Chương 181 - Chương 181: Một Vết Nứt Trên Phong Ấn - Đội Săn Yêu Không Tên
Ba tiếng gõ từ sâu trong đường hầm dứt đi, bóng tối lại ép xuống như một lớp đá khác. Không ai đáp. Tạ Huyền giơ bàn tay còn lành, ngăn Cố Dã theo phản xạ dùng chuôi đao gõ trả. Gần như cùng lúc, nhánh đen từ dấu vòng tròn trên ngực hắn co giật, kéo một luồng nóng buốt dọc cổ tay phải. Ba nhịp đau trùng khít với ba tiếng phía trước, còn tiếng gõ sau cửa đá không khiến dấu lệnh phản ứng mạnh như vậy.
“Nguồn phía trước đang gọi dấu trên người ta.” Tạ Huyền hạ giọng. Hắn tựa vai trái vào vách rồi lập tức rời ra khi vết thương đau nhói. Máu thấm qua vạt áo cuộn tạm, rơi xuống một giọt. A Mộc dùng mũi giày chặn nó trước khi chạm đường khắc mờ trên nền, sau đó lấy đất vụn phủ kín. Không ai trong nhóm còn xem một giọt máu là chuyện có thể bỏ qua.
Tạ Vân Chi xé dải vải sạch cuối cùng từ áo trong để quấn vai hắn. Tay nàng lạnh và run, nhưng nút thắt vẫn chắc. Lục Thanh Hành dựa lưng vào vách, gần cạn linh lực, chỉ còn đủ sức quan sát trận văn. Người bảo vệ ôm đứa trẻ ngồi giữa đội hình. Cố Dã và A Mộc giữ hai đầu đường hầm, dù cánh tay cầm đao của Cố Dã đã run rõ từng nhịp.
Tiếng gõ phía trước lại vang lên. Cạch. Cạch. Cạch. A Mộc quỳ một gối, áp chuôi đao xuống nền rồi chạm tay vào hai vách. “Không phải từ một điểm. Mỗi tiếng đều chạy tới từ cả nền lẫn tường.” Hắn nhìn về phiến đá đã khép. “Phía sau thì khác. Tiếng của bàn tay kia chỉ truyền qua cửa.” Một bên giống người đang gõ. Một bên giống cả đường hầm đang giả làm người.
Cố Dã siết chuôi đao đến bật gân nhưng không nói Lục Thừa Viễn còn sống. Sau những gì đã thấy trong điện Bia Tổ Săn, một ký ức biết bảo vệ người khác chưa chắc còn thuộc về người sống; tin quá sớm chỉ khiến quyết định sau đó trở nên ngu xuẩn.
Tạ Huyền mở Quan Linh Tâm Nhãn ở mức thấp nhất. Cơn đau dội từ hốc mắt lên thái dương. Trong bóng tối, ba dòng linh lực xám xanh chạy song song trong nền và hai vách; mỗi lần tiếng gõ vang lên, chúng đồng loạt chạm vào điểm đỏ trên cổ tay hắn. Một dòng khác mỏng hơn nối từ tay Tạ Vân Chi tới điểm ấy. Nguồn của nó là mảnh men đã dính máu và từng đặt lên thẻ lệnh.
“Đặt mảnh men lên vải, không để chạm đá.” Tạ Vân Chi lấy nó ra bằng hai ngón tay bọc vải. Trên mặt men xuất hiện một nét đen mảnh như tóc, cong thành nửa chữ “lĩnh”. Khi vật ấy rời khỏi người nàng, luồng nối tới Tạ Huyền yếu đi nhưng không mất. Mảnh men đã mang dư lệnh; phá nó ngay có thể khiến phần lệnh còn thiếu tìm đường gần nhất để hoàn tất, mà đường gần nhất chính là bàn tay hắn.
