Chương 53 - Chương 53: Tội Của Im Lặng
Chương 53: Tội Của Im Lặng
Nữ quan Khôn Ninh vừa vén rèm châu thì Mạnh cô cô đặt đầu bút xuống sổ kiểm vật. Vết son cuối cùng còn ướt, kéo thành một nét nhỏ bên dòng “chuôi trâm lỏng, chưa cần thay”. Bà không nhìn người mới trở lại, chỉ lật sang trang phiếu xử trí và viết thêm: vật dụng cũ có cơ cấu ẩn, chưa định nơi bảo quản, xin chủ lục cung phê. Một hàng chữ bình thường, nhưng Tạ Uyển biết nó vừa nối chính điện Vĩnh Ninh với cánh cửa Khôn Ninh mà không cần ai nói đến mật hòm.
Nữ quan áo nâu bước vào, ánh mắt lướt qua chiếc trâm đã được cài lại trên tóc Chiêu Nghi. “Việc kiểm đã xong?”
“Chưa.” Mạnh cô cô khép nắp nghiên son. “Đã mở cơ cấu vật dụng hoàng thất thì người quản sổ phải trình nơi có quyền định giữ. Nếu ngươi nhận việc thay nương nương, ký vào đây, mang trâm về Khôn Ninh bảo quản.”
Người kia không đưa tay. Cầm trâm đi đồng nghĩa với nhận một món đồ chưa rõ cấu tạo, lại phải chịu trách nhiệm nếu bên trong thiếu vật. Nàng ta nhìn tờ phiếu rồi nói: “Nô tỳ chỉ phụng mệnh giám sát.”
“Vậy mang phiếu đi.” Mạnh cô cô đẩy sổ sang phía Chiêu Nghi. “Điện hạ ký xác nhận không giao vật.”
Chiêu Nghi không đọc lại. Nàng đặt ấn riêng của Vĩnh Ninh xuống đúng chỗ, dấu son đỏ nằm dưới hàng chữ “xin chủ lục cung phê”, thẳng đến lạnh lùng. “Ta sẽ tự trình.”
Mạnh cô cô thu hộp dụng cụ. Trước khi rời điện, bà chỉ nói với Tạ Uyển một câu công vụ: “Lệnh đến Nội Lễ ty trước canh ba, ta sẽ có mặt. Sau canh ba, người trực khố đổi lượt, mọi phiếu phát muộn đều phải ghi thêm lý do.”
Nửa ngọc vẫn ở dưới tay áo bà. Nửa còn lại đã trở về chuôi trâm. Không ai nhắc lời hứa vừa lập, nhưng từng người đều giữ đúng phần của mình.
Phiếu được đưa đến Khôn Ninh khi bóng cột ngoài sân vừa chạm bậc đá thứ ba. Lời triệu quay lại nhanh hơn Tạ Uyển dự liệu. Hoàng hậu không cho Chiêu Nghi đổi lễ phục, cũng không cho đoàn tùy tùng theo. A Nhiễm chỉ được đưa hai người đến cửa nguyệt môn rồi dừng lại. Trên quãng hành lang lát đá, Chiêu Nghi không nói gì. Bàn tay nàng buông cạnh tay áo, không chạm vào trâm, nhưng Tạ Uyển thấy đầu ngón tay co lại mỗi khi tiếng ngọc trên rèm phía trước vọng đến.
Khôn Ninh cung vẫn không đốt hương. Chén trà lạnh lần trước còn được thay bằng một chén mới, song mặt nước đã nguội, không có hơi. Hoàng hậu Từ Lan ngồi sau rèm châu, tờ phiếu kiểm vật đặt trên án. Tạ Uyển và Chiêu Nghi hành lễ. Lần này, Hoàng hậu không bảo đứng dậy ngay.
“Vĩnh Ninh có một chiếc trâm cũ,” bà nói, “vì sao bỗng cần bản cung định nơi bảo quản?”
Chiêu Nghi vẫn quỳ thẳng. “Vì thứ giấu trong trâm mở được một chiếc hòm mà mẫu hậu từng biết.”
Hạt châu trước rèm khẽ va nhau. Nữ quan áo nâu đứng bên án cúi thấp mắt hơn, nhưng không bị cho lui. Hoàng hậu nhìn tờ phiếu rất lâu. “Mạnh thị đã nói gì?”
