Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 25 - Chương 25: Tên Cũ Trong Hồ Sơ

Chương 25: Tên Cũ Trong Hồ Sơ

Lâm Chi.

Hai chữ nằm ở cuối dòng dữ liệu, nhỏ hơn cả mã biểu mẫu bên cạnh, nhưng khiến mọi âm thanh trong phòng như bị kéo lùi ra xa. Tô Mạn không nghe tiếng điều hòa, cũng không nghe Hạ Nhiên đang khép nắp chai nước. Cô chỉ nhìn cái tên ấy dưới cột “hồ sơ tham chiếu”, nhìn lâu đến mức màn hình tối đi một nấc vì hệ thống không nhận được thao tác.

Lục Trì nghiêng người, chưa chạm vào máy. “Đừng mở bằng đường dẫn tắt.” Anh nói. “Quyền của cô vừa bị đình chỉ. Một lần truy cập sai lúc này đủ để họ biến toàn bộ câu chuyện thành hành vi lấy dữ liệu trái phép.”

Tô Mạn rời tay khỏi bàn di chuột. Phản xạ đầu tiên của cô là thử mã hồ sơ hoặc gọi một người vẫn còn quyền. Nhưng mọi khe hở nội bộ đều để lại dấu chân. Cô hít vào chậm, kéo cửa sổ email trở lại và lưu biên nhận bàn giao dưới định dạng gốc, kèm toàn bộ tiêu đề thư.

“Chị biết cô ấy sao?” Hạ Nhiên hỏi.

Tô Mạn không trả lời ngay. Tên Lâm Chi nằm cạnh mã HT-PL03, phiên bản cũ hơn phụ lục của Hạ Nhiên hai lần sửa đổi. Dòng đó chưa chứng minh hai người từng bị đối xử giống nhau, chỉ cho thấy An Thịnh từng gắn cùng một mã biểu mẫu vào hồ sơ Lâm Chi. Đó là sự thật nhỏ nhất cô có thể nói mà không biến ký ức thành kết luận.

“Cô ấy là một nghệ sĩ tôi từng phụ trách ở giai đoạn đầu.” Tô Mạn đáp. “Và là người mà công ty nói đã tự chọn rời đi sau một scandal.”

Hạ Nhiên nhìn cô, không hỏi scandal gì. Có lẽ cô đã nhận ra cách Tô Mạn đặt hai chữ “công ty nói” ở giữa câu. Lục Trì kéo ghế ngồi xuống, mở một thư mục trống trên máy riêng. “Gửi biên nhận cho tôi. Chỉ biên nhận, không chuyển tiếp bất kỳ tài liệu nào cô không có quyền giữ.”

Tô Mạn làm theo. Biên nhận không chứa hồ sơ Lâm Chi, chỉ có metadata được tạo tự động khi tài khoản quản lý bị thu quyền: mã biểu mẫu, phiên bản, bộ phận phát hành, ngày liên kết, trạng thái lưu trữ và mã tham chiếu. Đường dẫn đi kèm chỉ trả về thông báo quyền truy cập đã hết hiệu lực.

“Chúng ta có gì?” Hạ Nhiên hỏi.

“Một dấu vết có nguồn gốc rõ ràng.” Lục Trì đáp. “Không phải nội dung hợp đồng. Không phải bằng chứng cưỡng ép. Chỉ là bằng chứng cho thấy HT-PL03 từng được dùng trong một hồ sơ khác, và hệ thống An Thịnh đã tự gửi thông tin đó cho cô Tô khi bàn giao.”

Tô Mạn phóng lớn phần metadata. Bộ phận phát hành là Pháp chế và Kiểm soát nghệ sĩ. Trạng thái hồ sơ ghi “đã đóng”. Dòng phân loại bên dưới chỉ hiện một phần vì chiều rộng cột bị giới hạn: “xử lý vi phạm hình ảnh / điều chỉnh quyền đại diện…”. Ngày liên kết rơi vào tuần scandal Lâm Chi bùng lên năm ấy.

