Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 63 - Chương 63: Thang Máy Tầng Hầm

Chương 63: Thang Máy Tầng Hầm

Khoảng tối bên trong nuốt Quân cùng mùi bê tông ẩm và dầu máy cũ. Anh chui qua khe cửa thép, kéo bao tải xám vào sát chân rồi mới quay lại. Bên ngoài, tiếng chân đã xuống gần hết con dốc. Ánh đèn pin quét qua khe cửa, trắng lóa trên nền nước. Quân luồn tay phải vào thanh kéo gỉ, dồn vai ép cánh cửa trượt thêm được nửa gang. Nó không khép hẳn, nhưng đủ biến khoảng hở vừa người chui thành một đường đen chỉ lọt cánh tay.

Anh không đứng lại giữ cửa. Một cái cổ tay gần như bỏ đi và một cánh cửa nặng hơn chiếc xe máy cũ không phải cuộc đấu có lợi. Quân vòng dây đai nhựa của bao tải qua vai phải, giữ phần túi niêm phong áp sát sườn. Khối nặng bốn trăm tám mươi sáu gram không đáng bao nhiêu trong một ngày giao hàng, nhưng lúc này mỗi nhịp nó đập vào xương sườn đều giống tiếng đồng hồ.

Tầng hầm B2 không tối hoàn toàn. Đèn sự cố gắn thấp trên tường sáng từng khoang xanh nhợt, đủ để lộ một bến nhập hàng đã bị bỏ khỏi sơ đồ mới. Hai bên là khung thép tháo dở, ống chữa cháy sơn đỏ và những vạch chỉ dẫn cũ bị phủ xám. Vạch L17-B chạy đến một cột vuông rồi tách làm hai. Nhánh trái bị tường thạch cao mới chặn. Nhánh phải vòng xuống sau một dãy cửa kỹ thuật, phía trên còn dòng chữ mờ: THANG HÀNG 3 – KHU GIAO NHẬN.

Điện thoại nút bấm không còn cột sóng. Quân bấm thử một lần, màn hình báo hộp thư đầy rồi tắt. Anh không xóa các đoạn lời khai của mẹ. Không phải vì chúng còn giúp anh tìm đường, mà vì sau đêm nay có thể mỗi bản sao đều phải chứng minh mình đã tồn tại trước khi Minh Thịnh kịp gọi nó là cắt ghép. Anh nhét máy lại vào lớp áo trong, đi theo nhánh phải.

Một tiếng kim loại bật mạnh phía sau. Cửa thép ngoài dốc vừa bị người ta nạy rộng hơn. Bộ đàm vọng qua khe, rè nhưng đủ rõ: “Đối tượng đã vào B2. Khóa thang hàng ba. Hai người xuống từ sảnh dịch vụ.”

Long không đoán. Hắn biết tuyến này.

Quân tăng bước. Cổ tay trái treo cứng trước bụng, mỗi lần vai trượt khỏi tường đều đau đến buồn nôn. Nền dốc phủ một lớp bùn mỏng do nước mưa chảy ngược từ lối nhập hàng. Dấu giày của anh sẽ dẫn thẳng tới thang máy nếu cứ đi giữa lối. Anh chuyển sang mép rãnh thoát nước, đặt chân lên các gờ bê tông khô hơn. Cách đi ấy chậm, nhưng dấu nước đứt quãng giữa vô số vệt bánh xe cũ.

Qua cửa kỹ thuật đầu tiên là phòng bơm chữa cháy. Qua cửa thứ hai là kho lồng sắt chất xe đẩy phục vụ hội nghị. Quân từng giao cà phê cho những tòa nhà kiểu này lúc năm giờ sáng. Đường hàng hóa luôn nối bến nhập, kho rác, bếp và thang hàng; người ta có thể đổi biển tên, nhưng không thể bắt thùng đá, xe thức ăn và rác ướt đi xuyên sảnh đá cẩm thạch. Anh bỏ nhánh có biển KHO KHÔ, rẽ theo mùi chất tẩy và hơi lạnh từ đường ống điều hòa.

Phía trước xuất hiện ánh đèn di động. Hai bảo vệ đi xuống từ khu mới, không chạy, giữ khoảng cách và nói liên tục vào bộ đàm. Họ không cần bắt kịp; họ chỉ cần ép Quân vào một cửa có máy quẹt thẻ rồi để camera ghi lại anh đang phá khóa.