Đứa trẻ cựa trong lòng người bảo vệ. Mắt trái không còn phát sáng, nhưng con ngươi vẫn co nhỏ khi nhìn về phía trước. Nó lần lượt chỉ vách, mảnh men và cổ tay Tạ Huyền. “Ba sợi. Sợi trong đá kéo trước. Sợi sau cửa kéo lại. Sợi trên người ca ca bị kẹp ở giữa.” Tạ Huyền hỏi sợi nào chuyển động trước khi có tiếng. Nó chỉ vào sâu trong hầm. Câu trả lời đủ để ghép phần còn thiếu: phong ấn phát lệnh trước; thứ sau cửa đá đang dùng cùng ám hiệu để kéo lệnh ngược lại.
Trước khi tắt Quan Linh Tâm Nhãn, Tạ Huyền nhìn thấy một vệt tối dài bằng cánh tay dưới lớp rêu khô phía trước. Vệt tối là một vết nứt rất mảnh, nhưng mỗi lần ba tiếng gõ vang lên, hai mép đá lại tách thêm một sợi tóc. Từ khe hở rỉ ra khí lạnh mang mùi đất mỏ bị nén lâu năm, lẫn mùi máu khô.
Cả nhóm tiến lên từng bước. Lục Thanh Hành dùng đầu đao gạt rêu quanh vết nứt, để lộ chín hõm nhỏ xếp thành vòng cung. Tám hõm còn cắm đinh đá xám, riêng hõm thứ chín trống rỗng. Từ hõm trống kéo ra một đường đen chạy đúng hướng cổ tay Tạ Huyền. “Nó thiếu một chốt phong ấn. Dấu chủ lễ đang bị dùng thay cho chốt thứ chín.”
Nhánh đen trên cổ tay Tạ Huyền dài thêm tới gốc ngón cái. Hai đầu ngón tay phải lập tức mất cảm giác. Cơ quan không cần hắn quay về cầm thẻ; chỉ cần kéo dấu lệnh tới lòng bàn tay rồi ép bàn tay ấy chạm vách, hành động “lĩnh lệnh” vẫn có thể hoàn tất từ xa. “Giữ tay ta.” A Mộc khóa khuỷu tay hắn. Cố Dã tháo dây da buộc chuôi đao, quấn cổ tay Tạ Huyền rồi neo đầu còn lại vào đai lưng mình.
Vết nứt phát ra tiếng răng rắc. Một sợi khí đen luồn ra, bò về phía đứa trẻ. Người bảo vệ lùi lại nhưng đường hầm quá hẹp. Tạ Vân Chi nghiêng mảnh men trong lớp vải; mặt phản chiếu làm sợi khí lệch sang cổ tay Tạ Huyền. Dấu lệnh nóng rực, song khoảnh khắc ấy giúp hắn thấy rõ: phong ấn đang cần câu trả lời hoàn chỉnh giữa lệnh trong đá, dư lệnh trên mảnh men và người từng đứng vị trí chủ lễ.
“Có ám hiệu nào cơ quan không biết không?” Tạ Huyền hỏi. Cố Dã im lặng rồi gõ lên cẳng tay mình hai nhịp ngắn, dừng một hơi, kéo một nhịp dài. “Nhịp kiểm quân. Lục lão đầu dạy riêng cho người mới. Nếu đội trưởng nghe thấy, sẽ đáp một ngắn, hai liền. Nếu không có người đáp, tuyệt đối không quay lại.”
A Mộc dựng thanh đao của Cố Dã lơ lửng giữa hai bàn tay để kim loại không chạm đá. Cố Dã gõ nhịp kiểm quân lên sống đao. Phía trước lập tức phát ra ba tiếng đều nhau như cũ. Sau phiến đá, im lặng kéo dài rồi một tiếng ngắn và hai tiếng liền truyền tới. Cạch… cạch-cạch. Cố Dã cúi đầu, yết hầu chuyển động mạnh. Gã không gọi tên Lục Thừa Viễn, chỉ siết đầu dây đang giữ cổ tay Tạ Huyền chặt thêm.
