Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 24: Tiếng Sủa Trong Đêm Mưa
An Nhiên không bật tiếp ngay. Ngón tay cô giữ trên phím dừng, màn hình máy offline vẫn sáng một vệt xanh nhợt giữa phòng bảo vệ. Bà Hạnh ngồi co hai bàn tay trên đầu gối, còn ông Bình đứng sát cửa kính như chỉ cần ngoài sân có bóng người lạ là ông sẽ kéo rèm xuống. Mưa đổ trên mái tôn thành một lớp âm thanh dày, khiến câu nói trong file vừa rồi càng giống một vật sắc bị kẹt lại giữa bốn bức tường: ‘Bịt mõm nó lại, trước khi Tín mở cửa.’ Quân nhìn thanh thời lượng dừng ở giây thứ mười bảy. Anh không hỏi ai nói câu đó, cũng không hỏi ‘nó’ là con chó hay là người trong cốp. Có những câu hỏi nếu bật ra quá sớm sẽ làm nhân chứng sợ hãi trước khi chứng cứ kịp được giữ lại.
An Nhiên đặt thẻ nhớ trở lại giấy bạc, dán mép bằng băng keo trong, rồi ghi giờ, địa điểm, người giao, người chứng kiến và việc file đã được mở thử mười bảy giây trên máy không kết nối mạng. Nét chữ cô thẳng và đều đến mức Quân bỗng thấy biết ơn cái sự bình tĩnh khó chịu ấy. Nếu là anh, anh đã muốn kéo cả tấm tôn xanh ngoài kia dựng dậy, bắt nó khai từng đêm mưa đã nuốt mất những gì. Nhưng tấm tôn không khai. Người còn sống mới khai. Và người còn sống thì đang run.
‘Bác Hạnh,’ An Nhiên nói, giọng thấp hơn tiếng mưa, ‘tin nhắn vừa rồi là đe dọa trực tiếp. Đêm nay bác đừng ở một mình.’ Bà Hạnh nói con trai đi ca đêm, con dâu ở nhà với cháu nhỏ. Ông Bình bảo bà có thể ngồi ở phòng bảo vệ đến sáng, nhưng bà lắc đầu, mắt vẫn nhìn chiếc điện thoại phím bấm trên bàn như nhìn một con rắn. Quân chỉ kéo ghế xa cửa sổ hơn, đặt ấm nước nóng trước mặt bà. Một việc nhỏ không cứu được ai, nhưng đôi khi nó cho người ta vài giây để nhớ mình vẫn còn được đối xử như người.
Họ không nghe tiếp bằng loa ngoài. An Nhiên cắm tai nghe chia đôi cho Quân nghe cùng. File dài một phút bốn mươi hai giây. Sau câu ‘Bịt mõm nó lại’, có tiếng vật gì va mạnh vào thành kim loại, tiếng chó sủa vỡ ra thành tiếng rít nghẹn, rồi một giọng khác thấp hơn: ‘Đèn tầng mười hai sáng rồi.’ Đến giây thứ năm mươi mốt, một giọng đàn ông gần hơn vang lên rất khẽ: ‘Dưới đó có ai?’ Bà Hạnh vừa nghe qua tai nghe đã bật khóc. ‘Ông Tín,’ bà nói. ‘Là ông Tín. Ông ấy mở cửa sổ hỏi xuống.’
Quân nhắm mắt một giây. Vậy Tín không ở trong xe trong đoạn này. Tín ở trên cao, hoặc ít nhất là ở phía tòa nhà, nghe tiếng chó và tiếng gõ rồi mở cửa hỏi. Câu ‘trước khi Tín mở cửa’ không phải nhắc một người bị bắt phải mở cửa, mà là cảnh báo về một nhân chứng sắp nhìn thấy thứ không nên thấy. Một mảnh ghép xoay lại trong đầu anh, khớp vào vết keo bị cạy trên bảng tên căn 1203, vào đêm dọn nhà toàn áo mưa đen, vào ba ngày camera thang máy hỏng đúng lúc. Người ta không chỉ muốn ông Tín im. Người ta muốn cả lý do khiến ông Tín bước ra trong đêm ấy biến mất.
‘Con chó đó là chó của ai?’ Quân hỏi rất chậm. Bà Hạnh lau mặt bằng khăn giấy An Nhiên đưa. ‘Không phải chó trong nhà. Hồi đó chung cư không cho nuôi chó lớn. Nó là chó đen, hay nằm dưới mái che cổng sau. Ông Tín gọi nó là Mực. Ngày nào ông ấy cũng đem cơm thừa xuống cho nó.’ Bà ngừng lại. ‘Mực hiền. Người lạ đi qua nó cũng chỉ nhìn. Nhưng mấy đêm xe xám vào, nó sủa như phát điên. Có lần nó cào cả vào tấm tôn.’
