Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 66 - Chương 66: Vy Đi Làm Thêm

Chương 66: Vy Đi Làm Thêm

Tiếng bút cào trên mặt giấy đánh thức Vy trước cả tiếng rao ngoài hẻm. Con bé bước ra, tóc còn rối, thấy Trúc ngồi ở bàn với cha. Chiếc va-li vẫn dựng sát chân giường, khóa chưa mở hết. Trước mặt Trúc là tờ giấy Bình đã kẻ thành từng cột: loại giấy đã chụp, ngày gửi, gửi bằng máy nào, người nào có thể đã nhận. Hạnh ngồi bên cạnh, không nhắc lại chuyện tối qua, chỉ hỏi từng việc một rồi để chính Trúc viết.

“Ảnh căn cước của cha con gửi từ điện thoại con. Ảnh giấy nhà thì anh Nam chụp lại từ màn hình.” Trúc nói nhỏ. “Con không biết anh ấy có chuyển cho ông Hải trước hay sau hôm gặp ở quán.”

Bình ghi thêm một dòng, đẩy tờ xác nhận không ủy quyền về phía con gái. “Đọc lại. Chỗ nào không đúng thì sửa rồi mới ký.” Trúc đọc hai lần. Khi cầm bút, cô không còn viết xiêu như tối qua, nhưng đầu ngón tay vẫn run.

Hạnh nhìn Vy đứng ở cửa, ánh mắt con bé lần lượt dừng trên va-li, tờ giấy và cuốn sổ đang mở. Đêm trước, Vy đã mang khăn ra rồi quay đi, như thể chỉ cần không hỏi thì chuyện của chị không liên quan đến mình. Sáng nay, không ai trong nhà được đứng ngoài như thế nữa. Đức có biên nhận ở kho. Trúc có bản tường trình trên bàn. Tên Quân vẫn nằm trong cuốn sổ với những khoản chưa ai trả đủ. Còn tên Vy, dù không ai gọi, vẫn ở đó theo một cách khác.

Hạnh gấp ba bản giấy, giao một bản cho Bình cất cùng giấy nhà, một bản cho Trúc giữ, bản còn lại bà kẹp vào sổ. Bà nhìn đồng hồ rồi nói với Vy: “Con thay đồ đi học. Ăn cái bánh trên chạn trước khi đi.”

Vy không nhúc nhích. “Mẹ, quán cơm cô Liên đầu chợ còn cần người phụ không?”

Hạnh ngẩng lên. Câu hỏi đến bất ngờ, nhưng bà không vội mừng. Kiếp trước, mỗi lần Vy nói muốn làm gì, bà thường lập tức khen con út biết nghĩ rồi làm thay phần khó nhất. Đứa trẻ được thưởng bằng lời khen trước khi kịp làm thường chỉ nhớ cảm giác mình tốt, không nhớ công việc đã nhận.

“Con hỏi để làm gì?”

Vy liếc Trúc rồi nhìn xuống hai bàn chân mình. “Để kiếm tiền. Con có thể làm sau giờ học.”

“Kiếm cho khoản nào?” Hạnh hỏi tiếp.

Vy mím môi. “Thì… phụ trong nhà.”

“Phụ là bao nhiêu, dùng vào đâu, làm mấy giờ, tiền ai giữ?” Hạnh đặt bút trước mặt con. “Con chưa trả lời được thì câu ‘phụ trong nhà’ chỉ là câu nghe cho hay.”

Mặt Vy nóng lên, môi bặm lại. Nó kéo chiếc ghế trống, ngồi xuống. “Tiền ăn vặt với mấy thứ con tự đòi mua, con tự lo. Nếu còn thì con góp tiền điện.”

Hạnh không sửa ngay chữ “nếu còn”. Bà chỉ nói: “Chiều nay con thử ba tiếng. Cô Liên trả theo giờ, mười lăm nghìn một giờ. Việc của con là lau bàn, bưng cơm, rửa bát và đếm tiền những bàn nhỏ. Không đứng cạnh chảo dầu. Đi trễ trừ đúng thời gian. Làm vỡ hoặc làm hụt tiền do bất cẩn thì đối chiếu rõ rồi tính. Mẹ không bù.”

Vy chớp mắt. “Con mới làm lần đầu mà cũng trừ à?”

