Chương 54 - Chương 54: Lệnh Bài Một Đêm
Chương 54: Lệnh Bài Một Đêm
Miếng ngọc trắng va rất khẽ vào khóa đồng bên thắt lưng Tạ Uyển khi nàng bước khỏi cửa Khôn Ninh. Âm thanh nhỏ đến mức nữ quan dẫn đường phía trước không ngoái lại, nhưng Chiêu Nghi nghe thấy. Nàng dừng dưới bóng mái cong, nơi ánh chiều đã rút khỏi nửa hành lang, nhìn bàn tay Tạ Uyển vẫn khép quanh tay áo như thể chỉ cần buông ra, lệnh bài kia sẽ biến thành một lời đã quá muộn.
“Còn bao lâu đến canh ba?” Chiêu Nghi hỏi.
“Hơn một canh.” Tạ Uyển không nhìn đồng hồ nước ngoài sân. Nàng đã đếm từ lúc dấu son của Hoàng hậu hạ xuống phiếu. “Đủ để lập danh sách người vào kho, lấy ba bản niêm và đưa lệnh đến Nội Lễ ty. Không đủ để sửa một sai sót.”
Chiêu Nghi im lặng. Nét đau sau rèm châu vẫn còn nguyên nơi khóe mắt nàng, nhưng khi cất tiếng, giọng đã trở lại bình ổn. “Ta đi cùng.”
“Điện hạ phải đi cùng.” Tạ Uyển đáp, không dùng lời khuyên can mà Chiêu Nghi đã chuẩn bị để từ chối. “Nửa ngọc trong trâm không thể qua tay người khác. Nhưng từ lúc rời Vĩnh Ninh, điện hạ chỉ là người đối nhận vật dụng cũ theo phiếu kiểm, không được tự ý chạm sổ, không được tách khỏi đoàn.”
Chiêu Nghi nhìn nàng một lúc. “Tạ chưởng lễ đang dặn ta giữ lễ?”
“Thần đang dùng lễ giữ điện hạ ở trong cửa.”
Một luồng gió lùa qua hành lang, làm tua ngọc trên trâm lay nhẹ. Chiêu Nghi đưa tay chạm vào chuôi trâm rồi buông xuống. “Được. Nhưng nếu trong kho có người chặn, ta không đứng sau nàng.”
Tạ Uyển không tranh. “Vậy xin điện hạ đứng đúng chỗ thần có thể nhìn thấy.”
Nữ quan áo nâu của Khôn Ninh theo họ đến cửa nguyệt môn. Nàng ta trao một hộp son nhỏ cùng tờ phụ lục đã đóng dấu, nói rằng Hoàng hậu cử mình làm người giữ bản niêm của Khôn Ninh. Tạ Uyển nhận lấy, kiểm mép giấy, dấu giáp lai và số hiệu dưới ánh sáng cuối ngày. Mọi thứ đều đúng. Chính vì quá đúng, nàng càng hiểu Hoàng hậu chỉ cho họ một con đường hẹp; ra khỏi đường ấy, Khôn Ninh sẽ không nhận thêm một bước.
Về đến Vĩnh Ninh, A Nhiễm đã chờ ngoài điện. Nàng thấy sắc mặt Chiêu Nghi thì môi khẽ động, nhưng không hỏi. Tạ Uyển đưa cho nàng hai việc: mang một phong phiếu đến Chiêm sự phủ xin người giữ niêm, rồi trở lại đóng cửa điện, ghi rõ giờ Chiêu Nghi rời cung theo lệnh kiểm vật. “Không được theo đến Tây khố,” Tạ Uyển nói. “Nếu quá giờ Dần chúng ta chưa về, giao bản sao phiếu cho Thái tử.”
“Còn nếu người của Lễ bộ đến trước?” A Nhiễm hỏi.
“Mời họ chờ ngoài điện và ghi tên từng người.” Chiêu Nghi tự tháo chiếc trâm cũ khỏi tóc, đặt vào hộp gỗ trước mặt A Nhiễm. “Không mở cửa vì bất kỳ lời truyền miệng nào.”
A Nhiễm cúi đầu nhận lệnh. Lần này nàng không cãi, chỉ siết dây buộc phong phiếu thật chặt rồi chạy đi.