“Đủ để nhi thần biết Tây khố Lễ bộ có một ngăn đá sau tủ mũ miện tế Nam Giao.” Chiêu Nghi đáp. “Chưa đủ để biết người nhận bản chép của mẫu phi năm ấy vì sao không mở miệng.”
Tạ Uyển nghe hơi thở người bên cạnh chậm đi. Chiêu Nghi đã không vòng qua một câu thử nào. Nàng đưa lưỡi dao thẳng đến chỗ tấm rèm từng che kín mười hai năm.
Hoàng hậu hỏi: “Các ngươi đến xin lệnh vào Tây khố, hay đến hỏi tội bản cung?”
“Cả hai việc đều nằm trong một câu.” Chiêu Nghi ngẩng mắt vừa đủ. “Bản chép năm ấy có đến tay mẫu hậu không?”
Sự im lặng kéo dài đến khi ngoài sân vang một tiếng chim đập cánh. Tạ Uyển từng thấy Hoàng hậu dùng im lặng để buộc người khác tự rút lời. Nhưng lần này, Chiêu Nghi không cúi xuống, còn Tạ Uyển cũng không lên tiếng che cho nàng. Nếu câu hỏi bị rút lại, mọi lời Mạnh cô cô kể sẽ lại chỉ thành ký ức của người cũ Vĩnh Ninh.
Cuối cùng, Hoàng hậu nói: “Có.”
Một chữ rất nhẹ. Chiêu Nghi không động, chỉ có vai dưới lớp áo mỏng cứng lại.
“Nội thị của Thục phi mang đến trước canh tư,” Hoàng hậu tiếp tục. “Bản chép ghi ba chuyến lễ vật không qua cửa chính, ký hiệu hai trấn phía bắc và tên vài người nhận. Không đủ để định tội, nhưng đủ để khiến cả Đông cung bị kéo vào cuộc tra xét. Khi ấy Thái tử vừa qua cơn độc. Chuyện người bị hạ độc nếu lộ ra, các phe ngoài triều sẽ tranh nhau lấy danh nghĩa hộ giá mà thanh trừng. Thục phi tự ý mở hòm tiến cống, lại giữ thuốc ngoài sổ. Người cứu Thái tử cũng có thể bị biến thành người đặt độc.”
“Cho nên mẫu hậu đốt bản chép?” Chiêu Nghi hỏi.
“Trước lúc trời sáng.”
Lần này, bàn tay Chiêu Nghi đặt xuống nền gạch. Năm ngón tay mở ra rồi chậm rãi khép lại, như phải bám vào một thứ lạnh cứng mới giữ được giọng nói. “Người có một đêm.”
“Bản cung có một đêm để chọn giữa một trang giấy chưa thể chứng minh và Đông cung đang đứng trên mép vực.”
“Người có một đêm để gửi một lời về Vĩnh Ninh.”
Hoàng hậu không đáp.
Chiêu Nghi cười rất khẽ, không có ý vui. “Mẫu phi mở hòm cứu con của người. Đến lượt người biết bà ấy đang bị săn, người không cần cứu. Chỉ cần bảo bà ấy đừng tin nữa. Một lời cũng không có.”
“Bản cung không ra lệnh giết Thục phi.”
“Người không cần ra lệnh.” Chiêu Nghi nâng người đứng dậy, nhưng vẫn giữ hai tay đúng tư thế hành lễ. Sự đúng phép ấy khiến từng chữ càng đau. “Người chỉ đóng cửa. Phần còn lại để kẻ ngoài cửa làm.”
Nữ quan áo nâu khẽ động. Hoàng hậu lạnh giọng: “Chiêu Nghi.”
“Nhi thần chưa thất lễ.” Nàng cúi mình đủ một bậc, từng phân đều không sai. “Nhi thần chỉ đang hỏi, một mạng được cứu đã trả bằng cái chết của mẫu phi, bằng mười hai năm Vĩnh Ninh mang tội vượt lễ, nay còn phải trả thêm bằng việc nhi thần sang Bắc Yên hay sao?”
Sau rèm, bàn tay Hoàng hậu đặt lên tay vịn siết lại. Tạ Uyển nhìn chén trà lạnh giữa điện. Nàng bỗng hiểu tội của im lặng không nằm ở chỗ không nói một câu. Nó nằm ở việc đẩy cái giá của câu ấy sang người không có quyền lựa chọn, rồi gọi phần còn lại là đại cục.
