Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 25 - Chương 25: Lời Xin Lỗi Của Chủ Nhà

Con trỏ đứng trước file 0017 như một dấu nháy trắng không chịu chớp. An Nhiên không mở trực tiếp từ thẻ nhớ. Cô tạo một thư mục mới trên máy offline, sao chép file sang đó, ghi lại dung lượng, thời gian tạo, mã hash rồi niêm phong thẻ nhớ lần nữa trước sự chứng kiến của Quân và ông Bình. Mưa ngoài sân đã thưa hạt, nhưng mái tôn vẫn nhỏ nước đều xuống bậc thềm. Phòng bảo vệ im đến mức tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy cũ nghe như hơi thở của một người đang cố giữ bình tĩnh.

File dài ba phút mười chín giây. Mười bảy giây đầu chỉ có tiếng ù của hành lang, tiếng bánh xe kim loại lăn rất chậm và một tiếng thang máy báo tầng. Không có tiếng Mực sủa. Đúng như lời người đàn ông ở phòng khám Nam Lộ đã nói, khoảng im lặng này mới khiến người nghe thấy bất an. Quân nghiêng người sát hơn, mắt không rời thanh âm lượng. Đến giây thứ mười tám, giọng ông Tín vang lên, gần và khô: ‘Chị đưa chìa khóa cho họ thật à?’

Một người phụ nữ đáp bằng giọng hụt hơi: ‘Tôi xin lỗi. Họ nói chỉ kiểm tra đường ống với dọn con chó dưới cổng đi. Tôi không biết họ lên tận đây.’ Ông Tín cười một tiếng rất ngắn, không có chút vui nào. ‘Chị là chủ nhà. Chị ký cho người ta vào căn của tôi, rồi chị nói không biết?’ Người phụ nữ im vài giây, sau đó nói nhỏ hơn: ‘Ban quản lý bảo anh gây rối, cư dân phản ánh anh nuôi chó hoang, còn tiền nhà thì chậm. Họ nói nếu tôi không hợp tác, căn này sẽ bị đưa vào danh sách vi phạm.’

Ở nền âm thanh có tiếng một người đàn ông quát ai đó kéo xe nhanh lên. Một giọng khác đáp: ‘Bên Hoàng Sâm đã ký nhận, đừng đứng ở hành lang nữa.’ Sau đó là tiếng kim loại va vào cửa thang máy. Quân siết hai bàn tay dưới mặt bàn. Anh đã nghe nhiều âm thanh từ những đêm giao hàng: bánh xe đẩy hàng, cửa cốp đóng, khóa sắt trượt vào rãnh. Nhưng trong file này, từng tiếng bình thường đều giống như một mảnh của việc gì đó đã được chuẩn bị rất kỹ.

Ông Tín nói: ‘Tôi thấy chiếc xe xám ở cổng sau. Tôi cũng thấy họ khiêng thứ gì vào cốp.’ Người phụ nữ lập tức bảo ông hạ giọng. Ông Tín không hạ. ‘Chị giữ bản hợp đồng đó. Phụ lục số mười bảy, ca đêm, xe điều động. Nếu sáng mai tôi không gọi, chị mang nó ra ngoài.’ Người phụ nữ bật khóc, giọng vỡ ra: ‘Tôi không thể dính vào chuyện này.’ Ông Tín đáp rất chậm: ‘Chị đã dính từ lúc đưa chìa khóa.’

Hai mươi giây cuối chỉ còn tiếng giấy bị gấp, tiếng cửa căn hộ đóng lại và một câu xin lỗi gần như tan trong tiếng mưa: ‘Anh Tín, tôi xin lỗi.’ File kết thúc ở đúng tiếng thang máy đi xuống. Không có tiếng đánh nhau, không có lời đe dọa trực tiếp, không có tên người trong cốp. Nhưng nó ghi được một điều quan trọng hơn suy đoán: người của công ty bảo vệ đã có quyền tiếp cận hợp thức trên giấy, và chủ căn 1203 biết về một phụ lục số mười bảy trước khi ông Tín biến mất.

