Chương 59 - Chương 59: Một Bữa Ăn Muộn
Chương 59: Một Bữa Ăn Muộn
Quân không cho phép ai khoanh tròn mã thẻ 12.
Anh kéo dòng nhật ký cổng sang một bảng riêng, thêm ba chữ in hoa ở đầu cột ghi chú: CHƯA XÁC NHẬN XE. Khoảng thời gian từ 10 giờ 06 phút 41 giây đến 10 giờ 14 phút 08 giây vẫn nằm trên màn hình, nhưng không còn được đặt sát ảnh chiếc xe tải nhỏ. Tống Nghi nhìn thao tác ấy, rồi tự xóa đường nối mảnh mà phần mềm vừa gợi ý giữa cổng bãi khử khuẩn và hành lang ven sông.
“Tra lịch sử thẻ trước hay tra nhà thầu trước?” cô hỏi.
“Cả hai, nhưng tách người làm.” Quân đặt cốc cà phê nguội xuống. “Một nhánh lấy hồ sơ bàn giao hệ thống mười năm trước. Một nhánh lấy cấu hình hiện hành, phiếu bảo trì sáu tháng gần nhất và danh sách thiết bị có thể mở cổng. Không gọi trực tiếp người đang trực bãi.”
Tống Nghi hiểu phần cuối. Một cuộc gọi hỏi sai người có thể làm biến mất một bộ điều khiển nhỏ hơn lòng bàn tay trước khi lệnh thu giữ được ký. Cô chuyển yêu cầu qua đầu mối pháp chế, giới hạn dữ liệu đúng vào hệ thống cổng bên hông và những thiết bị từng được cấp quyền. Ngoài bãi, hai người của đội tuần tra được bố trí quan sát từ tuyến đường công cộng, không tiếp cận cổng, không chụp vào khu vực riêng tư và không ngăn bất kỳ phương tiện nào nếu chưa có căn cứ.
Trong lúc chờ phản hồi, căn phòng làm việc chậm lại theo cách chỉ xảy ra sau nhiều giờ căng liên tục. Màn hình vẫn sáng, máy in vẫn kéo giấy, nhưng không ai còn nói lớn. Tống Nghi mở ngăn bàn, lấy ra hai hộp cơm đã được giao từ gần ba giờ trước. Một hộp méo góc vì bị chèn dưới tập biên bản. Hộp còn lại lạnh đến mức lớp mỡ trên mặt thức ăn đã đông thành một viền mỏng.
“Anh ăn cái nào?” cô hỏi.
“Cô chọn trước.”
“Tôi đã chọn trước ba lần tuần này.”
“Vậy lần này chọn lần thứ tư.”
Tống Nghi đẩy hộp ít méo hơn về phía anh. Quân không tranh. Anh mở nắp, ăn hai miếng trong khi mắt vẫn dừng ở danh sách yêu cầu đang chờ duyệt, rồi đặt đũa xuống khi điện thoại rung. Tống Nghi nhìn hộp cơm của anh, nhìn hộp của mình, cuối cùng kéo cả hai ra khỏi mép bàn để tránh nước từ áo mưa nhỏ xuống.
“Bữa ăn này sắp thành vật chứng rồi,” cô nói.
“Vật chứng còn được niêm phong đúng giờ.”
Câu trả lời khô đến mức Tống Nghi bật cười một tiếng rồi thôi. Không khí bớt cứng, nhưng khoảng tám phút trên màn hình vẫn không thay đổi.
Ở điểm dự phòng, Hạ Uyên cũng nhìn một hộp thức ăn đã nguội.
An Nhiên không hâm lại ngay. Cô đặt hộp cháo và hộp cơm mềm ở đúng vị trí cũ, nói rõ chúng đã được mang tới từ chiều, còn nguyên niêm giấy của bếp và có thể đổi món khác nếu Hạ Uyên không muốn ăn. Hạ Uyên ngồi bên bàn, tay phải vẫn để trong túi áo khoác, nơi đoạn bút chì gãy chạm vào lớp vải mỗi khi cô cử động.
“Cô sẽ ngồi đây à?” Hạ Uyên hỏi.
“Tôi có thể ngồi, đứng ngoài cửa hoặc sang phòng bên.”
“Ngồi. Nhưng đừng nhìn tôi ăn.”
