Bỏ qua nội dung

Lan Nay Me Chon Con

Chương 55 - Chương 55: Bản Sao Giấy Đất

Chương 55: Bản Sao Giấy Đất

Khi Hạnh đẩy cánh cửa gỗ vào, chiếc bát men úp trên bàn khẽ rung vì mép cửa chạm phải chân ghế. Bình đang ngồi bên tủ sắt, áo vẫn mặc nguyên từ chiều, hai bàn tay đặt lên đầu gối. Tờ giấy Cẩm Tú và ông Hải luồn qua khe cửa đã được ông ép dưới chiếc bát, như sợ chỉ cần để hở ra một góc thì cả căn nhà lại nổi sóng.

Bình đứng dậy, nhìn hộp cơm trong tay vợ trước rồi mới hỏi: “Tìm thấy con chưa?”

“Quân an toàn.” Hạnh đặt hộp cơm đã rửa sạch lên chạn. “Nó chưa về. Nó cũng chưa muốn gặp người nhà. Ông đừng hỏi chỗ.”

Môi Bình động đậy. Ông nhìn cánh cửa phòng Quân đang đóng im ở cuối nhà, cuối cùng chỉ gật đầu. “Nó có nói bao giờ về không?”

“Không.” Hạnh không kể cuộc đối thoại ở xưởng. Những lời Quân nói không phải thứ bà có quyền đem về làm bằng chứng rằng mình đã cố gắng. “Tôi đã hứa không dẫn ai tới. Ông giữ lời cùng tôi.”

Bình kéo ghế cho bà. “Tôi giữ. Còn tờ này, tôi chưa cho ai đụng.”

Hạnh nhấc chiếc bát men. Tờ giấy cọc mới vẫn còn nếp gấp ngang, mùi mực tím hăng hơn mùi giấy. Dòng đầu ghi là giấy thỏa thuận đặt cọc mua bán nhà đất, bên nhận cọc để trống chữ ký, nhưng phần bên bán đã đánh sẵn tên Trần Quốc Bình. Giá mua thấp hơn con số người lạ từng trả ở đầu hẻm, thời hạn ký giấy chỉ có ba ngày. Ở cuối trang, một dòng viết tay chen sát mép: tiền cọc được dùng để thanh toán các khoản nợ gia đình đang thiếu bà Lâm Cẩm Tú.

Hạnh đọc lại dòng ấy hai lần. “Ông có đồng ý cho họ ghi tên ông không?”

“Không.” Bình đáp ngay, rồi như sợ câu trả lời chưa đủ, ông nói thêm: “Tôi chưa gặp người mua. Ông Hải chiều nay chỉ đứng ngoài ngõ bảo bán sớm thì còn kịp cứu Đức. Tôi không ký gì hết.”

“Chữ này không phải chữ ông.”

“Nhưng tên với số chứng minh của tôi đúng.” Bình cúi xuống. “Số đó chỉ người nhà biết.”

Không khí trong gian giữa đặc lại. Hạnh nhớ tới Đức vẫn bặt tin, tới Cẩm Tú đã nhiều lần kể khoản nợ cũ bằng những con số mỗi lần một khác, và tới cậu Phúc từng nói ông còn giữ một bản giấy từ ngày vợ chồng bà mua mảnh đất này. Khi đó bà chỉ lo chống đỡ từng đợt đòi tiền, chưa ép mình đi tới tận cùng câu nói ấy. Bây giờ, nếu bà tiếp tục chờ, ba ngày trên tờ giấy sẽ trở thành cái cớ để người ta bảo mọi việc đã xong.

Hạnh gấp giấy lại theo đúng nếp cũ. “Sáng mai tôi sang cậu Phúc.”

“Giờ mới hơn bốn giờ.”

“Đợi trời sáng.” Bà mở tủ sắt, lấy cuốn sổ chi tiêu và tờ giấy đã chép lại những lần Cẩm Tú nhắc nợ. “Ông đi cùng tôi. Tờ cọc này mang theo. Sổ đỏ vẫn để trong tủ, khóa hai lớp. Chìa ông giữ một chiếc, tôi giữ một chiếc. Không đưa Đức, Trúc hay ai xem trước khi mình biết họ đang dựa vào đâu.”

Bình nhìn bà. “Còn Quân?”