Trong điện, Tạ Uyển tháo lớp lụa bọc chuôi trâm. Cơ cấu vừa được Mạnh cô cô mở ban chiều vẫn khít, không có dấu bị chạm lại. Chiêu Nghi đặt ngón tay lên đường ghép nhỏ, xoay đúng nửa vòng. Mảnh ngọc bên trong trượt ra, lạnh và mỏng như một mảnh trăng bị cắt. Nàng không trao nó cho Tạ Uyển mà tự bọc vào khăn, giấu trong túi kín dưới tay áo.
“Mẫu phi giữ thứ này mười hai năm để chờ một cánh cửa.” Chiêu Nghi nói. “Cuối cùng cánh cửa lại chỉ mở trong một đêm.”
Tạ Uyển đóng hộp trâm, buộc hai nút dây khác nhau lên nắp. “Một đêm vẫn là thời gian. Chỉ cần chúng ta không để người khác lấy mất từng khắc.”
Nội Lễ ty đã lên đèn khi họ tới. Mạnh cô cô ngồi bên bàn dài, trước mặt là ba tờ giấy niêm chưa viết nội dung, mép mỗi tờ có những vết cắt răng cưa khớp nhau. Bà xem lệnh bài, đối dấu trên phiếu rồi mới nhìn Chiêu Nghi. Không hỏi Khôn Ninh đã nói gì, bà chỉ kéo tờ danh sách lại gần. “Người vào kho: Tạ chưởng lễ chủ kiểm; ta đối vật; điện hạ giữ vật gốc; nữ quan Khôn Ninh giữ một bản niêm; Chiêm sự phủ cử một lục sự giữ một bản. Năm người. Người dẫn kho của Lễ bộ đứng ngoài phạm vi kiểm.”
“Ba bản niêm chưa có nội dung, sao đã cắt mép?” Chiêu Nghi hỏi.
“Để không ai đổi riêng một bản.” Mạnh cô cô đặt ba tờ chồng lên nhau. “Khi ghi xong, dấu son sẽ ăn qua cả ba mép. Một bản mất, hai bản còn lại vẫn chỉ ra nó từng thuộc cùng một bộ.”
Tạ Uyển nhìn ba đường giấy khớp nhau. Năm xưa chỉ có một bản chép đi qua một cánh cửa. Đêm nay, họ bắt buộc sự thật phải đi ba đường khác nhau.
Tiếng mõ báo canh ba vừa vang, lục sự Chiêm sự phủ đến nơi, mang theo ấn nhỏ bọc vải vàng. Không ai nói tên Thái tử. Người ấy chỉ trình phiếu nhận việc, để Tạ Uyển kiểm dấu, rồi đứng vào cuối đoàn. Họ rời Nội Lễ ty bằng lối vận tế khí phía tây, con đường chỉ mở trước các kỳ đại tế. Hai bên hành lang không treo đèn cung, chỉ có đèn dầu thấp đặt sát chân tường để người khiêng hòm nhìn bậc đá. Bóng năm người kéo dài, chồng lên bánh xe gỗ và những giá đồng phủ vải.
Cửa thứ nhất mở bằng lệnh Nội Lễ ty. Cửa thứ hai cần lệnh bài Khôn Ninh. Đến cửa thứ ba, viên trực sự Lễ bộ nhìn phạm vi ghi trên phiếu rồi khép sổ lại. “Tây khố sắp đổi khóa. Theo lệnh Tưởng đại nhân, đêm nay không nhận thêm việc kiểm.”
Tạ Uyển đặt lệnh bài lên mặt sổ. “Phiếu đổi khóa có hiệu lực giờ Mão. Lệnh chủ lục cung có hiệu lực từ canh ba đến hết canh tư. Hiện tại ngươi đang giữ cửa theo lệnh nào?”
Viên trực sự không đáp ngay. Phía sau hắn, một tiểu lại lùi nửa bước như định rời trực phòng. Nữ quan áo nâu lập tức mở sổ phụ của Khôn Ninh, ghi xuống giờ và tên người đang giữ cửa. Tạ Uyển nói tiếp: “Ngươi có thể từ chối. Nhưng phải viết vào đại sổ rằng Lễ bộ dùng một phiếu chưa đến giờ để ngăn lệnh đã có hiệu lực, rồi ký tên chịu trách nhiệm.”
