Chương 49 - Chương 49: Sau Rèm Hoàng Hậu
Chương 49: Sau Rèm Hoàng Hậu
Khói trên tay áo Tạ Uyển đã nhạt, nhưng mùi dầu cháy vẫn bám theo nàng qua ba lớp cửa nội đình. Hai sai dịch Kinh Triệu dừng ngoài cổng Nội Lễ ty, giao người cho nữ quan trực ban rồi đứng nguyên dưới mái hiên. Lệnh cấm rời nội đình không ghi nàng bị tước chức, vì vậy con dấu chưởng lễ vẫn nằm trong tay áo; lệnh cấm thư riêng cũng không thể ngăn nàng nhận sổ công. Tưởng Thừa Ân đã khóa đường người, nhưng chưa khóa được đường giấy.
Mạnh cô cô chờ trong phòng trực, trước mặt là bản trích hiện trạng được bọc bằng giấy dầu. Bà không hỏi Tạ Uyển có sợ hay không, chỉ kéo ngọn đèn thấp xuống, soi rõ ba dấu giáp lai ở mép giấy. “Bản theo vật đã sang Kinh Triệu. Bản Lễ bộ do Trần Hữu Nghĩa nhận. Bản này còn ở đây, nhưng từ đêm nay sẽ có người đòi.”
“Người của ai?”
“Người nào cũng sẽ nói mình phụng công.”
Tạ Uyển nhìn hàng chữ sao lại: “… nghi giá. Tạ Văn Khiêm kiểm đối, Thừa Đức tứ niên.” Mực trên bản trích còn mới, tên cha nàng vì thế càng rõ hơn tên đã nằm dưới tro. Nàng đặt ngón tay cách mặt giấy một phân, không chạm xuống. “Khẩn lệnh chỉ cấm thư riêng.”
Mạnh cô cô ngẩng lên. “Cô định dâng công văn?”
“Thần thuộc nội đình, lại bị một nha ngoài cung hạn chế đi lại khi chưa có lệnh tước chức. Phạm vi quản thúc phải do người đứng đầu lục cung định lại. Vật tìm thấy trong nghi giá liên quan công chúa, bản trích cũng cần nơi đủ quyền giữ.”
“Cô muốn cầu Hoàng hậu cứu Tạ gia?”
“Không.” Tạ Uyển khép bản giấy dầu. “Muốn người không thể giả vờ chưa biết.”
Mạnh cô cô im lặng rất lâu. Sau cùng bà lấy từ ngăn đáy án một tờ biểu giấy xanh dành cho việc trình nội đình, đặt xuống trước mặt nàng. Tạ Uyển chỉ viết ba việc: xin định rõ quyền của Kinh Triệu trong nội cung; xin bảo toàn bản trích có ba dấu; xin đối chiếu hồ sơ nghi giá năm Thừa Đức thứ tư. Nàng không viết tên Thục phi, chỉ ghi bốn chữ “Vĩnh Ninh cung cũ” ở cuối dòng. Mạnh cô cô đọc xong, nét mặt càng nặng.
“Nếu nương nương không triệu?”
“Bản biểu sẽ vào sổ nhận.”
“Nếu triệu?”
Tạ Uyển hong mực trên ngọn đèn. “Thì ít nhất tấm rèm ấy phải động.”
Đến cuối giờ Dậu, người của Khôn Ninh cung đến. Không có kiệu, không có nghi trượng, chỉ một nội thị áo nâu mang lời truyền rằng Hoàng hậu cho gọi Tạ chưởng lễ đến đối việc nội đình. Hai sai dịch Kinh Triệu muốn theo qua cửa nguyệt môn, nhưng nữ quan Khôn Ninh cung chặn lại bằng một câu rất nhẹ: “Ngoại nha dừng trước cung môn.” Bọn họ không dám bước thêm, chỉ ghi giờ Tạ Uyển rời Nội Lễ ty vào sổ giám hộ.
Khôn Ninh cung không đốt hương. Trên án đặt một chén trà đã nguội, mặt nước phẳng đến mức phản ánh từng hạt châu của bức rèm rủ giữa điện. Hoàng hậu Từ Lan ngồi phía sau rèm, chỉ thấy được đường vai thẳng và bàn tay đặt trên tay vịn. Tạ Uyển quỳ đúng vị trí, hành đủ lễ, rồi chờ. Hạt châu khẽ va vào nhau dù trong điện không có gió.
“Cô dùng một hàng chữ cháy dở để gọi bản cung.” Giọng Hoàng hậu không cao, nhưng không cho người nghe chỗ tránh. “Gan lớn hơn trước rồi.”