Quân lùi vào sau một xe lồng cao quá đầu. Bánh xe bị khóa bằng chốt chân. Anh cúi xuống bằng tay phải, gạt chốt, rồi đẩy xe ra giữa hành lang. Kim loại rung lạch cạch. Một bảo vệ lập tức chiếu đèn tới.

“Đứng lại! Đặt tài sản xuống!”

“Gọi công an chưa?” Quân đáp từ sau khung lồng. “Hay vẫn đang chờ người không biển số viết hộ biên bản?”

Người kia chửi nhỏ. Người còn lại yêu cầu anh ra khỏi chỗ nấp, hai tay phải để nhìn thấy. Quân không tranh luận thêm. Anh đẩy mạnh xe lồng về phía ngã ba, không nhằm vào họ mà cho nó trôi chéo rồi mắc giữa hai tay vịn chống va. Lối chính hẹp lại. Hai bảo vệ vẫn có thể vòng qua, nhưng không thể cùng lúc lao tới và giữ đội hình như trước.

Quân chạy vào cửa kho rác ướt. Mùi chua của thực phẩm cũ quật thẳng vào mặt. Cuối phòng có một cửa thép sơn vàng, phía trên dán tấm sơ đồ thoát hiểm đã bạc. Trên sơ đồ, B2 cũ chỉ có ba khối: bến hàng, phòng bơm và lõi thang. Một nét bút đỏ khoanh số 3, bên cạnh ghi LỐI VẬN HÀNH CƠ. Dòng chữ ấy không phải lời nhắn dành riêng cho Quân; nó là chỉ dẫn kỹ thuật từ thời tòa nhà chưa nghiệm thu. Sơn chỉ biết nó còn tồn tại vì dữ liệu tuyến giao hàng cũ chưa từng được dọn sạch.

Cửa vàng không có đầu đọc thẻ. Nó dùng thanh đẩy ngang, nhưng thanh đã bị quấn dây niêm phong nhựa mới. Quân nhìn con dấu in tên Ban quản lý Minh Thịnh Plaza và giờ kiểm tra lúc 03:52. Họ vừa đi trước anh chưa đầy mười phút.

Anh không xé dây ngay. Nếu phía bên kia có camera, hình ảnh một người đang bị vu trộm dữ liệu phá niêm phong nội bộ sẽ là món quà đẹp hơn cả lời khai của mẹ. Quân cúi xuống mép cửa. Dưới thanh đẩy có một lỗ thông gió hình chữ nhật, bốn con vít cũ đã trờn đầu. Tấm lưới không đủ cho người chui, nhưng đủ để nhìn sang.

Bên kia là hành lang thang hàng. Không có bảo vệ. Một camera bán cầu mới gắn ở góc trần, mắt đen hướng thẳng vào cửa vàng. Xa hơn, bảng số 3 sáng đỏ trên một cánh cửa inox rộng. Đầu đọc thẻ bên cạnh nhấp nháy, nhưng nút gọi thang máy vẫn là loại tròn bằng kim loại từ thời cũ.

Tiếng bánh xe lồng bị kéo khỏi ngã ba vang phía sau. Quân chỉ còn một khoảng ngắn trước khi hai bảo vệ vào kho rác. Anh đưa tay phải lên dây niêm phong, rồi dừng lại. Dây quấn quanh thanh đẩy, nhưng đầu khóa không xuyên qua tai cửa. Người kiểm tra đã siết nó để nhìn giống bị khóa từ ngoài, trong khi về kỹ thuật thanh vẫn có thể nhấc khỏi ngàm nếu đẩy đồng thời sang trái.

Một trò làm hồ sơ. Tòa nhà này dùng trò đó lâu hơn tuổi nghề của anh.

Quân ép vai vào cửa, bàn tay phải kéo thanh sang trái rồi đẩy xuống. Dây niêm phong căng trắng nhưng không đứt. Thanh thoát khỏi ngàm, cửa vàng mở ra vừa đủ. Anh lách qua, khép lại phía sau và đặt thanh về đúng vị trí. Trên camera, nếu họ xem chậm, họ sẽ thấy anh đi qua một cửa mang niêm phong còn nguyên. Họ vẫn có thể nói anh xâm nhập, nhưng sẽ khó nói anh đã phá nó.