“Lần tới khi phía sau đáp, xoay mặt máu của mảnh men vào hõm trống.” Tạ Huyền nhìn Tạ Vân Chi. “Nó phải ở lại làm chốt.” Mảnh men đã giúp họ nhìn ra tên bị xóa, mở chữ “sinh” và lách qua vật lệnh; mất nó đồng nghĩa mất một mắt nhìn quan trọng. Tạ Vân Chi vẫn gật đầu, không hỏi có cách khác hay không.
Cố Dã gõ lại nhịp kiểm quân. Vết nứt rung mạnh, khí đen phụt ra dày hơn. Ba đường trong đá siết lấy dấu trên cổ tay Tạ Huyền, kéo cánh tay hắn về phía vách. A Mộc gầm khẽ, hai chân trượt nửa bước. Dây da cắt sâu vào tay Cố Dã, làm vết thương nơi vai gã bật máu, nhưng gã không buông. Tạ Huyền xoay khuỷu theo hướng kéo để giảm lực lên khớp, giữ lòng bàn tay cách vách chưa đầy một gang.
Một ngắn, hai liền vang lên từ sau cửa đá. “Bây giờ.” Tạ Vân Chi lao nửa bước, ép mảnh men vào hõm thứ chín, mặt dính máu quay vào trong. Nét “lĩnh” vừa chạm đá liền bị luồng phản lực kéo lệch. Lục Thanh Hành dùng chuôi đao ấn lên lớp vải để tránh chạm trực tiếp. Mảnh men phát tiếng nứt giòn rồi cắm sâu vào hõm như một chốt tạm.
Ba tiếng gõ phía trước biến thành chuỗi hỗn loạn. Vết nứt mở rộng bằng ngón tay, khí đen quất ra như roi. Người bảo vệ ôm đứa trẻ nằm rạp xuống. Đường lệnh trên cổ tay Tạ Huyền sắp chạm lòng bàn tay. Hắn xoay người, dùng vai bị thương đập vào A Mộc để cả hai ngã khỏi vách. Cơn đau khiến mắt hắn tối sầm, nhưng bàn tay vẫn không chạm đá. Cố Dã rút dây da hết sức, còn Tạ Vân Chi và Lục Thanh Hành giữ mảnh men tới khi tiếng nứt thứ hai vang lên.
Nửa mảnh men gãy rơi xuống nền. Nửa còn lại mắc trong hõm thứ chín, vệt máu chuyển sang xám. Tám đinh đá lần lượt sáng lên. Vết nứt co lại, khí đen bị ép ngược vào trong, chỉ còn một khe mảnh dài hơn gang tay. Nhánh đen trên cổ tay Tạ Huyền dừng trước lòng bàn tay nhưng không rút đi; hai ngón tay phải vẫn tê cứng. Họ đã chặn việc lĩnh lệnh từ xa, song chỉ bằng một chốt tạm có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Cố Dã dựa trán lên chuôi đao, thở nặng. Sau cửa đá, nhịp đáp không vang thêm. Tạ Huyền không để gã chìm trong suy đoán. “Lão giúp chúng ta một lần. Muốn biết lão còn lại bao nhiêu, trước hết phải sống ra ngoài.” Cố Dã ngẩng lên. Gã không đáp, nhưng bàn tay giữ dây da đã bớt run.
Tạ Huyền quỳ xuống quan sát khe nứt còn sót. Bụi xám cũ nằm phía trong, còn một lớp bột trắng rất mới bám ở mép ngoài và rơi nghiêng vào đường hầm. Vết nứt không bắt đầu từ bên trong phong ấn. Hắn dùng đầu đao gạt nhẹ lớp bột, lộ ra một vết cắt thẳng và đều, rõ ràng do công cụ tạo thành chứ không phải đá tự nứt.
Một tiếng kim loại đập vào đá vang lên ngay bên kia vách. Keng. Mảnh men mắc trong hõm thứ chín rung bần bật, một đường nứt mới bò qua mặt men. Cả nhóm đồng loạt nhìn lên. Phía ngoài phong ấn, ở nơi đáng lẽ chỉ có tầng đá kín dưới mỏ, có người đang tiếp tục đào. Và nhát đục vừa rồi đã tiến gần họ hơn một tấc.
