Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 59 - Chương 59: Mẹ Đã Sai

Chương 59: Mẹ Đã Sai

“Mẹ đã sai.”

Ba chữ ấy rơi xuống mặt bàn nhẹ hơn tiếng quạt quay, nhưng khiến bàn tay Cẩm Tú đang giữ miệng túi khựng lại. Đức vẫn đứng cạnh ghế, nét giận trên mặt chưa kịp đổi thành đắc ý. Trúc ngẩng lên. Vy thôi miết ngón tay trên bìa vở. Chỉ ông Hải nhìn ra cửa, như vừa nhận ra mình đang ngồi giữa một chuyện không còn đơn thuần là giá đất.

Hạnh không nhìn ai để tìm thương hại. Bà đặt cuốn sổ chi tiêu ngay ngắn trước mặt, đầu ngón tay giữ ở trang đầu nhưng chưa lật. “Tôi nói câu này không phải để xóa chuyện tiền của Khoa, cũng không phải để thay giấy cọc thành đúng. Tôi nói vì phần sai của tôi có thật. Có hay không có chuyện hôm nay, nó vẫn là thật.”

Đức kéo ghế ngồi xuống, môi nhếch lên. “Vậy cuối cùng mẹ cũng chịu nhận. Mẹ đã thiên vị Quân.”

“Không.” Hạnh nhìn thẳng con trai cả. “Mẹ đã thiên vị các con, rồi bắt Quân trả phần chênh lệch.”

Nụ cười trên môi Đức tắt đi một nửa. Có những lời Hạnh đã nói được với Quân ngoài xưởng, khi chỉ một đứa con đứng trước mặt. Tối nay bà phải nói trước những người từng hưởng lợi từ sự im lặng ấy, không được chọn câu nhẹ hơn chỉ để giữ thể diện của một người mẹ.

Bà quay cuốn sổ về phía Đức nhưng vẫn giữ tay trên mép giấy. “Với con, mẹ sai từ lúc tin con là con cả thì mọi cơ hội trong nhà phải dồn cho con trước. Con nói làm ăn, mẹ tin. Con bảo cần vốn, mẹ bớt chỗ khác. Con thất bại, mẹ nghĩ nhà phải cứu để con khỏi mất mặt. Mẹ đã cho con quen với việc cứ bước sai thì phía sau vẫn có cha mẹ, có em, có mái nhà này lấp vào.”

Đức đập nhẹ lòng bàn tay xuống bàn. “Con không bắt mẹ làm thế.”

“Có lần con xin. Có lần mẹ tự làm trước khi con mở miệng.” Hạnh không né. “Mẹ đã trao cho con nhiều hơn trách nhiệm con chịu. Nhưng hôm nay, nếu con dùng điều mẹ từng làm sai để nói con có quyền bán nhà, đưa tiền ép Khoa hay bắt em nghỉ việc, thì đó là phần con phải trả lời.”

Đức mở miệng nhưng Bình lên tiếng trước: “Bà không cần nhận hết về mình.”

Hạnh quay sang chồng. “Phần ông im lặng, ông sẽ tự nói. Phần dì Tú xúi, dì Tú sẽ nói. Nhà nghèo, người ngoài coi thường, mấy chuyện đó đều có thật. Nhưng tiền do tay tôi lấy ra, lời do miệng tôi nói. Tôi không chia phần của tôi cho ai để nó nhẹ đi.”

Bình khép môi lại. Bàn tay ông đặt trên mép bàn siết chặt, nhưng ông không ngăn nữa.

Hạnh nhìn Trúc. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay cô, màn hình đen như một mặt gương. “Với con, mẹ sai khi cứ nói con gái lấy chồng phải có thứ mang theo mới khỏi bị nhà người ta xem thường. Mẹ đem dây chuyền, tiền để dành, chuyện nhà đất ra làm thước đo xem con có được coi trọng không. Mẹ khiến con tưởng người hỏi kỹ nhà mình có bao nhiêu là người đang lo tương lai cho con.”

Mặt Trúc đỏ lên. “Mẹ đang bảo con ngu nên mới tin anh Nam?”

“Mẹ bảo mẹ đã dạy con nhìn sai chỗ.” Hạnh giữ giọng đều. “Nam làm gì, con sẽ tự nhìn và tự quyết. Nhưng trước đây, mỗi lần con nói sợ về nhà chồng chịu thiệt, mẹ chỉ nghĩ phải lấy thêm từ nhà này để bù cho con. Mẹ không hỏi món con cần nhất là người chồng tử tế hay một phần tài sản đủ lớn để người ta nhắm vào.”