Người giữ cửa nhìn dấu Khôn Ninh, lại nhìn ấn Chiêm sự phủ trên tay lục sự. Cuối cùng hắn mở sổ. “Hạ quan chỉ xin đối chiếu người vào.”
Việc đối chiếu mất gần một khắc. Từng tên, từng chức, từng vật mang theo đều được ghi. Khi then cửa bật khỏi ổ, Tạ Uyển thấy tiểu lại lúc trước đã biến mất. Nàng không hỏi. Ngăn người báo tin sẽ khiến cuộc kiểm trở thành việc lén lút; để hắn đi, họ phải chấp nhận Tưởng biết và chạy nhanh hơn tin báo.
Không khí trong Tây khố lạnh hơn bên ngoài. Mùi gỗ cũ, vải mục và bụi son trộn lại thành một thứ khô đắng nơi cuống họng. Người dẫn kho giơ đèn, đưa họ rẽ sang dãy phía bắc. “Tủ mũ miện Nam Giao đã chuyển sau vụ cháy kho lễ, hiện để ở gian sáu.”
Tạ Uyển dừng lại trước cột chỉ gian. Trên chân cột khắc số thứ tự của tuyến tế khí: tế phục đi trước, mũ miện theo sau, ngọc khuê ở cuối. Gian sáu treo thẻ ngọc khuê, không thể chứa mũ miện mà không có phiếu đổi vị trí. “Cho xem phiếu di chuyển.”
Người dẫn kho cứng mặt. “Việc ấy do quan trên—”
“Không có phiếu thì vật chưa từng được chuyển.” Mạnh cô cô cắt lời. Bà nâng đèn soi vệt bánh xe mờ trên nền. “Dẫn về gian bốn.”
Họ quay lại. Gian bốn bị ba hòm gỗ mới đặt chắn nửa lối, dây niêm đều mang dấu Lễ bộ còn tươi. Tạ Uyển không cho ai kéo ngay. Nàng đọc số hòm, đối với sổ nhập đặt ở đầu gian, buộc người dẫn kho ghi rõ từng vị trí trước khi dịch chuyển. Mỗi thủ tục lấy đi một phần thời gian, nhưng bỏ qua nó sẽ cho đối phương cớ nói họ làm xáo vật chứng. Khi hòm cuối cùng được nhấc khỏi đường, tiếng mõ xa xa đã báo canh ba qua hai khắc.
Tủ mũ miện Nam Giao hiện ra dưới lớp vải xám. Một bên chân tủ có vết xước mới, bụi trên nền bị quét thành đường mảnh hướng vào vách sau. Mạnh cô cô cúi xuống, đưa tay dò dọc khe đá rồi dừng ở một viên gạch không cùng màu. “Chính là chỗ này.”
Chiêu Nghi bước đến bên bà. Nàng lấy mảnh ngọc từ tay áo, còn Mạnh cô cô mở túi vải đen lấy nửa còn lại. Hai mảnh chưa chạm nhau, nhưng hoa văn ở mép đã khép thành một vòng tròn hoàn chỉnh. Tạ Uyển mở hộp son, đặt ba bản niêm lên chiếc bàn thấp. Nữ quan Khôn Ninh và lục sự Chiêm sự phủ cùng tiến lại, mỗi người giữ một góc giấy.
Ngay lúc Mạnh cô cô định ghép hai nửa ngọc, phía sau dãy giá đồng vang lên một tiếng gõ nhẹ của cán đèn xuống nền đá.
Ánh lửa từ lối bên kia chậm rãi hiện ra trước. Sau đó là vạt quan bào màu sẫm, không vướng một hạt bụi. Tưởng Thừa Ân bước khỏi bóng tối như thể ông ta mới là người đã chờ sẵn trong kho, mắt lướt qua lệnh bài Khôn Ninh, ba bản niêm và hai nửa ngọc trong tay họ.
Ông ta mỉm cười rất nhạt. “Tạ chưởng lễ, một lệnh bài quả thật mở được nhiều cửa hơn ta tưởng.”