An Nhiên xoay ghế chếch sang bên, mở sổ theo dõi thuốc nhưng không viết. Hạ Uyên chọn cơm mềm. Cô tự bóc niêm giấy, dừng lại khi nắp hộp phát ra tiếng bật nhỏ, rồi đặt cả hai bàn tay lên mặt bàn cho đến khi hơi thở trở về đều. Không ai thúc cô. Sau gần một phút, cô mở nắp hoàn toàn.
Cơm đã mất hơi nóng, nhưng mùi gạo vẫn còn. Hạ Uyên dùng thìa nhựa xúc một miếng rất nhỏ. Cô nhai lâu, nuốt xuống, rồi nhìn chiếc thìa trong tay như thể đang kiểm tra một vật không thuộc về căn phòng này.
“Thìa ở đây không bị cắt,” cô nói.
An Nhiên không quay lại. “Ừ.”
“Hồi đó có cái bị cắt mất một nửa cán. Có cái không có thìa.” Hạ Uyên đặt thìa xuống. “Tôi không biết hồi đó là khi nào.”
“Cô không cần biết ngay.”
Hạ Uyên chạm vào mép hộp cơm. Tiếng mưa trên mái đã thưa hơn, từng giọt tách rời thay vì đổ thành dải. Cô ăn thêm hai miếng. Đến miếng thứ ba, bàn tay cô dừng giữa đường.
“Đồ ăn luôn đến muộn.”
An Nhiên giữ nguyên tư thế. “Tôi nghe.”
“Không phải muộn theo đồng hồ. Tôi không có đồng hồ.” Hạ Uyên nhắm mắt, nhưng chỉ trong một nhịp rồi mở ra ngay. “Muộn là sau khi tôi đói lâu. Sau khi ngoài kia im. Có tiếng cửa kéo, nhưng người mang đồ ăn không vào ngay.”
Cô đẩy hộp cơm ra xa vài centimet. An Nhiên đặt hai bàn chân xuống sàn, giọng vẫn thấp và đều. “Cô đang ở căn phòng có cửa kính mờ. Trên bàn là hộp cơm cô tự mở. Cô có thể tiếp tục ăn, dừng ăn hoặc bỏ cả hộp đi.”
Hạ Uyên nhìn bàn tay mình. Các ngón đang nắm lấy mép áo khoác. Cô buông ra, lấy đoạn bút chì gãy khỏi túi và đặt cạnh hộp cơm.
“Trước khi cửa kéo mở, có một chấm đỏ,” cô nói. “Không phải đèn lớn. Nhỏ thôi. Ở trên cao. Có lúc nó sáng, có lúc không. Đồ ăn chỉ vào sau khi nó tắt.”
An Nhiên không nói từ camera. Cô cũng không hỏi chấm đỏ nằm bên trái hay bên phải, cao bao nhiêu, có phát tiếng hay không. Cô chỉ hỏi: “Cô muốn dừng ở đâu?”
“Ở chỗ nó tắt.” Hạ Uyên kéo hộp cơm trở lại. “Tôi muốn ăn tiếp.”
An Nhiên gật đầu, vẫn không nhìn thẳng. Hạ Uyên ăn chậm, mỗi lần chỉ một miếng nhỏ. Bữa ăn không làm ký ức biến mất, nhưng cũng không bị ký ức lấy mất hoàn toàn. Khi hộp cơm vơi gần một nửa, cô tự đóng nắp, giữ lại chiếc thìa nguyên cán và yêu cầu cất phần còn lại cho sáng mai.
Sau đó, An Nhiên đọc lại đúng ba câu cô đã ghi. Hạ Uyên sửa “đèn đỏ” thành “chấm đỏ” và bỏ chữ “luôn” trước câu đồ ăn vào sau khi nó tắt.
“Cô muốn phần này được chuyển cho đội điều tra tối nay hay để ngày mai?” An Nhiên hỏi.
“Tối nay.” Hạ Uyên nắm đoạn bút chì rồi thả ra. “Nhưng tôi không gặp ai tối nay.”
“Không ai đến hỏi cô.”
Tại trụ sở, bản trả lời đầu tiên đến từ đơn vị từng lắp hệ thống cổng bãi khử khuẩn. Hồ sơ giấy mười năm trước ghi thẻ số 12 đã bị cắt góc và hủy sau đợt đổi khóa. Biên bản có chữ ký của hai nhân viên kho, kèm một ảnh chụp mười bảy thẻ cũ đặt trên bàn. Ảnh không đủ nét để đọc số từng thẻ, nhưng tổng số khớp với danh mục tiêu hủy.