Bàn tay Hạnh dừng trên ổ khóa. Câu hỏi ấy chạm đúng chỗ còn đau từ gian trực. “Quân đi học và đi làm như lịch. Tôi không tới xưởng. Chuyện giấy đất là việc của người lớn trong nhà, không được kéo nó về làm lá chắn.”

Đến khi tiếng rao bánh mì đầu ngõ vang lên, Hạnh và Bình mới rời nhà. Bà không gọi Trúc dậy, cũng không để lại lời nhắn cho Vy. Căn phòng của Đức vẫn mở hé, giường không người, chiếc áo khoác cậu ta hay mặc đã biến mất khỏi móc. Bình đứng nhìn một thoáng rồi tự tay kéo cửa lại.

Nhà cậu Phúc ở sau khu chợ cũ, mái ngói thấp và sân lát gạch đã mòn giữa lối đi. Cậu đang tưới mấy chậu rau thơm thì thấy hai người tới. Ông không hỏi chuyện Quân trước mặt Bình, chỉ nhìn túi giấy Hạnh ôm sát ngực rồi mở cổng.

“Cuối cùng cũng chịu đem giấy tới hỏi cậu?” ông nói.

Hạnh đặt tờ cọc lên bàn. “Cậu từng bảo còn giữ bản sao giấy đất. Cháu cần xem ngay hôm nay.”

Cậu Phúc không cầm tờ giấy vội. Ông nhìn Hạnh lâu đến mức bà phải giữ mình không thúc giục. “Xem để làm gì? Để giữ nhà, hay để giữ phần cho một đứa?”

Câu hỏi không lớn tiếng nhưng làm Bình ngồi thẳng lưng. Hạnh hiểu cậu đang ép bà trả lời điều đã tránh suốt nhiều năm: căn nhà này vốn được tạo nên từ đâu, và bà đã dùng nó để phân loại con cái thế nào.

“Để không ai lấy một đứa con ra làm lý do bán nhà cứu đứa khác,” bà nói. “Và để biết ai đang biến nợ thành quyền quyết định tài sản của vợ chồng cháu.”

Cậu Phúc mới cầm tờ cọc lên. Ông đọc từ đầu đến cuối, dùng móng tay gõ vào dòng viết thêm về khoản nợ Cẩm Tú. “Nét này viết sau. Mực còn mới hơn phần trên. Người làm giấy cố nhét nợ vào để biến chuyện mua bán thành chuyện trả nghĩa.”

“Cậu có chứng cứ khoản nợ đó không đúng không?” Bình hỏi.

“Có giấy cũ. Nhưng giấy cũ không tự biết nói. Hai đứa phải biết nó chứng minh được gì và chưa chứng minh được gì.”

Cậu Phúc đi vào buồng trong. Tiếng mở khóa hòm gỗ vang lên, rồi tiếng giấy cọ vào nhau rất lâu. Khi trở ra, ông mang theo một phong bì nâu đã mềm ở bốn góc. Bên trong là ba tờ giấy than chữ đã nhạt: bản sao giấy sang nhượng đất, giấy giao tiền cho chủ cũ và một tờ xác nhận thanh toán viết tay.

Hạnh nhận tờ đầu tiên. Tên bà và Bình nằm ở phần người nhận đất. Bên dưới giá mua là bảng ghi từng lần giao tiền. Khoản lớn nhất không mang tên nhà chồng hay Cẩm Tú, mà ghi rõ tiền cậu Phúc giao thay từ phần bán mảnh vườn của mẹ Hạnh. Ở cột người chứng kiến có chữ ký của Cẩm Tú, nét kéo cuối chữ “Tú” dài và móc lên, giống hệt chữ ký trong cuốn sổ nợ bà ta từng đem tới nhà.

“Ngày đó mẹ cháu sợ bên nhà chồng nói bà cho con gái riêng nên nhờ cậu cầm tiền đi giao,” cậu Phúc nói. “Cậu giữ bản than vì chủ cũ chỉ viết một bản chính cho hai vợ chồng. Cậu không tin chuyện tiền nong để bằng miệng.”

Hạnh lật sang tờ thứ ba. Trên giấy có một khoản Cẩm Tú ứng trước để nộp phí đo đất và mua gạch làm mốc ranh. Số tiền nhỏ hơn rất nhiều so với khoản bà ta đang đòi. Ngay dưới đó là dòng xác nhận đã nhận lại đủ tiền, có ngày tháng, chữ ký Cẩm Tú và dấu ngón tay của mẹ chồng Hạnh làm chứng.