“Lần đầu thì người ta phải chỉ. Nhưng đã được chỉ mà con làm sai, cái sai không biến mất vì con là lần đầu.” Hạnh nhìn thẳng con. “Con có thể không làm. Không ai lấy việc này để phạt con.”

Vy ngồi im một lúc rồi gật đầu. “Con làm.”

Buổi trưa, Trúc mở va-li lấy cho em một chiếc áo cũ màu sẫm. Cô không nhìn thẳng Vy, chỉ đặt áo lên giường. “Đừng mặc áo trắng. Nước rửa bát bắn vào giặt khó ra.” Vy cầm chiếc áo, định hỏi chị có ăn cơm không, nhưng cuối cùng chỉ nói: “Em trả chị sau.” Trúc cười nhạt. “Áo cũ, không phải nợ.” Câu ấy khiến cả hai cùng im.

Đúng bốn giờ, Vy có mặt ở quán cơm cô Liên. Quán chỉ gồm sáu chiếc bàn nhựa kê sát nhau, một tủ kính đựng thức ăn và khoảng sân sau có hai chậu nhôm lớn. Hạnh dẫn con sang, nhưng trước mặt cô Liên bà nói như nói về một người làm bình thường: “Chị ghi giờ vào, việc nào đã chỉ thì đánh dấu. Tiền công trả thẳng cho nó. Có thiếu hụt thì đếm lại với nó, đừng nói miệng.”

Cô Liên cười: “Con bé nhà chị khéo miệng, bưng cơm chắc được.”

“Khéo miệng không thay được đôi tay.” Hạnh đáp. “Chị cứ dùng đúng việc đã nói.”

Vy cúi mặt, môi bặm chặt. Hạnh biết con đang thấy mẹ cố tình làm mình mất mặt, nhưng cảm giác ấy không kéo dài được lâu. Đợt khách tan ca đầu tiên tràn vào, sáu bàn đầy gần như cùng lúc. Người gọi thêm canh, người đổi món, người giục lấy nước đá. Vy vừa đặt hai đĩa cơm xuống bàn này đã bị gọi từ bàn khác. Cô Liên nói tên món một lần, con bé quay đi hai bước đã quên bát nào không hành.

Đến lần thứ ba bưng nhầm, cô Liên không mắng, chỉ kéo Vy đứng cạnh tủ kính. “Nhìn số bàn, nhắc lại món, rồi mới đi. Nhanh mà sai thì người sau phải làm lại cho con.” Vy cắn môi, gật đầu. Nó bắt đầu lẩm nhẩm từng số, nhưng giọng nhỏ dần khi mồ hôi chảy xuống cổ và hơi cơm nóng phả vào mặt.

Từ sạp tạp hóa bên kia lối chợ, Hạnh nhìn thấy con út đổi tay liên tục vì chiếc khay nặng. Hai lần Vy quay đầu tìm bà. Hạnh đều cúi xuống ghi hàng, không giả vờ không thấy nhưng cũng không bước sang. Bà biết chỉ cần mình đỡ một khay, người ngoài sẽ khen bà thương con; còn Vy sẽ học được rằng cứ nhìn đủ lâu thì mẹ vẫn tới.

Sáu giờ hơn, khách thưa đi. Vy ngồi xổm bên chậu bát, hai ngón tay nhăn trắng, cổ tay mỏi đến mức chiếc bát trượt xuống va vào thành chậu. Tiếng va chát làm con bé giật mình. Nó vội chụp lại, nước bẩn bắn lên má. Không có chiếc bát nào vỡ, nhưng vẻ nhẹ nhõm trên mặt nó biến mất khi cô Liên gọi vào tính tiền cho một người khách cuối.

Suất cơm mười tám nghìn. Người đàn ông đưa tờ năm mươi nghìn, vừa nghe điện thoại vừa giục. Vy lấy tiền trong hộp, đếm vội bốn tờ mười nghìn và hai tờ một nghìn. Người khách cầm đi ngay. Đến lúc cô Liên cộng sổ, ngăn tiền thiếu đúng mười nghìn.

“Bàn cuối con thối bao nhiêu?” cô hỏi.

Vy tái mặt. “Ba mươi hai.”

“Con lấy mấy tờ mười?”

Con bé nhìn hộp tiền rồi nhìn sang sạp của mẹ. Hạnh đã đóng nắp thùng hàng nhưng vẫn đứng nguyên chỗ. Vy nuốt khan. “Bốn tờ.”