Chuông báo thang hàng số 3 kêu một tiếng khô. Quân chưa bấm nút.

Màn hình phía trên đổi từ số 8 xuống 7.

Có người đang đưa thang xuống B2.

Quân đứng sát cột chống va, nhìn hành lang hai đầu. Bên trái dẫn về bếp và sảnh dịch vụ, nơi hai bảo vệ khác đang xuống. Bên phải là cửa chống cháy có đầu đọc thẻ, đèn đỏ cố định. Sau lưng, thanh cửa vàng bắt đầu rung khi người phía kho rác thử đẩy. Không còn lối nào không ghi nhận. Chỉ còn chiếc thang đang hạ dần.

Số 6. Số 5.

Anh tháo dây đai khỏi vai, đặt bao tải xuống giữa hai bàn chân. Đường buộc tạm vẫn giữ, lớp túi đen bên trong không lộ. Quân không mở nó để kiểm tra lần nữa. Mỗi lần mở là thêm một câu hỏi về chuỗi nguồn, thêm một cơ hội để Long biến chứng cứ thành đồ anh tự dựng. Anh chỉ chạm đầu ngón tay vào vị trí niêm phong, xác nhận cạnh cứng vẫn nằm đúng chỗ.

Số 4.

Bộ đàm sau cửa vàng vang rõ hơn: “Giữ nguyên hiện trường. Pháp chế đang xuống. Không để bảo vệ tự ý tiếp xúc vật mang.”

Quân bật cười không thành tiếng. Khi cần đuổi anh qua cống, họ gọi anh là kẻ trộm. Khi anh đến gần nơi có camera và biên bản, họ lại nhớ ra hai chữ pháp chế.

Số 3.

Anh nhìn lên camera bán cầu. Mẹ anh đã nhìn thẳng vào một ống kính khác và nói mình từng bị cầm tay ký. Quân không biết livestream còn chạy hay đã bị cắt. Anh cũng không biết bà có đang tỉnh, có đau ngực, có bị người ta đưa giấy mới tới giường bệnh hay không. Điều duy nhất anh biết là bà đã chọn không để nỗi sợ cho con trai tiếp tục nằm trong hồ sơ của Long.

Quân kéo bao tải lên bằng tay phải. Cơn đau ở cổ tay trái lan tới khuỷu dù anh không dùng nó. Anh đứng thẳng giữa vùng sáng của camera, không che mặt nữa.

Số 2.

Cửa vàng bật mở phía sau. Một bảo vệ luồn được nửa người qua, tay giữ bộ đàm, tay kia chỉ về phía Quân. Từ hành lang trái cũng xuất hiện bóng người. Họ cùng chậm lại khi thấy camera và túi hàng ở chân anh. Không ai muốn là người đầu tiên vật một kẻ đang đòi lập biên bản ngay trước ống kính của chính công ty.

Thang dừng ở B2.

Hai cánh cửa inox tách ra rất chậm. Quân đã chuẩn bị nhìn thấy một đội an ninh, một xe đẩy chắn cửa hoặc cabin trống bị khóa bảng điều khiển. Nhưng bên trong chỉ có một người đàn ông mặc sơ mi xám khô ráo, cà vạt đã tháo, tay trái giữ nút mở cửa. Dưới chân hắn là chiếc cặp đen Quân từng thấy trong hai cuộc thương lượng.

Trịnh Khải nhìn qua vai Quân, thấy bảo vệ ở hai đầu hành lang rồi nhìn xuống bao tải xám. Hắn không gọi họ tiến lên.

“Cậu vào đúng tòa nhà,” Khải nói, giọng vẫn mềm như lần đầu đề nghị mua chiếc hộp. “Nhưng cậu chưa được bước vào thang này.”

Quân giữ chặt dây đai bằng tay phải. “Lệnh của Long?”

Khải nhìn thẳng anh. Phía sau hắn, bảng điều khiển đã được cắm một chìa khóa cơ ở chế độ phục vụ, còn nút tầng trên cùng sáng sẵn.

“Không,” hắn đáp. “Lần này là điều kiện của tôi.”