Trúc cúi mặt. Cô không khóc, cũng không cãi tiếp. Ngón tay cái trượt qua vết xước trên vỏ máy rồi dừng lại. Hạnh biết sự im lặng ấy chưa phải tin mẹ; chỉ là một lời từng được nghe như yêu thương bỗng lộ ra mặt khác.

Vy rụt vai khi Hạnh quay sang. “Còn con, mẹ sai vì thấy con khóc là sợ, thấy con kêu mệt là vội gánh. Mẹ đã nhiều lần không hỏi con có thể tự làm gì, chỉ hỏi phải lấy ở đâu để con khỏi buồn. Tiền học, việc nhà, lỗi con gây ra, mẹ đều tìm một người khác đỡ.”

Vy cắn môi. “Con chỉ muốn đi học. Con đâu có đòi bán nhà.”

“Tối nay con hỏi vì con sợ. Nỗi sợ đó là thật.” Hạnh nhìn quyển vở trong lòng con gái. “Nhưng mẹ từng làm con tin rằng chỉ cần việc học của con bị đụng tới thì người khác phải nhường. Mẹ đã để tiếng khóc của con nặng hơn sự im lặng của anh Quân. Con còn nhỏ, nhưng không nhỏ đến mức không cần biết phần mình nhận được lấy từ đâu.”

Vy cúi gằm, lần đầu không nhìn sang Cẩm Tú chờ một lời bênh. Tú lập tức chen vào: “Chị nói nghe hay lắm. Con nào chị cũng nhận là chị làm hư, vậy chị còn tư cách gì ngồi giữ sổ, giữ giấy? Giao cho anh Bình hoặc cho Đức lo. Ít nhất người ta còn biết cứu cái nhà này.”

Hạnh nhìn chiếc túi vải nâu trên đùi Tú. “Tôi làm sai nên phải sửa bằng cách rõ ràng hơn, không phải giao giấy đất cho người đang muốn bán và giao sổ nợ cho người không chịu mở sổ.”

“Chị vừa tự nhận chị thiên vị, ai biết cuốn sổ kia chị ghi thật hay ghi theo ý chị?”

“Vì thế từng dòng sẽ được đối chiếu với giấy nhận, học phí, người đưa, người nhận. Dòng nào chỉ có lời tôi thì ghi là lời tôi. Dòng nào có giấy thì xem giấy. Sai trước đây không cho tôi quyền bắt mọi người tin; cũng không cho dì quyền bắt mọi người tin một cuốn sổ dì không đặt lên bàn.”

Ông Hải nhích người. “Chuyện nhà bà cứ giải quyết. Còn giấy mua bán, tôi xin phép hẹn hôm khác.”

“Ông có thể về,” Bình nói. “Cặp tiền ông mang theo, ông tự giữ. Khi nào tôi muốn bán, chính tôi sẽ gặp người mua và làm qua nơi có thẩm quyền.”

Ông Hải nhìn Đức. Chỉ một cái nhìn ngắn cũng đủ làm quai hàm Đức cứng lại. Ông ta xách cặp da lên, không nhắc nữa chuyện giá sẽ mất. Cánh cửa mở rồi khép, để tiếng rao muộn ngoài hẻm lùa vào một nhịp trước khi căn nhà lại đặc quánh.

Đức nghiêng người về phía mẹ. “Mẹ nhận hết như vậy rồi vẫn muốn xét từng đứa? Mẹ làm tụi con thành thế này, giờ quay lại ghi tội tụi con. Công bằng của mẹ là vậy à?”

Hạnh đã từng dùng chính câu hỏi ấy để trì hoãn: nếu mình nuôi lớn một thói quen xấu, liệu còn quyền buộc người khác dừng lại hay không. Bà trì hoãn cho đến khi mọi hậu quả đổ lên người duy nhất không đòi phần.

“Mẹ có trách nhiệm vì đã dạy sai,” bà nói. “Nhưng con hai mươi hai tuổi, Trúc hai mươi, Vy mười lăm. Mỗi đứa đều có phần tuổi của mình để hiểu điều gì đang làm. Mẹ nhận lỗi không phải để các con lấy nó làm giấy miễn trách nhiệm. Cha mẹ từng cho con tiền cũng không biến khoản nợ của con thành nợ của Quân.”