“Điện hạ.” Tạ Uyển gọi rất thấp.
Chiêu Nghi không quay lại, nhưng nàng dừng đúng lúc. Tạ Uyển bước lên nửa bước, hành lễ với Hoàng hậu. “Nương nương, lời thừa nhận hôm nay không mở được Tây khố. Lệnh bài mới mở được.”
“Cô vẫn muốn bản cung giúp sau khi vừa nghe những lời ấy?”
“Thần không xin nương nương chuộc lỗi.” Tạ Uyển đáp. “Thần xin nương nương nhìn việc hiện tại. Mật hòm còn nguyên thì trong đó có sổ gốc. Nếu Tưởng đại nhân đến trước, tên nào nên mất sẽ mất, tên nào cần thêm sẽ được thêm. Khi ấy sự im lặng năm xưa không còn bảo vệ Đông cung, mà sẽ thành dây buộc Đông cung trong tay hắn.”
Hoàng hậu không phủ nhận. Tạ Uyển tiếp: “Tây khố giữ tế khí hoàn trả từ hậu cung. Theo lệ, trước kỳ kiểm Nam Giao, chủ lục cung có thể hạ lệnh Nội Lễ ty đối nhận vật hỏng trong một canh, không cần Lễ bộ mở đại sổ. Lệnh chỉ cần ghi tủ mũ miện và phạm vi kiểm, không cần ghi mật hòm. Mạnh cô cô giữ một nửa phù, điện hạ giữ nửa còn lại. Hòm mở tại chỗ, vật lấy ra lập ba bản niêm: Khôn Ninh, Chiêm sự phủ và Nội Lễ ty. Không ai được mang một trang đi qua tay riêng.”
“Cô đã tính cả phần của bản cung.”
“Thần tính phần trách nhiệm của mọi người có mặt.”
Sau rèm im lặng một lúc lâu. Hoàng hậu hỏi Chiêu Nghi: “Nếu trong sổ có tên Đông cung, con định làm gì?”
Chiêu Nghi nhìn thẳng vào những hạt châu che khuất gương mặt bà. “Hỏi người mang tên ấy đã làm gì. Nhi thần không cần một người sạch để tin. Nhi thần cần người có tội ngừng bắt kẻ khác trả thay.”
“Còn lời hôm nay?”
“Nhi thần không dùng một lời chưa có vật chứng để buộc tội trước triều.” Chiêu Nghi nói. “Nhưng nhi thần cũng không hứa quên.”
Tấm rèm lay nhẹ. Lần đầu tiên, Hoàng hậu tự tay vén một khoảng nhỏ. Gương mặt bà lộ ra dưới ánh chiều, điềm tĩnh như cũ, chỉ có nét mỏi nơi khóe mắt không còn được hạt châu che đi. Bà nhìn Chiêu Nghi rồi nhìn Tạ Uyển.
“Các ngươi đều giống người đã chết ở chỗ không biết dừng.”
Chiêu Nghi đáp: “Mẫu phi biết dừng. Người dừng ở trước cửa Khôn Ninh.”
Hoàng hậu buông rèm.
Một lát sau, nữ quan áo nâu mang ra hộp gỗ đen. Bên trong là lệnh bài ngọc trắng, một mặt khắc hai chữ Khôn Ninh, mặt kia là dấu tế khí. Hoàng hậu đóng ấn son lên phiếu kèm, ghi phạm vi Tây khố, tủ mũ miện Nam Giao, thời hạn từ canh ba đến hết canh tư. Dấu ấn hạ xuống nghe khô như tiếng then cửa mở.
“Chỉ một đêm,” bà nói. “Lệnh bài phải trở về trước giờ Dần. Vật trong hòm nếu còn, niêm tại chỗ như Tạ chưởng lễ đã trình.”
Tạ Uyển hai tay nhận lệnh. Miếng ngọc lạnh thấm vào lòng bàn tay, nặng hơn hình dáng nhỏ bé của nó.
Hoàng hậu nói câu cuối khi hai người đã lùi đến trước rèm: “Giờ Mão, Lễ bộ sẽ cho người đổi khóa Tây khố theo phiếu của Tưởng Thừa Ân.”
Tạ Uyển khép tay quanh lệnh bài. Họ không chỉ có một đêm để mở hòm.
Họ có một đêm trước khi cánh cửa ấy thuộc về kẻ khác.