Một phòng họp cũ hiện lại trong trí nhớ cô, sáng trắng và lạnh. Lâm Chi ngồi ở đầu bàn, trước mặt là tập giấy màu xám. Tô Mạn đứng phía bên kia, nói về tốc độ lan truyền, nhãn hàng và thiệt hại nếu không có tuyên bố trong đêm. Cô không giữ mép giấy hay khóa cửa. Cô chỉ dùng những con số mình giỏi nhất để chứng minh im lặng là lựa chọn duy nhất.

Tô Mạn đã tin mình đang cứu Lâm Chi. Cô sửa bản tuyên bố ba lần, bỏ những câu có thể bị coi là chống đối rồi đặt trước mặt nghệ sĩ một phiên bản “an toàn”. Sáng hôm sau, công ty công bố Lâm Chi tự nguyện tạm dừng hoạt động. Ba ngày sau, lịch trình biến mất, cuộc gọi không được trả lời và căn hộ đã dọn trống.

“Chị ổn không?” Hạ Nhiên hỏi.

Tô Mạn nhìn lại màn hình. “Không quan trọng.”

“Có.” Hạ Nhiên nói, giọng vẫn yếu sau buổi sáng nhưng không lùi. “Nếu chị định dùng chuyện của cô ấy để giúp em, thì nó quan trọng.”

Câu nói khiến Tô Mạn im lặng. Trao quyền không chỉ là để nghệ sĩ tự viết và tự chọn lúc lên tiếng; họ còn có quyền biết người bảo vệ mình mang theo điều gì vào cuộc chiến này.

“Tôi đã xử lý vụ của Lâm Chi theo cách công ty muốn.” Cô nói. “Tôi tin rằng giữ cô ấy im lặng sẽ giúp sự việc qua nhanh hơn. Nó không qua. Chỉ có cô ấy biến mất khỏi mọi lịch trình, còn hồ sơ được đóng bằng một câu rất sạch.”

Hạ Nhiên siết hai tay quanh chai nước. “Tự nguyện rời đi?”

Tô Mạn gật đầu. Dòng trạng thái trên biên nhận không ghi bốn chữ ấy, nhưng đó là câu An Thịnh đã dùng với báo chí, nhãn hàng và cả nhân viên nội bộ. Một câu đủ sạch để không ai phải chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra trước đó.

Lục Trì chỉ vào ngày liên kết. “Muốn biết hồ sơ này có cùng cấu trúc với phụ lục của Hạ Nhiên, phải có An Thịnh tự cung cấp, người có quyền với hồ sơ Lâm Chi đồng ý, hoặc yêu cầu từ cơ quan có thẩm quyền. Hiện tại chưa có đường nào.”

“Còn yêu cầu bảo toàn?” Tô Mạn hỏi.

“Có thể gửi ngay.” Anh nhìn cô. “Nhưng cô phải hiểu cái giá. Khi cô nêu đích danh Lâm Chi, An Thịnh sẽ biết cô đã nối hai hồ sơ. Họ có thể siết kho lưu trữ, làm sạch cách giải thích nội bộ và theo dõi mọi người từng chạm vào case cũ.”

Tô Mạn nhìn tên Lâm Chi thêm một lần. Nhiều năm trước, cô đã không gửi bất kỳ yêu cầu nào khi hồ sơ bị chuyển sang trạng thái đóng. Cô đã nhận lời giải thích “nghệ sĩ cần nghỉ ngơi”, tự thuyết phục rằng mình không có thẩm quyền và tiếp tục xử lý vụ tiếp theo. Lần này, im lặng cũng là một lựa chọn có hậu quả.

“Soạn đi.” Cô nói.

Lục Trì viết ngắn, không cáo buộc và không đòi mở hồ sơ trái quyền. Văn bản nêu biên nhận lúc 12 giờ 07 có mã HT-PL03 liên kết với hồ sơ Lâm Chi, rồi yêu cầu bảo toàn dữ liệu, lịch sử phiên bản, nhật ký truy cập và tài liệu liên quan. Tô Mạn đọc từng chữ. Lần này cô không cắt tên Lâm Chi khỏi văn bản để làm nó an toàn hơn.

