay trên cầu. Nơi ấy quá lộ. Tôi sẽ để họ thấy khói, khiến đội cứu viện tưởng phục kích ở trước mặt, rồi bắn từ sườn gió nơi âm thanh bị cuốn lệch đi.

Tôi nói: ‘Không phải đầu cầu.’ Lục Hoài Trầm ghìm ngựa. Hắn nghiêng mắt nhìn tôi. Tôi chỉ tay về triền đá bên trái, nơi lau sậy rạp xuống theo một hướng rất kỳ quái. ‘Gió thổi từ sông lên, lau phải nghiêng về phía núi. Nhưng ở đoạn đó có mấy bụi bị đè ngược. Có người vừa đi qua, không ít.’ Trịnh tham quân lập tức quát nhỏ truyền lệnh cho hai kỵ binh thăm dò. Lục Hoài Trầm lại nhìn về phía cột khói. ‘Khói là mồi nhử?’ Tôi gật đầu, cổ tay trái dưới tay áo bỗng nóng lên, như có ai đem một giọt mực sôi nhỏ thẳng vào da. Tôi nén hơi thở, nói tiếp: ‘Nếu dấu ba vạch một chấm là điểm giao, thì điểm chấm không phải bến. Chấm là nơi người đọc phải dừng mắt sau ba đường dẫn.’

Ba đường dẫn. Đường từ Thanh Hà đến bến. Đường từ Bạch Lĩnh bị xóa. Đường cứu viện từ Vân Đô tới đây. Còn dấu chấm, rất có thể là chỗ tất cả những đường ấy gặp nhau trong tầm tên. Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, một tiếng rít xé gió đã lao tới. Thân vệ phía trước hét: ‘Có tên!’ Mũi tên đầu tiên cắm phập vào càng xe, cách đầu gối tôi chưa đầy nửa tấc. Con ngựa kéo xe hoảng lên, hí dài, cả thùng xe nghiêng mạnh. Tôi va vai vào vách gỗ, rèm xe bị gió cuốn tung, trước mắt chỉ còn thấy những bóng đen vụt qua trong màn mưa mỏng.

Lục Hoài Trầm phản ứng nhanh hơn tất cả. Hắn kéo ngựa chắn ngang bên xe, trường đao ra khỏi vỏ trong một âm thanh lạnh ngắt. ‘Khiên lên!’ Lệnh vừa rơi, đội thân vệ đã áp sát thành vòng, khiên sắt dựng thành một nửa bức tường trước xe. Mưa tên thứ hai trút xuống. Tiếng kim loại va vào khiên dày đặc như mưa đá. Tôi cúi thấp người, nhưng mắt vẫn không rời triền đá. Không được hoảng. Nếu chỉ biết sợ, tôi chẳng khác nào một trang giấy trắng bị người ta tùy ý viết lên. Tôi nhìn hướng tên cắm trên càng xe, nhìn vết lông vũ còn rung, nhìn bùn trên đầu mũi tên. Đất bùn ấy có màu vàng xám, không phải bùn sông đen ở bến, mà là đất trên gò đá phía tây bắc.

‘Tây bắc!’ Tôi hét qua tiếng gió. ‘Không phải bên trái đường, là gò đá sau hàng lau! Bọn chúng bắn vòng theo gió!’ Một thân vệ ngẩng lên nhìn, lập tức bị mũi tên lướt qua mũ giáp làm bật một mảng sơn. Lục Hoài Trầm không hỏi tôi dựa vào đâu. Hắn chỉ nâng tay, hai ngón khép lại rồi chém xuống. Một đội cung thủ phía sau lập tức xoay trận, bắn ngược lên gò đá tây bắc. Trong lau sậy truyền đến tiếng người kêu khẽ. Bóng đen đầu tiên lộ ra rồi ngã khỏi mỏm đá, lăn xuống triền bùn.

Nhưng phục kích không chỉ có cung thủ. Khi đội ta vừa đổi hướng, từ phía cột khói bỗng vang lên tiếng la của người kéo xe. Đoàn lương thứ ba đã kẹt dưới dốc cầu, mấy xe đầu bị đốt bánh, khói đen bốc lên từ rơm tẩm dầu chứ không phải kho lương cháy. Những kẻ áo xám nấp dưới gầm cầu đồng loạt lao ra, tay cầm móc sắt, muốn chặt dây kéo xe để đoàn lương chắn ngang đường cứu viện. Nếu đường bị khóa, Lục Hoài Trầm sẽ bị kẹp giữa gò tên và bến cầu. Kẻ sửa bản đồ quả nhiên không chỉ muốn lương. Hắn muốn biến tướng quân Đại Lương thành một cái tên chết đúng chỗ trong quân báo.