“Vậy có thể không còn thẻ vật lý,” Tống Nghi nói.
“Có thể,” Quân đáp. “Không có nghĩa mã không còn tồn tại.”
Phản hồi thứ hai xác nhận điều đó. Trong cấu hình cũ, số 12 không chỉ là mã của một tấm thẻ. Nó còn được dùng làm hồ sơ dịch vụ cho xe khử khuẩn cần vào bằng cổng bên hông khi hệ thống chính mất kết nối. Kỹ thuật viên có thể gọi hồ sơ này bằng bộ điều khiển cầm tay đã đăng ký. Khi được gọi đúng, nhật ký cổng vẫn hiển thị “thẻ 12” dù không có thẻ nào quét qua đầu đọc.
Tống Nghi đọc đến đây thì đặt đũa xuống hẳn. “Bộ điều khiển cùng loại với thiết bị chỉnh giờ camera đầu hẻm?”
“Cùng loại chưa phải cùng thiết bị.”
“Nhưng danh sách thiết bị đăng ký sẽ có số sê-ri.”
“Và lịch bàn giao.”
Cô gửi yêu cầu bổ sung, vẫn giữ phạm vi hẹp. Quân ký điện tử ngay sau khi pháp chế xác nhận căn cứ. Họ chưa đủ để khám xét toàn bộ bãi, nhưng đủ để thu cấu hình truy cập liên quan lần mở cổng bất thường và xác định thiết bị đã gọi hồ sơ dịch vụ.
Trong lúc hệ thống trả dữ liệu, Quân nhận bản ghi của An Nhiên. Anh kiểm tra thời gian tạo, thời gian Hạ Uyên đồng ý chuyển và dấu niêm của ảnh chụp trang ghi tay. Tất cả đều sau lúc tệp cấu hình cổng đã được đơn vị kỹ thuật gửi và khóa trong kho chứng cứ số. Anh đọc ba câu hai lần, rồi đặt chúng vào nhánh nhân chứng riêng, không gắn nhãn “camera” và không gửi cho Tống Nghi phần diễn giải.
“Có gì mới?” cô hỏi.
“Một mảnh nhớ tự phát. Chưa dùng để xác định thiết bị.”
Tống Nghi không hỏi thêm. Cô quay lại màn hình đúng lúc tệp cấu hình bổ sung hiện lên. Danh sách có năm bộ điều khiển từng được đăng ký với bãi. Ba chiếc đã thu hồi, một chiếc báo hỏng, chiếc cuối cùng được chuyển cho nhà thầu bảo trì sau khi bãi ngừng hoạt động công khai. Số sê-ri bị che một phần trong bản trả lời ban đầu vì nhầm phạm vi dữ liệu. Pháp chế yêu cầu gửi lại bản đầy đủ.
Bên dưới danh sách là bảng hành vi của từng hồ sơ dịch vụ. Hồ sơ số 12 mở khóa cổng bên hông, bỏ qua yêu cầu nhập biển số và kích hoạt một rơ-le phụ trong tủ điều khiển. Tống Nghi kéo sơ đồ điện cũ ra, lần theo đường rơ-le đến một thiết bị từng được lắp phía trên mái che cổng.
“Rơ-le này dùng làm gì?” Quân hỏi.
Cô phóng lớn dòng chú thích đã mờ. “Chờ một chút.”
Bản vẽ được lập từ mười năm trước, dùng ký hiệu cũ và tên thiết bị đã ngừng sản xuất. Tống Nghi đối chiếu mã linh kiện với hồ sơ bảo trì lưu trên máy chủ của nhà thầu. Khi kết quả hiện ra, cô không nói ngay. Cô chuyển màn hình về phía Quân, đặt cạnh khoảng thời gian tám phút và dòng ghi chú của Hạ Uyên, nhưng vẫn để hai tài liệu ở hai cửa sổ tách biệt.
Rơ-le phụ không điều khiển đèn khử khuẩn.
Nó điều khiển nguồn của camera cổng bên hông.
Theo cấu hình gốc, mỗi lần hồ sơ dịch vụ số 12 được gọi, camera ấy sẽ tắt đúng bảy phút rồi tự khởi động lại.