Ông Bình ngồi bất động rất lâu rồi mới lên tiếng. Ông nhận ra giọng người phụ nữ. Bà Vũ Thu Hà là chủ cũ của căn 1203, cho ông Tín thuê gần ba năm. Sau đêm đó, bà từng đến chung cư một lần, mang theo hai người của ban quản lý để thay ổ khóa. Ông Bình khi ấy chưa làm ở đây, nhưng anh trai ông có ghi trong sổ rằng bà Hà khóc suốt buổi và không cho ai vứt một túi hồ sơ màu nâu trong hòm thư. Ba tháng sau, căn hộ được bán. Từ đó không ai còn nhắc tên bà.

An Nhiên hỏi hồ sơ bàn giao chủ sở hữu còn lưu số liên lạc không. Ông Bình lưỡng lự, rồi nói phòng quản lý có bản danh sách cũ phục vụ phòng cháy chữa cháy. Cô không yêu cầu ông tự ý đưa hồ sơ cho mình. Cô đề nghị ông gọi bằng máy bàn của phòng bảo vệ, tự giới thiệu rõ danh tính, nói có việc cần xác minh liên quan căn 1203 và hỏi bà Hà có đồng ý trao đổi trong lúc cuộc gọi được ghi âm hay không. Cách làm vòng vèo khiến Quân sốt ruột, nhưng anh không thúc. File 0017 đã tồn tại mười hai năm vì có người biết giấu nó. Họ không thể làm hỏng phần còn lại chỉ vì muốn nghe câu trả lời sớm hơn vài phút.

Số cũ vẫn còn hoạt động. Người phụ nữ bắt máy sau bốn hồi chuông, giọng già hơn trong file nhưng nhịp thở gấp thì không đổi. Khi ông Bình nhắc Minh Thịnh và căn 1203, bà im lặng đến mức tưởng cuộc gọi đã rớt. An Nhiên tự giới thiệu, nói họ đang kiểm tra một bản ghi do ông Lâm Hữu Tín để lại và xin phép ghi âm cuộc trao đổi. Bà Hà hỏi câu đầu tiên không phải về căn hộ, cũng không phải về hợp đồng. Bà hỏi: ‘Ông Tín còn sống không?’

Không ai trong phòng trả lời ngay. Cuối cùng An Nhiên nói họ chưa xác định được và chính vì vậy mọi lời khai phải được giữ đúng cách. Bà Hà bật khóc, nhưng An Nhiên không để tiếng khóc thay cho câu trả lời. Cô hỏi về chìa khóa phụ, phụ lục số mười bảy và công ty Hoàng Sâm. Bà Hà thừa nhận đã ký một biên bản tiếp cận khẩn cấp do ban quản lý đưa tới. Lý do ghi trên giấy là kiểm tra rò rỉ nước và xử lý chó thả rông gây mất an toàn. Thực tế không có đường ống nào vỡ. Bà ký vì sợ căn hộ bị mang tiếng, sợ hàng xóm tiếp tục gây áp lực, và vì đã tin lời người ta rằng ông Tín là một người thuê phiền phức thích dựng chuyện.

‘Tôi nhìn ông ấy bằng tiền thuê nhà và giá căn hộ,’ bà nói, từng chữ nặng như phải kéo ra khỏi cổ họng. ‘Tôi đã nghĩ một người chậm tiền hai tháng thì lời nói cũng không đáng tin. Tôi xin lỗi ông Tín. Tôi xin lỗi cả con Mực. Hôm đó tôi thấy nó bị kéo lên xe mà vẫn tự nhủ họ chỉ đưa nó đi nơi khác. Tôi đã chọn tin điều dễ chịu nhất cho mình.’

Quân quay mặt về phía cửa kính. Anh không thấy nhẹ hơn. Một lời xin lỗi đến sau mười hai năm không trả lại được con chó, không đưa ông Tín về, cũng không xóa dấu bánh xe kim loại trong file. Nhưng nó làm sự việc đổi hình. Bà Hà không phải người không biết gì. Bà đã nhìn thấy, đã ký, đã sợ và đã im. Cái sai của bà không nằm ở một khoảnh khắc bị lừa, mà ở hàng loạt lần bà chọn căn hộ của mình trước một người đang cầu cứu.