Cô Liên đặt cuốn sổ xuống. “Vậy con đưa dư mười nghìn. Hôm nay ba tiếng là bốn mươi lăm nghìn, trừ mười nghìn còn ba mươi lăm. Chị ghi ở đây, con xem rồi ký.”

“Nhưng khách cầm đi rồi. Sao chắc là do con?” Vy bật ra. “Có khi trước đó chị tính thiếu.”

Cô Liên không cãi. Chị mở từng tờ ghi món, đếm lại số suất và số tiền đầu ca ngay trước mặt Vy. Các con số khớp tới bàn cuối. Hạnh bước sang lúc ấy, không phải để rút tiền. Bà đọc sổ, hỏi Vy: “Cô đã chỉ con cách thối tiền chưa?”

“Rồi.”

“Con có đếm thành tiếng như cô dặn không?”

Vy lắc đầu, mắt bắt đầu đỏ. “Con mệt quá.”

“Mệt giải thích vì sao con sơ suất. Nó không làm mười nghìn quay lại.” Hạnh đẩy cây bút về phía con. “Con ký là đã đối chiếu, không phải ký nhận mình xấu. Ngày mai làm tiếp thì đếm chậm hơn.”

Vy cầm bút mà tay cứng đờ. “Con chưa nói ngày mai con làm.”

“Ừ. Con có quyền nghỉ.” Hạnh đáp. “Nhưng hôm nay làm bao nhiêu, sai bao nhiêu, nhận bấy nhiêu.”

Ba mươi lăm nghìn được đặt vào tay khiến Vy không vui như nó từng tưởng. Số tiền mỏng đến mức gập lại một lần đã nằm gọn trong lòng bàn tay, trong khi lưng nó đau, chân mỏi và mùi nước rửa bát còn bám ở đầu ngón. Trên đường về, con bé đi chậm hơn thường ngày. Qua quầy bánh, nó nhìn chiếc bánh kem nhỏ giá mười hai nghìn rất lâu rồi không mua.

“Mẹ.” Vy gọi khi hai mẹ con ra khỏi chợ. “Ngày trước anh Quân đi làm một buổi được bao nhiêu?”

Hạnh khựng bước. Bà có thể nhớ từng lần mình đã hỏi Quân đưa về bao nhiêu, thiếu bao nhiêu, có thể ứng trước không. Nhưng bà không nhớ mình từng hỏi con đứng mấy giờ, ăn lúc nào hay tiền công tính theo giờ hay theo món. Câu trả lời nghẹn ở cổ, cuối cùng chỉ còn sự thật. “Mẹ không biết.”

Vy quay sang, có vẻ không tin. “Mẹ quản tiền cả nhà mà không biết?”

“Mẹ chỉ biết lấy phần nó mang về.” Hạnh nói. “Những phần khác, mẹ không hỏi.”

Con bé không hỏi thêm. Khi đi ngang xưởng của Khoa, nó chợt dừng lại. Cửa cuốn mới hạ quá nửa, ánh đèn vàng vẫn hắt ra nền đường. Quân đứng cúi trên bàn máy, một tay giữ chi tiết kim loại, tay kia siết cờ-lê. Áo cậu sẫm mồ hôi ở lưng, cổ tay có một vết xước mới. Trên góc bàn là ổ bánh mì đã nguội, còn nguyên quá nửa.

Vy nhìn bàn tay mình. Ba giờ ngâm nước đã làm da nó rát buốt. Quân vẫn chưa tan ca.

Từ trong xưởng, Khoa kéo chiếc ghế lại gần Quân và nói vừa đủ lọt qua khe cửa: “Mai cậu đến sớm một chút. Cái gian bên hông người ta vừa trả lại. Cậu muốn đứng riêng thì mình nói chuyện, nhưng chuyện tiền phải tính rõ từ đầu.”

Quân ngẩng lên. Vy vô thức lùi sau vai mẹ, siết chặt ba mươi lăm nghìn trong túi. Lần đầu tiên, con bé không hỏi phần của anh có bao nhiêu. Nó chỉ nhìn ổ bánh mì nguội và hiểu rằng có những đồng tiền trước đây Quân mang về nhà đã được kiếm trong lúc cả nhà tưởng cậu chỉ đi đâu đó cho khuất mắt.