Đức cười gằn. “Rốt cuộc vẫn quay về Quân.”

“Vì người bị lấy nhiều nhất là nó.”

Câu trả lời không lớn, nhưng không ai chen vào. Hạnh nhìn chiếc ghế trống cạnh Bình. Quân không ngồi đó. Cậu đang ở xưởng, có thể cúi bên bàn máy, có thể ăn vội phần cơm nguội, cũng có thể dè chừng mỗi tiếng xe dừng ngoài cổng vì sợ người nhà đến kéo mình về. Quân vắng mặt nên lời nhận lỗi của bà không có nơi đáp xuống. Chính vì thế, nó không thể biến thành một cuộc xin tha thứ.

“Với Quân,” Hạnh nói chậm hơn, “mẹ sai không phải từ hôm nay. Mẹ sai từ khi thấy nó ít nói thì cho rằng nó chịu được. Nó không khóc, mẹ bảo nó biết điều. Nó không giành, mẹ nói nó không cần. Nó muốn học, mẹ gọi là cứng đầu. Nhà thiếu một khoản, mẹ nhìn vào phần của nó trước vì nghĩ lấy của đứa im lặng thì nhà sẽ ít ồn hơn.”

Cổ họng bà nghẹn lại. Hạnh dừng một nhịp, không để nước mắt thay lời. “Mẹ đã bắt một đứa con nhường hết lần này đến lần khác, rồi gọi đó là biết thương gia đình. Mẹ đã lấy sự chịu đựng của nó làm bằng chứng rằng mình chia đúng. Đó là lỗi của mẹ.”

Trúc ngẩng lên, mắt đỏ nhưng giọng vẫn dè chừng. “Mẹ nói những lời này để mai anh Quân nghe lại sao?”

“Không.” Hạnh đáp ngay. “Không ai được chạy ra xưởng kể rằng mẹ đã nhận sai để bắt nó về. Không ai được bảo nó mẹ đã khóc, mẹ đã mất mặt, nên nó phải mềm. Nó có nghe hay không là quyền của nó. Nó có tha thứ hay không cũng không phải món nợ nó phải trả.”

Cẩm Tú bĩu môi. “Mẹ con mà nói chuyện như người dưng. Chị nhận lỗi thì gọi nó về, nói trước mặt nó mới có nghĩa.”

“Gọi nó về để nó phải an ủi tôi thì lời nhận lỗi mới vô nghĩa.” Hạnh kéo cuốn sổ sát lại. “Tôi không xin một tiếng mẹ bằng mấy câu tối nay. Tôi cũng không lấy việc mình biết sai làm công để đòi nó quên.”

Bình cúi đầu. Vy lén quệt khóe mắt. Trúc quay mặt đi. Chỉ Đức vẫn nhìn chồng giấy, ánh mắt chuyển động như đang tìm trong lời mẹ một khe hở có thể dùng.

Hạnh lấy bút, viết dưới dòng ngày giờ: “Tôi, Lâm Thị Hạnh, thừa nhận đã phân chia cơ hội, tiền bạc và trách nhiệm không công bằng giữa bốn người con; đã nhiều lần lấy phần Minh Quân để bù cho những người khác.” Bà viết chậm, không thêm câu xin tha thứ. Viết xong, bà ký tên rồi đẩy cuốn sổ ra giữa bàn.

“Ai muốn nói tôi chưa từng nhận thì nhìn dòng này. Ai muốn dùng dòng này để xóa việc mình làm, tôi cũng sẽ ghi ngay bên dưới.”

Đức nhìn chữ ký của mẹ rất lâu rồi chỉ vào những trang còn kẹp phía sau. “Mẹ nói lấy phần của Quân. Vậy lấy bao nhiêu? Cho ai? Năm nào? Hay đó cũng chỉ là một câu để mẹ đứng về phía nó cho đẹp?”

Hạnh đặt bàn tay lên góc trang đầu tiên có những dòng mực cũ. Ngoài hẻm, tiếng xe máy chạy qua rồi mất hút; không phải xe của Quân. Trong nhà, từng người đều nhìn vào cuốn sổ như nhìn một cánh cửa vừa mở.

“Được,” Hạnh nói. “Bây giờ ta tính. Từng đồng, từng năm.”