Lục Hoài Trầm thúc ngựa lao về phía trước. Tôi nhìn bóng lưng hắn vượt qua màn khiên, tim như bị kéo ra khỏi lồng ngực. ‘Đừng!’ Tiếng gọi của tôi bị gió cắt nát. Hắn không thể không đi. Nếu hắn chậm một nhịp, đoàn lương sẽ bị đẩy xuống sông, người và lương đều mất. Tôi biết lý do, nhưng biết không làm nỗi sợ nhỏ đi. Tôi nhìn hắn chém đứt móc sắt đầu tiên, kéo một phu xe khỏi bánh xe cháy, động tác gọn đến tàn nhẫn. Một mũi tên từ gò đá bắn xuống, hắn nghiêng người tránh, mũi tên sượt qua giáp vai bật lửa. Mũi thứ hai lập tức theo sau, thấp hơn, độc hơn, nhắm đúng khe giáp dưới sườn.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh dường như bị đẩy ra xa. Tôi thấy lông vũ đen trên đuôi tên, thấy vệt bùn vàng xám ở đầu sắt, thấy hướng gió làm đường tên cong lệch một chút. Tôi cũng thấy cổ tay mình sáng lên dưới tay áo. Vết mực nóng đến mức đau buốt, những nét đen như đang tự viết một chữ vô hình lên da. Vô Quy Ký đang kéo tôi về phía một lựa chọn mà tôi không muốn hiểu: đứng yên để sống, hay bước vào trang sử đang đòi máu.

Tôi lao xuống xe. Cố Tử Khiêm nếu ở đây chắc sẽ mắng tôi điên, Trịnh tham quân cũng sẽ nói nữ quan không biết quân lệnh, còn Lục Hoài Trầm nhất định sẽ tức giận. Nhưng trong một nhịp thở quá ngắn, mọi quy củ đều trở nên nhẹ hơn sinh mạng của người trước mắt. Tôi chụp lấy tấm khiên rơi cạnh bánh xe, gần như bị sức nặng của nó kéo khuỵu xuống. ‘Dưới sườn phải!’ Tôi hét. Lục Hoài Trầm quay đầu. Chính cái quay đầu ấy khiến hắn chậm nửa nhịp. Tôi không kịp nghĩ nữa, chỉ nghiêng khiên lao tới trước ngựa hắn.

Mũi tên đập vào mép khiên, lực mạnh đến mức cánh tay tôi tê dại. Nhưng nó không bật ra hoàn toàn. Đầu tên trượt theo cạnh sắt, cắt qua vai trái tôi rồi cắm vào dây buộc áo choàng. Đau đến trắng mắt. Tôi ngã xuống bùn, mùi đất ướt, mùi khói dầu và mùi máu tanh lập tức phủ kín mũi. Có ai đó gọi tên tôi, không phải Tô nữ quan, cũng không phải Vãn Ninh, mà là một tiếng rất thấp, rất gấp: ‘An Chi.’ Tôi mở mắt, thấy Lục Hoài Trầm đã nhảy xuống ngựa, một tay đỡ tôi, tay kia vung đao chặn kẻ áo xám lao tới sau lưng.

Hắn không hỏi vì sao tôi không nghe lệnh. Hắn chỉ kéo tôi lùi vào sau thân mình, giọng lạnh đến đáng sợ: ‘Giữ nàng.’ Hai thân vệ lập tức dựng khiên che quanh tôi. Qua khe khiên, tôi thấy Lục Hoài Trầm đổi thế đao, không còn chỉ phá vòng vây mà bắt đầu ép ngược về phía gò đá. Trịnh tham quân dẫn quân từ sườn phải đánh lên, cung thủ của ta đã tìm được vị trí thật của địch. Thế phục kích bị xé ra từng mảng, giống một tờ giấy ngụy tạo bị bóc khỏi lớp hồ. Nhưng người bày trận rất thận trọng. Khi bị vây, đám áo xám không cố liều chết giữ cầu mà lập tức rút vào đường lau phía sau gò, để lại mấy xe cháy và vài thi thể không mang phù hiệu.

Tôi cố chống tay ngồi dậy. Vai trái đau âm ỉ, máu thấm qua áo nóng hơn cả vết mực trên cổ tay. Một thân vệ muốn ấn tôi nằm xuống, tôi lắc đầu, nhìn về phía thi thể gần nhất. Tay áo kẻ đó bị lửa bén mất một nửa, trên cổ tay lộ ra một mảnh vải buộc rất nhỏ. Không phải phù hiệu quân. Là vải lụa trắng đã bẩn bùn, trên đó vẽ ba vạch ngang và một chấm. Chấm mực lần này không nằm cuối ba vạch, mà bị kéo dài thành một nét nhỏ hướng về phía bắc, như mũi kim chỉ đường.

Lục Hoài Trầm quay lại, ánh mắt rơi trên vai tôi rồi dừng ở cổ tay trái đang lộ ra khỏi tay áo. Tôi vội muốn che, nhưng bàn tay không còn sức. Vết mực dưới da đã lan qua cổ tay, những đường đen mảnh như rễ cây bám vào mạch máu. Trong mắt hắn thoáng qua một thứ rất sâu, không phải giận, cũng không hẳn là sợ, mà giống như cuối cùng hắn đã nhìn thấy cánh cửa tôi luôn cố giấu sau lưng. Gió trên cầu thổi qua, làm mảnh lụa trong tay thi thể rung lên. Từ phía bắc, nơi nét mực chỉ tới, một tiếng tù và rất xa vang lên giữa màn mưa. Tôi nhận ra mình đã cứu được hắn trong khoảnh khắc này, nhưng Vô Quy Ký chưa bao giờ cho không ai điều gì. Máu trên vai tôi rơi xuống bùn, còn cổ tay trái nóng rát như có người đang viết tiếp một dòng mới: người không thuộc về nơi này, một khi đã đổi hướng mũi tên, cũng sẽ bị lịch sử nhìn thấy.