An Nhiên ghi lại từng câu, không diễn giải thêm. Cô hỏi Mực có vòng cổ không. Bà Hạnh suy nghĩ rất lâu rồi gật: ‘Có một cái vòng đỏ cũ, gắn miếng nhôm. Ông Tín bảo để nếu người ta bắt chó thả rông còn biết gọi ông ấy.’ Ông Bình đột nhiên nhớ ra điều gì, mở cuốn sổ giao ca bìa xanh thêm vài trang. Ông lật cẩn thận, không đưa cả cuốn cho họ, chỉ xoay một góc bàn để An Nhiên chụp lại dòng ghi chú cũ do anh trai ông để lại: ‘Sau phản ánh, chó đen cổng sau mất. Có xe môi trường hỏi bắt chó. Không xuất trình giấy.’ Dòng chữ ngắn đến lạnh người. Một con chó mất tích không đủ để thành vụ án, nhưng với ông Tín, nó đủ để thành lời nhắn cuối: hỏi tiếng sủa trước.
Trong hộp bánh thiếc, ngoài tấm ảnh và thẻ nhớ, còn mấy tờ hóa đơn điện bị gập lẫn vào nhau. An Nhiên đeo găng tay, tách từng tờ trên mặt bàn khô. Ở tờ thứ ba có một mẩu giấy nhỏ được dán bằng băng keo đã vàng: biên nhận tiêm phòng dại của phòng khám thú y Nam Lộ. Tên vật nuôi: Mực. Người đưa đến: Tín, căn 1203 Minh Thịnh. Ghi chú của bác sĩ: ‘Sợ thùng xe kín, phản ứng mạnh với mùi dầu máy.’ Quân đọc dòng cuối hai lần. Có lẽ Mực sủa không chỉ vì thấy người lạ. Nó sủa vì nhận ra một mùi, một kiểu thùng xe, hoặc một thứ đã từng làm nó hoảng sợ trước đó.
Bà Hạnh kể trước khi dọn đi, ông Tín từng hỏi nhiều người về phòng khám Nam Lộ, nói phải tìm lại hồ sơ của Mực. Không ai để ý. Người ta còn trách ông rảnh rỗi, một con chó hoang mất thì thôi. Sau đêm áo mưa đen lên tầng mười hai, căn 1203 đóng cửa, còn cái bát inox dưới mái che cổng sau bị đá méo và vứt vào thùng rác. Bà nói đến đó thì im, như chợt xấu hổ vì năm đó mình đã im theo. An Nhiên không an ủi bằng câu dễ dãi. Cô chỉ nói: ‘Bác vẫn giữ hộp này mười hai năm. Vậy là bác chưa im hẳn.’
Cao trào nhỏ xảy ra đúng lúc An Nhiên chuẩn bị chụp biên nhận thú y. Cửa kính phòng bảo vệ bị gõ hai tiếng. Không mạnh, nhưng đều, đúng kiểu người biết bên trong đang sợ. Ông Bình kéo rèm hở một khe. Ngoài mái hiên có một người mặc áo mưa xám, đội mũ bảo hiểm, tay cầm túi nilon. Người đó nói qua cửa: ‘Giao đồ cho cô Hạnh 1201.’ Bà Hạnh cứng đờ. Bà không đặt gì. Quân đứng dậy, nhưng An Nhiên giữ cổ tay anh lại, ra hiệu cho ông Bình không mở cửa, rồi nâng điện thoại quay từ trong phòng ra ngoài. Người áo mưa đặt túi xuống bậc thềm, quay lưng đi thẳng ra cổng. Không chạy. Không nhìn lại. Chính sự bình tĩnh đó mới làm người ta lạnh gáy.
Trong túi nilon chỉ có một tấm ảnh in vội. Ảnh chụp từ phía sân chung cư lên cửa sổ tầng mười hai, ô nhà bà Hạnh sáng đèn. Góc dưới có một dòng chữ bằng bút dạ: ‘Chó chết rồi, người cũng nên quên.’ Bà Hạnh ôm miệng. Ông Bình chửi thề, lần này không kìm nữa. Quân nhìn tấm ảnh, cơn giận trong ngực tưởng đã có thành để va vào lại đập mạnh đến đau. Nhưng An Nhiên vẫn không cho anh bước ra mưa. Cô đặt tấm ảnh vào túi hồ sơ trong suốt. ‘Họ muốn mình đuổi theo,’ cô nói. ‘Mình không tặng họ một đoạn video Quân lao ra đánh người trong đêm.’