Bình kéo cuốn sổ chép nợ lại gần. Lần gần nhất Cẩm Tú tới nhà, bà ta nói khoản ứng trước ấy chưa từng được trả, cộng thêm tiền lãi nhiều năm thành một món đủ để buộc nhà Hạnh phải chia phần cho bà. Con số Hạnh ghi theo lời bà ta lớn gấp mười lần số trên giấy cũ.

“Không chỉ thêm lãi.” Hạnh đặt hai tờ sát nhau. “Bà ấy đã thêm một số không vào khoản gốc.”

Cậu Phúc lắc đầu. “Chưa được kết luận chỉ bằng lời kể cháu ghi lại. Muốn nói bà ta sửa sổ, phải lấy chính cuốn sổ bà ta đang giữ, đối chiếu nét mực, ngày tháng và người làm chứng. Nhưng tờ này đủ chứng minh câu ‘chưa trả đồng nào’ là sai.”

Hạnh nghe sự tỉnh táo trong giọng cậu và ép cơn giận xuống. Bà từng quá quen với việc tin một câu thuận tai rồi dùng nó xử phần của Quân. Lần này, dù người bị nghi là Cẩm Tú, bà cũng không được biến nghi ngờ thành bản án chỉ vì nó hợp với điều mình muốn tin.

“Cậu cho cháu mượn bản sao.”

“Không.”

Bình ngẩng lên. Hạnh không phản ứng ngay. “Vì sao?”

“Vì nhà cháu đang loạn. Giấy đi qua tay nhiều người sẽ mất, bị xé hoặc bị bảo là làm giả.” Cậu Phúc rút từ phong bì một bản chụp mới, mép giấy còn sắc. “Cậu đã đem chụp lại từ hôm nghe người ta hỏi mua đất. Bản cũ cậu giữ. Bản này cậu ký xác nhận phía sau, chiều nay cậu sẽ đi cùng hai đứa tới chỗ chủ cũ nếu ông ấy còn ở địa chỉ đó. Sau đó mới hỏi cán bộ địa chính cách trích hồ sơ. Làm từng bước.”

Hạnh cầm bản chụp bằng hai tay. Nó không phải chiếc chìa khóa mở hết mọi nút thắt. Nó chỉ là một mảnh bằng chứng buộc những người đang nói quá nhiều phải trả lời bằng giấy. Nhưng chính vì thế, bà thấy lòng mình bình lại.

Cậu Phúc kéo tờ giấy cọc về phía ánh cửa sổ. “Còn một việc. Hai đứa nhìn tên người giới thiệu giao dịch.”

Phần cuối tờ giấy có ba dòng chữ nhỏ. Hạnh trước đó chỉ để ý tên Bình và dòng nợ của Cẩm Tú. Bây giờ bà mới thấy mục “người kết nối bên mua” đã được điền đầy đủ, kèm số điện thoại. Cái tên ấy không lạ. Nó là cái tên Trúc từng nói với giọng đầy tự hào khi đưa người yêu về nhà, cũng là người đã hai lần hỏi bà sổ đỏ đang để ở đâu.

Bình đọc thành tiếng, giọng khàn đi: “Vũ Thành Nam.”

Không ai trong căn phòng nói thêm. Ngoài sân, nước từ vòi vẫn nhỏ từng giọt xuống chậu rau thơm. Hạnh đặt bản sao giấy đất lên trên tờ cọc mới, che đúng dòng tên ấy, rồi lại nhấc ra. Lần đầu tiên, hai mảnh giấy không còn kể hai câu chuyện riêng rẽ. Một tờ cho thấy Cẩm Tú đã biến khoản tiền được trả xong thành món nợ chưa dứt; tờ còn lại chỉ ra người yêu của Trúc không đứng ngoài cuộc mua bán như anh ta vẫn nói.

Hạnh gấp cả hai lại, chậm và thẳng mép. Bà chưa biết Đức đang ở đâu, chưa biết Trúc đã nói với Thành Nam bao nhiêu, cũng chưa biết Cẩm Tú đã đưa cuốn sổ nợ cho ai xem. Nhưng từ khoảnh khắc này, bà có một việc chắc chắn phải làm: trước khi cuộc họp gia đình bắt đầu, Trúc phải tự nhìn thấy tên người yêu mình nằm trên giấy cọc bán căn nhà mà anh ta luôn miệng nói không quan tâm.