An Nhiên hỏi bà có còn giữ bản hợp đồng không. Bà Hà nói sau khi ông Tín biến mất, bà tìm thấy trong hòm thư một phong bì nâu. Bên trong có bản sao hợp đồng bảo vệ, phụ lục điều động ca đêm và chiếc vòng cổ đỏ của Mực. Miếng nhôm trên vòng bị xước, nhưng mặt sau có khắc một dãy ký hiệu. Bà đã định mang tới phường, song ngay hôm sau có người của ban quản lý gọi đúng tên trường con trai bà và khuyên bà đừng làm chuyện khiến gia đình gặp rắc rối. Bà bán căn hộ, chuyển nhà, cất phong bì cùng giấy tờ mua bán rồi tự nhủ giữ lại đã là đủ.

‘Không đủ,’ An Nhiên nói, giọng vẫn đều. ‘Nhưng nếu bà còn bản gốc, bà vẫn có thể làm điều đúng từ bây giờ.’ Bà Hà im lặng. Quân tưởng bà sẽ cúp máy như người đàn ông ở phòng khám Nam Lộ. Thay vào đó, bà hỏi phải làm thế nào để giao giấy tờ mà không đưa địa chỉ nhà cho họ. An Nhiên hướng dẫn bà không gửi bản gốc qua người lạ, không hẹn tại nhà, sáng hôm sau mang phong bì đến trụ sở phường nơi bà đang cư trú, yêu cầu lập biên nhận, đồng thời gọi một người thân đi cùng. Bà Hà đồng ý. Trước khi kết thúc, bà xin được nói thêm một câu vào bản ghi: ‘Tôi xác nhận đã tự nguyện cung cấp thông tin. Và tôi xin lỗi vì năm đó đã không đứng về phía người thuê nhà của mình.’

Cuộc gọi kết thúc, nhưng chỉ một phút sau máy bàn nhận được tin nhắn đa phương tiện từ số bà Hà. Bà không gửi toàn bộ hồ sơ, chỉ chụp hai trang đầu để họ biết phong bì vẫn còn. Trang thứ nhất mang tên Công ty Dịch vụ Bảo vệ Hoàng Sâm, bên dưới là hợp đồng cung cấp lực lượng tuần tra cho Minh Thịnh. Trang thứ hai là phụ lục số 17. Ở cột đơn vị phối hợp ca đêm có một cái tên khiến An Nhiên phóng lớn màn hình rồi không nói gì: PawCare Nest – điểm Nam Lộ.

Quân đọc tiếp dòng bên dưới. Cùng một tổ cơ động chịu trách nhiệm cho cổng sau Minh Thịnh, tuyến xe xám về bãi Minh Tâm và kho lưu trú thú cưng của PawCare trong khung giờ từ 23 giờ 30 đến 1 giờ sáng. Mã tổ là HS-17. Mã xe kết thúc bằng 402. Những con số không còn nằm rời rạc trong tranh vẽ, trên thẻ nhớ hay trong ghi chú cũ nữa. Chúng nằm trên một hợp đồng có chữ ký, con dấu và phạm vi công việc rõ ràng.

Ảnh cuối cùng bà Hà gửi là chiếc vòng cổ đỏ đã bạc màu. Miếng nhôm nhỏ lật mặt sau, để lộ một ký hiệu bị cào xước nhưng vẫn đọc được: PC-NL/17. Quân nhìn nó đến khô mắt. Mực không chỉ nhận ra mùi dầu máy của chiếc xe xám. Có khả năng nó đã từng bị đưa qua điểm Nam Lộ, từng mang mã của PawCare, rồi quay về cổng sau Minh Thịnh trước đêm xảy ra chuyện.

Ngoài sân, mưa ngừng hẳn. Ông Bình mở rèm thêm một chút, nhưng không ai thấy nhẹ nhõm vì trời sáng hơn. An Nhiên lưu hai bức ảnh vào hồ sơ tạm, ghi rõ chúng chỉ là bản xác minh ban đầu và chưa thay thế vật chứng gốc. Quân nhìn dòng ‘PawCare Nest – điểm Nam Lộ’ trên màn hình. File không có tiếng sủa đã trả lời vì sao ông Tín phải biến mất: ông không chỉ nghe thấy một chiếc xe trong đêm. Ông đã chạm vào hợp đồng nối người canh cổng, nơi giữ thú cưng và tuyến vận chuyển về cùng một bàn tay.

Và sáng hôm sau, nếu bà Hà kịp mang phong bì đến phường, họ sẽ có bản gốc đầu tiên chứng minh bàn tay ấy từng được trả tiền để đi qua mọi cánh cửa.