Email được gửi lúc mười hai giờ ba mươi chín. Bốn phút sau, điện thoại Tô Mạn rung. Người gọi là trợ lý văn phòng tổng giám đốc, giọng lịch sự đến mức lạnh. “Chị Tô, biên nhận bàn giao có một liên kết kỹ thuật không thuộc phạm vi công việc hiện tại của chị. Công ty đề nghị chị xóa bản lưu và xác nhận bằng email để tránh vi phạm bảo mật thông tin nghệ sĩ.”

“Biên nhận do hệ thống gửi cho tôi.” Tô Mạn đáp. “Tôi đã bảo toàn nó theo yêu cầu pháp lý.”

“Chị đang bị đình chỉ quyền phụ trách.”

“Đình chỉ không làm thay đổi nguồn gốc của email đã được gửi.”

Đầu dây bên kia im một nhịp. “Tổng giám đốc hy vọng chị không để cảm xúc cá nhân với một hồ sơ cũ ảnh hưởng đến đánh giá nghề nghiệp.”

Tô Mạn nhìn qua lớp kính. Phía bên kia đường, logo An Thịnh phản sáng trên mặt tòa nhà, đẹp và không có một vết nứt. “Hồ sơ đã đóng mà công ty vẫn biết cảm xúc của tôi liên quan đến ai. Vậy có lẽ nó chưa cũ đến mức các anh muốn tôi tin.”

Cô cúp máy trước khi người kia kịp trả lời. Bàn tay cầm điện thoại không run, nhưng phần xương ở cổ tay căng cứng. Cuộc gọi không chứng minh nội dung HT-PL03, chỉ cho thấy An Thịnh không muốn cô giữ biên nhận do chính hệ thống phát hành. Lục Trì ghi lại thời gian, số gọi đến và nội dung cô nhớ được.

Tài khoản chính thức của Hạ Nhiên đã bị đổi mật khẩu, lịch quảng bá biến mất, nhưng nhóm trò chuyện với A Kỳ vẫn còn. Cô báo sẽ về căn hộ riêng, không trả lời truyền thông và giữ bản tường trình ngoại tuyến. Hạ Nhiên vẫn nhợt nhạt, vẫn mất cả lịch trình trong một buổi trưa, nhưng đã tự sắp xếp bước tiếp theo.

Trước khi rời phòng, cô dừng cạnh Tô Mạn. “Em không biết Lâm Chi đã gặp chuyện gì. Nhưng nếu chị tìm hồ sơ đó chỉ vì sợ em sẽ thành người thứ hai, chị sẽ lại quyết định thay em.”

Tô Mạn nhìn cô.

“Khi có đủ thông tin, nói cho em biết.” Hạ Nhiên tiếp. “Đừng bảo vệ em bằng cách giấu em khỏi chính vụ của mình.”

Cánh cửa khép lại sau Hạ Nhiên và A Kỳ. Trong phòng chỉ còn tiếng gõ phím của Lục Trì. Anh hoàn tất bản ghi cuộc gọi, mã hóa thư mục chứng cứ rồi hỏi Tô Mạn có còn tài liệu cá nhân nào từ thời điểm xử lý vụ Lâm Chi hay không. Cô nói không quá nhanh. Ánh mắt anh dừng trên cô một giây, nhưng anh không truy hỏi.

Tô Mạn mở kho lưu trữ tin nhắn trên điện thoại. Cuộc trò chuyện với Lâm Chi đã bị cô ghim xuống cuối danh sách từ nhiều năm trước, không xóa nhưng cũng không bao giờ tìm lại. Tin nhắn cuối cùng vẫn ở đó, gửi lúc hai giờ mười bảy sáng. Một tệp ghi âm dài tám phút mười bốn giây. Thanh phát dừng ở giây thứ bốn mươi ba, đúng nơi giọng Lâm Chi từng nói: “Mạn, nếu mai họ bảo chị tự nguyện…”

Ngón tay Tô Mạn đặt trên nút phát nhưng không nhấn xuống.

Từ phía đối diện, Lục Trì khép máy tính. “Cô còn giữ bản ghi âm của Lâm Chi, đúng không?”