“Thần không dám gọi. Thần chỉ trình việc thuộc nội đình.”
“Việc của cha cô, em cô và bản đồ quân cơ đều đã sang Kinh Triệu. Còn gì thuộc nội đình?”
“Bản đồ được giấu trong kho nghi giá của công chúa. Người muốn mang nó ra khỏi Đại Lương dùng lễ hòa thân làm vỏ. Chỉ riêng việc ấy đã thuộc nội đình.”
Sau rèm không có tiếng đáp. Một cung nữ bước lên thay trà, nhưng Hoàng hậu nâng tay ngăn lại. Chén trà nguội vẫn nằm nguyên giữa hai người, như một lời đã để quá lâu không ai chịu uống.
“Cô muốn bản cung giữ bản trích, giữ chức cho cô, rồi bảo Kinh Triệu buông Tạ Hành?”
“Thần xin bản trích không bị mất, việc hỏi cung không đi trước việc kiểm niêm, và người trong nội đình không bị ngoại nha mang đi chỉ bằng một tờ khẩn lệnh.”
“Ba việc ấy đều có thể nói bằng hai chữ cứu người.”
Tạ Uyển cúi mắt. “Nếu chỉ cứu người, thần đã xin đốt bản trích.”
Một hạt châu chạm vào hạt bên cạnh. Hoàng hậu đã đổi tư thế. “Cô biết vì sao Tạ Văn Khiêm thất bại không?”
“Vì ông không có người làm chứng đủ sống lâu.”
“Vì ông tưởng ghi đúng là đủ.” Giọng sau rèm lạnh đi. “Triều cục không xử theo một chữ đúng hay sai. Nó xử theo cái giá phải trả nếu thừa nhận chữ ấy.”
Tạ Uyển nghe lại lời Tưởng Thừa Ân bên kho cháy: nàng giống cha, luôn nghĩ thêm vài chữ vào biên bản có thể đổi kết cục. Hai người đứng ở hai phía, nhưng cùng biết cha nàng đã làm gì. Nàng ngẩng đầu vừa đủ, không nhìn thẳng qua rèm. “Nếu chữ đúng không đủ, vì sao tất cả đều muốn xóa hai chữ ‘kiểm đối’?”
Lần này sự im lặng kéo dài hơn. Bên ngoài, tiếng canh đổi vọng qua sân đá. Hoàng hậu không quở nàng vô lễ. Bàn tay sau rèm chậm rãi khép quanh tay vịn.
“Thừa Đức năm thứ tư,” bà nói, “Vĩnh Ninh cung từng trình một danh mục xin loại một vật khỏi đoàn nghi giá mùa đông. Danh mục không ghi bản đồ, chỉ ghi ‘mộc bản không hợp lệ, chờ kiểm đối’. Người ký nhận việc đối chiếu là Tạ Văn Khiêm.”
Ngực Tạ Uyển như bị một sợi dây kéo căng. Phần chữ cháy trước “nghi giá” không còn hoàn toàn mù mịt nữa. Cha nàng không tự đưa bản đồ vào đoàn lễ; ít nhất đã có một danh mục yêu cầu loại vật ra và ông là người kiểm đối. “Danh mục hiện ở đâu?”
“Không còn trong hồ sơ.”
“Bị lấy đi hay chưa từng nhập?”
“Câu hỏi ấy không giúp được mẫu thân cô ở Đông Bình tối nay.”
Hoàng hậu không trả lời, nhưng chính cách bà tránh đã là một lời. Tạ Uyển siết đầu ngón tay vào lòng bàn tay. Nàng muốn hỏi người trình danh mục có phải Thục phi, muốn hỏi Hoàng hậu đã nhìn thấy gì trước khi hồ sơ biến mất. Song nàng nhớ mục đích mình đến đây: không để tấm rèm khép lại trước khi đổi được một khe hở thật sự.
“Thần không xin nương nương nói chuyện cũ.” Nàng nói chậm. “Thần xin nương nương nhìn chuyện đang xảy ra. Bản mộc tuyến bắc đã được đặt vào nghi giá mới. Tưởng đại nhân dùng tên cha thần, giấy trong tay em thần và vị trí của thần để biến đường bán tin quân cơ thành tội của Tạ gia. Nếu hồ sơ ấy thành án trước khi bản đồ được đối kiểm, người được lợi không chỉ là một quyền thần. Bắc Yên sẽ biết Đại Lương sẵn sàng tự chôn người phát hiện đường giao dịch.”
“Cô đang dọa bản cung bằng quốc thể?”