Câu đó kéo Quân trở lại. Anh gọi tài xế quen đưa bà Hạnh sang nhà con dâu ngay trong đêm, nhưng không nói địa chỉ thành tiếng trong phòng. An Nhiên nhắn nguồn của cô xin số trực ban phường để báo việc đe dọa nhân chứng theo cách có biên nhận, đồng thời gửi bản hash của file âm thanh và ảnh chứng cứ cho hai nơi lưu độc lập. Ông Bình đồng ý trích camera cổng theo quy trình chung cư và lập phiếu ghi nhận có người lạ giao túi đe dọa lúc 22:38. Mọi thứ diễn ra chậm, nhiều giấy tờ, nhiều chữ ký, nhưng chính cái chậm ấy mới khiến người trong bóng tối không dễ bẻ câu chuyện thành một màn gây rối.
Khi xe đón bà Hạnh tới, mưa đã nhỏ hơn nhưng gió vẫn lạnh. Bà Hạnh nắm tay An Nhiên trước khi lên xe, giọng khàn đi: ‘Nếu gặp ông Tín, nói với ông ấy tôi xin lỗi. Tôi nghe tiếng Mực sủa mà không dám mở cửa.’ Quân chỉ đáp: ‘Cháu sẽ tìm cách hỏi đúng người.’ Bà Hạnh nhìn anh rất lâu, rồi đưa thêm một chi tiết: ‘Mực không sủa với phụ nữ. Đêm đó nó sủa, nhưng đến cuối có tiếng nó rên như được người quen gọi lại. Tôi nhớ vì ông Tín nói, người bắt được nó chắc chắn không phải người lạ hoàn toàn.’
Sau khi bà Hạnh rời đi, An Nhiên mở biên nhận thú y, dùng số điện thoại phòng khám Nam Lộ in ở góc giấy để tra trong danh bạ cũ trên mạng. Phòng khám đã đóng cửa tám năm, địa chỉ hiện là tiệm photocopy, nhưng số điện thoại cố định được chuyển tiếp sang một số di động không tên. Cô không gọi bằng máy của mình. Quân mượn điện thoại dự phòng của ông Bình, bật loa ngoài, ghi hình toàn bộ thao tác. Chuông đổ năm hồi. Đến hồi thứ sáu, đầu dây có người bắt máy nhưng không nói. Chỉ có tiếng mưa rất nhỏ, như vọng từ một nơi khác trong cùng thành phố.
An Nhiên tự giới thiệu ngắn gọn, nói họ đang xác minh biên nhận tiêm phòng của một con chó tên Mực năm cũ. Đầu dây im thêm vài giây. Rồi một giọng đàn ông già, khàn và cảnh giác, hỏi: ‘Ai đưa cô cái tên đó?’ Quân nhìn An Nhiên. Cô đáp: ‘Một người từng ở căn 1203 Minh Thịnh.’ Tiếng thở bên kia chợt rối. Người đàn ông nói rất nhanh, như sợ chỉ cần chậm một nhịp là sẽ không còn can đảm: ‘Đừng gọi lại số này. Nếu còn giữ thẻ nhớ của ông Tín, tìm file không có tiếng sủa. File đó mới là lý do ông ấy phải biến mất.’ Cuộc gọi tắt phụt.
Màn hình tối đi. Ngoài sân, nước mưa từ mái tôn rơi từng giọt xuống bậc thềm nơi túi nilon vừa nằm, đều như một chiếc đồng hồ cũ chưa chịu chết. An Nhiên mở lại danh sách trong thẻ nhớ. Ngoài file họ vừa nghe, còn hai file âm thanh khác: một file có tên thời gian 23:47, một file chỉ gồm dãy số 0017. Không có chữ Mực. Không có tiếng sủa trong tên. Quân nhìn dãy số ấy, cổ họng khô lại. Mười hai năm trước, có người đã cố để lại không chỉ tiếng kêu của một con chó trong đêm mưa. Có người đã để lại khoảnh khắc sau khi tiếng sủa bị dập tắt. Và nếu file không có tiếng sủa mới là lý do ông Tín biến mất, thì thứ nằm trong im lặng có thể còn đáng sợ hơn mọi âm thanh họ vừa nghe.