“Thần đang nhắc rằng im lặng cũng để lại dấu.”
Câu nói rơi xuống điện. Cung nữ đứng hai bên đều cúi thấp hơn. Tạ Uyển biết mình đã bước quá giới hạn của một nữ quan, nhưng rút lại lúc này chỉ khiến lời ấy thành lời lỡ miệng. Nàng giữ lưng thẳng, chờ phán.
Hoàng hậu khẽ cười, không có ý vui. “Cô đến tìm đồng minh, lại bắt đầu bằng việc kết tội người có thể cứu cô.”
“Thần không dám kết tội. Thần chỉ không thể hứa sẽ coi điều chưa được tra là chưa từng xảy ra.”
“Vậy cô lấy gì đổi?”
Tạ Uyển im lặng. Nàng có bản trích, nhưng bản trích đang cần Hoàng hậu bảo toàn; có nghi vấn về Thục phi, nhưng chưa đủ công khai; có Chiêu Nghi, nhưng nàng tuyệt đối không thể đem lựa chọn của công chúa làm vật trao đổi. Sau rèm, Hoàng hậu hiểu sự do dự ấy rất rõ.
“Ngày mai, Thái tử sẽ đến Vĩnh Ninh cung,” bà nói. “Chiêu Nghi phải trình bày trước Thái tử những gì nàng biết về bản đồ, Bắc Yên và đoàn tùy giá. Chỉ chuyện đang đe dọa biên phòng. Không nhắc cái chết của Thục phi, không đòi lật án cũ, không biến buổi gặp thành lời buộc tội hậu cung.”
Tạ Uyển ngẩng lên. “Đổi lại?”
“Bản cung sẽ hạ khẩu dụ xác nhận cô vẫn thuộc quyền quản thúc của Nội Lễ ty, Kinh Triệu không được tự ý dẫn người khỏi nội cung. Bản trích giữ nguyên ba dấu, gửi vào kho sách Khôn Ninh cung một bản sao đối chiếu. Trước khi hoàn tất kiểm niêm mảnh lụa, Tạ Hành không bị ép đối chất với cô. Đông Bình…” Hoàng hậu dừng một nhịp. “Bản cung chỉ có thể sai người theo dõi việc khám, không thể công khai chặn nha môn.”
Đó không phải cứu Tạ gia. Chỉ là kéo lưỡi dao ra xa thêm một tấc. Nhưng một tấc ấy có thể giữ Tạ Hành chưa bị ép thành lời khai, giữ bản trích chưa bị lấy, giữ nàng còn quyền đi trong nội đình. Cái giá là yêu cầu Chiêu Nghi tách nguy cơ hiện tại khỏi cái chết của mẫu phi, đúng điều công chúa đã không chịu làm suốt nhiều năm.
“Thần có thể chuyển lời,” Tạ Uyển nói. “Không thể ép điện hạ nói theo lời thần, càng không thể khai thay.”
“Bản cung không cần cô khai thay.” Bàn tay sau rèm buông khỏi tay vịn. “Bản cung cần biết nàng ấy có muốn cứu người sống hơn đòi người chết một lời công đạo hay không.”
Tạ Uyển nhìn chén trà lạnh. Nàng chợt hiểu điều kiện này không chỉ thử Chiêu Nghi. Hoàng hậu đang thử cả nàng: liệu khi Tạ gia bị đặt dưới dao, Tạ Uyển có dùng chính sự im lặng từng giết Thục phi để đổi lấy an toàn hay không.
“Thần sẽ nói đủ điều kiện với điện hạ,” nàng đáp. “Và để điện hạ tự chọn.”
Rèm châu khẽ động. “Được. Nhưng cô cũng nghe cho đủ.” Giọng Hoàng hậu hạ xuống, từng chữ rõ như dấu son đóng trên giấy. “Sáng mai, Thái tử chỉ ở Vĩnh Ninh cung một khắc. Chiêu Nghi nhắc đến quân cơ, bản cung giữ lời. Nàng nhắc một chữ về mẫu phi, rèm sẽ khép, người của Kinh Triệu có thể mang cô đi ngay khi bước khỏi cung môn.”
Ngoài điện, tiếng chuông sang canh vang lên. Tạ Uyển cúi người lĩnh mệnh, nhưng khi trán gần chạm nền đá, nàng biết mình vừa nhận không phải một con đường cứu mạng, mà là một chiếc cân. Một bên là Tạ gia đang bị quản thúc. Một bên là mười hai năm im lặng của người đã chết. Và người phải đặt tay lên cán cân sáng mai không phải nàng.
